Cố Tử Yên nghe tiếng bước chân của anh, giống như bước đi trong lòng của cô ta, làm cho trái tim của cô ta siết chặt lại, bối rối và sợ hãi ập tới.
Cô ta vô thức lùi lại phía sau, bờ môi run rẩy không phát ra được âm thanh nào.
Phó Kình Hiên thấy thế, trong mắt tràn đầy chán ghét: “Cô không trả lời được đúng không, bởi vì cô không ở khu mới Lưỡng Giang, cô không có nuôi chó, cũng không có mẹ kế và em gái, cho nên bây giờ cô còn có thể hùng hồn nói mình là Phong Diệp không?”
Râm!
Cố Tử Yên ngã ngồi dưới đất, hai mắt ngây ra.
Phó Kình Hiên thấy cô ta như vậy thì biết cô ta không thể giấu giếm được nữa mà ngầm thừa nhận.
“Tử Yên!” Bà Cố vội vàng đi tới ôm chặt lấy Cố Tử Yên, lắc vai Cố Tử Yên: “Tử Yên, con sao thế?”
Cố Tử Yên mấp máy môi muốn nói gì đó, lại không nói nên lời.
Bà Cố không có cách nào khác, chỉ có thể hỏi Phó Kình Hiên: “Kình Hiên, rốt cuộc cậu và Tử Yên đang nói cái gì? Giả mạo Bạch Dương là Phong Diệp gì đó, sao tôi nghe không hiểu gì cả”
Phó Kình Hiên không nhìn bà ta, ánh mắt mỉa mai nhìn Cố Tử Yên nói: “Con gái của bà giả mạo người tôi yêu, hưởng thụ đãi ngộ vốn không thuộc về cô ấy” “Cái gì? Cậu không yêu Tử Yên?” Bà Cố lớn giọng nói.
Phó Kình Hiên lạnh lùng nói: “Cho tới bây giờ tôi chưa bao giờ yêu cô ta, tôi luôn yêu Bạch Dương, Bạch Dương là bạn qua thư của tôi, cô ta giả mạo Bạch Dương rồi ở bên cạnh tôi, nếu không thì bà cho rằng sáu năm trước đó tôi chưa từng gặp qua cô ta, vì sao lại đột nhiên nói yêu cô ta chứ!”
“Chuyện này. . .” Bà Cố bị hỏi khó.
Đúng vậy, sáu năm trước, bởi vì thân phận không môn đăng hộ đối, hai người hoàn toàn chưa từng gặp mặt.
Không, phải nói là Kình Hiên chưa gặp Tử Yên, nhưng Tử Yên đã thấy Kình Hiên, dù sao Kình Hiện rất xuất sắc, tất cả các cô gái trong giới đều thích anh.
Nhưng sáu năm trước có một ngày Kình Hiên xuất hiện ở nhà họ Cố, nói muốn ở bên cạnh Tử Yên, lúc đó bà ta đã cảm thấy rất kỳ lạ, vì sao Kình Hiên chưa gặp Tử Yên lại nói yêu Tử Yên, mà ánh mắt của anh vô cùng thâm tình.
Nhưng khi đó bà ta cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy Kình Hiên vừa gặp đã yêu Tử Yên, anh lại trẻ tuổi, cho nên tình cảm nồng nhiệt hơn.
Không ngờ Tử Yên là tu hú chiếm tổ chim khách.
Bà Cố nghĩ vậy thì ánh mắt kỳ lạ nhìn Cố Tử Yên.
Cổ Tử Yên chột dạ tránh tầm mắt của bà ta, sau đó đứng lên, đi tới nắm tay Phó Kình Hiến khóc lóc nói: “Em xin lỗi, Kình Hiên, em biết sai rồi, em thật sự biết sai rồi, em không nên giả mạo Bạch Dương, nhưng em không thể khống chế được, bởi vì em yêu anh. . .
Cố Tử Yên biết chuyện mình giả mạo Bạch Dương không thể cứu vãn được nữa.
Hiện tại việc quan trọng nhất là phải chân thành nhận lỗi, được Phó Kình Hiên tha thứ.
Vậy thì cô ta mới còn cơ hội!
“Cô yêu tôi?” Phó Kình Hiên cười, lạnh lùng cười nhạo.
Anh nâng cằm Cố Tử Yên lên, ngón tay dùng sức: “Cô yêu tôi, cho nên cô giả mạo Bạch Dương, chiếm thân phận của Bạch Dương, theo như cô nói thì có phải mọi người thích đồ của người khác thì đều có thể làm giống cô, trên thế giới này làm gì có chuyện đó chứ!”
Phó Kình Hiên nói xong, ngón tay lại dùng sức.
Cổ Tử Yên đau đớn rên lên, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống.
Phó Kình Hiên nhìn nước mắt của cô ta, cảm giác trái tim đau đớn.
Nhưng anh biết, mình không đau xót cô ta, mà là xuất hiện tình huống giống như ở nhà hàng lần trước.
Nhưng lần này cho dù anh đau đến chết cũng sẽ không tha thứ cho cô ta.
Phó Kình Hiên buông cằm Cố Tử Yên ra, rút khăn tay trang trí trên túi áo trước ngực, lau sạch từng ngón tay, trên mặt không hề che giấu vẻ chán ghét.
Anh lau xong thì lập tức vứt bỏ khăn tay.
“Cố Tử Yên, tôi sẽ nhanh chóng hủy bỏ hôn ước, mà chuyện cô giả mạo Bạch Dương, lừa gạt tình cảm của tôi sáu năm, tôi sẽ không bỏ qua như vậy, cô tự giải quyết cho tốt đi."
Phó Kình Hiến nói xong, ánh mắt nham hiểm như sói hoang nhìn chằm chằm Cổ Tử Yên, đến khi Cố Tử Yên suýt thét lên thì anh mới thu hồi ánh mắt, quay người rời khỏi biệt thự.
Cổ Tử Yên nhìn bóng dáng anh biến mất ở cửa thì giống như được giải thoát, hai chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống mặt đất, trên mặt đầy mồ hôi lạnh.
Thật là đáng sợ, vừa rồi ánh mắt Kình Hiên nhìn cô ta rất đáng sợ, làm cho cô cảm giác mình vừa đến địa Ngục.
Cố Tử Yên không nhịn được cuộn người lại, ôm chặt mình.
Bà Cố đau lòng thở dài: “Chuyện gì vậy .”
“Mẹ” Cố Tử Yên nắm chặt tay Bà Cổ, kích động hỏi: “Con phải làm gì bây giờ hả mẹ, con phải làm gì?”
Bà Cố nhìn vết hằn đỏ trên tay, muốn rút tay lại, nhưng Cố Tử Yên lại nắm chặt, giống như bà ta không trả lời thì sẽ không buông ra.
Bà Cố không có cách nào khác, chỉ có thể nhịn đau để cô ta nắm: “Mẹ cũng không biết, dù sao con giả mạo Bạch Dương đã chọc giận Kình Hiên, con nói xem sao năm đó
không bàn với ba mẹ chứ, ba mẹ nghĩ Kình Hiên thật sự yêu con.
Vì thế, vợ chồng bọn họ còn cảm thấy Bạch Dương là tu hú chiếm tổ chim khách, cướp vị trí của con gái mình.
“Bây giờ mẹ nói những chuyện này thì được cái gì!” Cố Tử Yên tức giận hất tay bà Cố ra, giọng điệu sắc bén nói: “Kình Hiên muốn hủy bỏ hôn ước với con, không được, con không thể hủy bỏ hôn ước với anh ấy, con vất vả lắm mới trở thành vợ sắp cưới của anh ấy, sao có thể mất đi vị trí này được, con sẽ không sống nổi!”
Cô ta giống như điên cào mặt mình, khuôn mặt trắng nõn đầy vết đỏ.
Bà Cố sợ cô ta cào nát mặt, vội vàng nắm tay cô ta, an ủi nói: “Được rồi, chúng ta không hủy bỏ hôn ước, mẹ sẽ gọi ba con về bàn bạc xem nên làm cái gì”
Bà Cố nói xong thì lập tức gọi điện thoại cho Cổ Việt Bân.
Bên ngoài, trợ lý Trương nhìn thấy Phó Kình Hiên ra ngoài thì che dù cho anh: “Tổng giám đốc Phó, đã nói rõ ràng chưa?”
“Đến vịnh Tiên Thủy” Phó Kình Hiên không trả lời, sau khi lên xe, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Trợ lý Trương nhìn anh rất mệt mỏi thì im lặng không hỏi nữa mà khởi động xe.
Một tiếng sau, đến vịnh Tiên Thủy.
Phó Kình Hiên gõ cửa lớn nhà Bạch Dương.
Bạch Dương đang viết bản phân tích nghe thấy tiếng gõ cửa thì đặt bút xuống đi tới: “Ai vậy?"
Phó Kình Hiên nghe được giọng nói của cô thì không trả lời.
Anh biết mình trả lời thì cô sẽ không mở cửa.
Bạch Dương cũng không nhìn, ngáp một cái rồi mở cửa ra.
Cô nhìn thấy người đứng ngoài cửa là Phó Kình Hiên thì sững sờ, sau đó nhíu mày lại muốn đóng cửa.
Phó Kình Hiên chống tay lên cánh cửa ngăn cản cô, trong giọng nói mang theo sự cầu xin: “Đừng đóng, tôi có lời muốn nói với cô.
“Chuyện gì?” Bạch Dương nhíu mày nói.
Phó Kình Hiên biết cô tạm thời sẽ không đóng cửa thì buông tay xuống, ánh mắt thâm tình nhìn cô, cuối cùng ôm cô vào lòng.
Bạch Dương kinh ngạc đến ngây người, hai mắt mở to, một lúc sau mới phản ứng lại, tức giận đến đỏ mặt, dùng sức đẩy anh ra: “Phó Kình Hiên, anh làm gì vậy, buông tôi ra!”
Phó Kình Hiên không buông, ngược lại càng ôm cô chặt hơn.
Sao anh có thể buông cô ra chứ.
Cô là người anh yêu!
Lần này Bạch Dương hoàn toàn tức giận, giơ tay lên tát anh một cái!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất