“Tôi không thể, tôi đã đồng ý với cậu ấy” Người đàn ông nhanh chóng bình tĩnh lại, thu lại vẻ mờ mịt, lắc đầu từ chối. 

Lửa giận trong lòng Phó Kình Hiên lại bùng lên, nắm chặt tay gầm nhẹ: “Không thể? Đây là chuyện của mấy người và Cổ Tử Yên, không liên quan đến tôi, nếu người quan trọng nhất của anh yêu Cố Tử Yên như thế, vì sao anh không thôi miên Cố Tử Yên, để hai người bọn họ yêu nhau, vì sao tôi phải trả giá cho tình cảm của anh ta chứ!” 

Người đàn ông cụp mắt, trong con ngươi không hề thay đổi cảm xúc lại hiện lên vẻ bi thương: “Quá muộn rồi. . ” 

“Anh có ý gì?” 

Người đàn ông không trả lời, mà là đi tới một bước giơ tay lên, dưới sự đề phòng của Phó Kình Hiên và trợ lý Trương, anh ta búng tay một cái. 

Tách! 

Phó Kình Hiên nghe thấy âm thanh búng tay này thì con ngươi lập tức mơ màng, trong đầu cũng bắt đầu dừng hoạt động. 

Ngay cả trợ lý Trương ngồi trong xe phía sau, sắc mặt cũng mờ mịt. 

Khi bọn họ khôi phục lại bình thường, người đàn ông kia đã không còn ở đó, không biết đã rời đi từ lúc nào. 

“Tổng giám đốc Phó!” Trợ lý Trương vội vàng cầm dù xuống xe, chạy đến bên cạnh Phó Kình Hiên: “Vừa rồi chuyện gì xảy ra? Người đàn ông kia là ai?” 

Phó Kình Hiện không trả lời, ánh mắt mờ mịt quay lên xe. 

Trợ lý Trương lấy khăn mặt trong hộp tủ dự trữ trên xe ra: “Tổng giám đốc Phó, anh lau nước trên người đi. 

Phó Kình Hiên cầm lấy khăn mặt lau đầu, giọng khàn khàn nói: “Người kia là người thôi miên chúng ta. 

“Cái gì?” Trợ lý Trương đụng đầu vào tmui xe, đau đớn rên lên một tiếng. 

Nhưng anh ta không để ý tới chuyện này, nắm chặt tay lái hỏi: “Tổng giám đốc Phó, chúng ta thật sự bị thôi miên sao?” 

“Phải” Phó Kình Hiên cầm khăn mặt che mặt, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt. 

Trợ lý Trương chỉ cảm thấy run rẩy: “Nhưng chúng ta bị thôi miên từ lúc nào?” 

Lông mi Phó Kình Hiên khẽ run lên. 

Anh cũng muốn biết vấn đề này. 

Anh chưa bao giờ nhìn thấy người đàn ông này, lại bị người đàn ông này thôi miên. 

Có thể biết được người đàn ông này đáng sợ thế nào. 

“Tổng giám đốc Phó, tại sao anh ta phải thôi miên chúng ta?” Trợ lý Trương thở dồn dập hỏi. 

Phó Kình Hiên lấy khăn mặt xuống: “Đừng hỏi nữa, cậu điều tra thân phận của người đàn ông kia một chút, các mối quan hệ của anh ta nữa. 

Anh muốn biết rốt cuộc người đàn ông kia là ai. 

Người đàn ông yêu Cố Tử Yên là ai! 

“Vâng” Sắc mặt trợ lý Trương nghiêm túc gật đầu. 

Không cần sếp Phó nhắc nhở, anh ta cũng sẽ điều tra. 

Người này chẳng chỉ thôi sếp Phó, còn thôi miên anh ta, không thể tha thứ được! 

“Tiếp tục lái xe đến nhà họ Cố. Phó Kình Hiên dặn dò. 

Trợ lý Trương lên tiếng, lại khởi động xe. 

Xe nhanh chóng chạy đến nhà họ Cố. 

Phó Kình Hiên đứng nhấn chuông ở cửa. 

Người làm mở cửa ra nhìn thấy Phó Kình Hiên ướt đẫm cả người thì giật mình: “Ôi trời, cậu Phó, cậu sao thế?” 

Phó Kình Hiên vẫn không để ý tới, đi qua bà ta bước vào nhà, anh đi đến đâu thì để lại từng vũng nước trên sàn nhà. 

Anh đi vào phòng khách, bà Cố đang cắm hoa, nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu nhìn lên, kinh ngạc nói: “Kình Hiên, sao cậu lại đến, còn nữa cậu. . . “Cố Tử Yên đâu?” Phó Kình Hiên cắt ngang bà ta. 

Bà Cố phát hiện thái độ của anh có chút không đúng, dường như có vẻ rất tức giận, hỏi thử: “Tử Yên đang ở trên phòng, hai đứa lại cãi nhau sao?” “Gọi cô ta xuống đây!” Phó Kình Hiên lạnh lùng ra lệnh. 

Bà Cố nhíu mày lại. 

Phó Kình Hiên thấy bà ta không làm theo thì dùng chân đá vào bàn trà, giọng nói lạnh lùng làm cho người khác run rẩy: “Tôi nói, gọi cô ta xuống đây!” 

Bà Cố sợ hãi lập tức đứng lên, sắc mặt trắng bệch, gật đầu: “Được, tôi sẽ gọi con bé xuống, má Trương, mau lên lầu gọi cô chủ xuống đây. 

“Vâng” Má Trương cũng là người làm vừa mở cửa, vội vàng đáp rồi đi lên lầu. 

Bà Cố sợ hãi nhìn Phó Kình Hiên: “Kình Hiên, rốt cuộc cậu sao thế, tức giận như vậy, có phải Tử Yên lại làm gì đúng không? Nếu là vậy thì tôi sẽ nói chuyện với con bé, dáng vẻ của cậu sẽ dọa đến nó” 

“Dọa đến cô ta?” Ánh mắt Phó Kình Hiên lạnh lẽo nhìn bà Cố: “Với lá gan của cô ta mà sẽ bị dọa sợ sao?” 

Cố Tử Yên chẳng những to gan giả mạo Bạch Dương, thậm chí còn dám ra tay với Bạch Dương mấy lần. 

Anh không biết Cố Tử Yên còn không làm được chuyện gì nữa. 

“Kình Hiên, cậu có ý gì? Lá gan của Tử Yên thế nào? Cần phải châm chọc con bé không?” Bà Cổ nghiêm mặt, có chút không vui vẻ nói. 

Nhưng trong lòng của bà ta cũng hiểu được Tử Yên đã làm gì đó chọc giận anh. 

Nếu không thì vì sao anh lại nói Tử Yên như vậy. 

Phó Kình Hiên không để ý đến bà Cố, bởi vì Cố Tử Yên đã đi xuống. 

“Kình Hiên, anh đến tìm em sao.” Cố Tử Yên mang theo vẻ mặt vui vẻ đi tới trước mặt Phó Kình Hiên. 

Cô ta nhìn Phó Kình Hiên ướt sũng thì kinh ngạc mở to mắt: “Kình Hiên, sao anh lại ướt sũng như vậy, má Trương, mau lấy quần áo. . . “Không cần!” Phó Kình Hiên lạnh giọng cắt ngang lời cô ta. 

Cố Tử Yên không nhịn được run lập cập, cuối cùng cũng phát hiện ánh mắt và vẻ mặt của anh không đúng lắm, lạnh lùng không có tình cảm. 

Cô ta chỉ đối diện với anh một chút đã cảm thấy mình sẽ bị xé nát ra. 

Cố Tử Yên vô thức lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với Phó Kình Hiên, khóe miệng cố gắng nở nụ cười: “Kình Hiên, anh nhìn em như vậy làm gì, có phải em lại làm sai chuyện gì đúng không?” 

Cô ta bắt đầu suy nghĩ những chuyện mình làm trong lòng, xem anh có thể phát hiện ra chuyện nào. 

Cuối cùng cô ta phát hiện anh không thể phát hiện ra chuyện nào, dù sao cô ta che giấu kỹ như vậy. 

Nhưng một giây sau, Phó Kình Hiên hoàn toàn phá vỡ hi vọng của cô ta. 

“Cố Tử Yên, tại sao cô lại giả mạo Bạch Dương.Phó Kình Hiên đè nén lửa giận hỏi. 

Ầm! 

Cố Tử Yên chỉ cảm thấy một tiếng sấm đánh vào trong đầu của cô ta, làm cho cô ta cứng đờ người, tay chân lạnh buốt, một lúc lâu mới nói: “Kình. . . Kình Hiên, anh đang nói 

cái gì, em giả mạo Bạch Dương là sao, sao. . . Sao em nghe không hiểu gì cả?” 

Anh biết, anh lại biết được chuyện này! 

“Đúng vậy, Kình Hiên, rốt cuộc cậu có ý gì?” Bà Cố cũng mờ mịt. 

Phó Kình Hiên không để ý đến bà Cố, chỉ nhìn chằm chằm Cổ Tử Yên, trong mắt đầy lạnh lùng, dường như biến thành một con dao chặt cô ta thành từng mảnh. 

“Đến bây giờ cô còn không thừa nhận, tôi đã đến cửa, có nghĩa tôi đã có bằng chứng, sáu năm trước, cô giả mạo Bạch Dương đến gặp mặt tôi, nói cô là bạn qua thư của tôi, từ đó về sau tôi chỉ yêu cô, cưng chiều cô, vì cô mà tôi lạnh lùng với Bạch Dương, thậm chí làm cho cô ấy chịu thiệt thòi oan uổng, Cố Tử Yên, khi Bạch Dương bị tôi đối xử như thế thì cô rất vui vẻ đúng không?” 

Giọng Phó Kình Hiên nhẹ nhàng bình tĩnh, nhưng vẻ bình tĩnh lại cất giấu lạnh lẽo và mưa to gió lớn. 

Sao cô ta có thể không vui vẻ, một hàng giả thay thế hàng thật, nhìn thấy hàng thật bị vứt bỏ như giày rách, sao cô không vui vẻ muốn chết chứ? 

Con ngươi Cổ Tử Yên co lại to bằng mũi kim, mặt trắng bệch. 

Qua mấy giây, cô ta đột nhiên khóc lắc đầu: “Không phải, Kình Hiên, không phải như vậy, em không giả mạo Bạch Dương, em là Phong Diệp 

Phó Kình Hiên lạnh lùng nhìn cô ta diễn, trong mắt đầy châm chọc. 

Anh đã nói có bằng chứng cô ta không phải là bạn qua thư, cô ta vẫn còn phủ nhận. 

Có thể thấy được tố chất tâm lý của cô ta không phải mạnh mẽ bình thường. 

Người như vậy lại có thể bị kích thích đến mắc bệnh nhân cách phân liệt sao? 

eyJpdiI6IjZmYVhsTFcxQklVUXNYbVUzM3hsNHc9PSIsInZhbHVlIjoiSXppTHd1YlVFOUpzWWJXbHBibEZcL0VjeFQ2OGNZcDRTdzZVbTF2aENSRDU5alJieEV4VEp5YzJob3h3SUpCWStRak5CWGVcLzkrZzJpUlwvd21tT0dJNFZYVUtLeEs0SjhQcG1Ua2Q3RndtQTBWT0lHRWZCK3VKZytpcXZZUEtlSHVQNnJUMUNjVEtabGFrY3ZWcVwvQTZ6Zz09IiwibWFjIjoiYzE0MTYyMTUxYjkyMTQyMzI5MmZlOTdjZTA3ZTkyMjdiMGZiNjZhMTgxNzNhZDllY2ViNjU4OTgwMWI3OWEyYyJ9
eyJpdiI6IkFwQ3ZxZjNvaWVkdDlhdFkrdlhLd0E9PSIsInZhbHVlIjoiRUd3d0pNTjNSOWZqUTBuS2JYXC9cL3p4RndqYVJESGkxZldEXC9OSFE0NGs1QWR3NE5LZktHaFR4M1ZIWnhqeHVtdWd1WFwvWTl5R2ZGWEszWVoyejRVZlZaZVlTTE85bHF3Z0RpZENkK2J0R3NFT3NHOEJMMnNnaFwvdWYrajlhNERcL0Y3N3JoTXFXNituQ0haMDJ2Snd4cFhmaTlJWW5VMDI2QmsrREdNbFR4OGR4OThBRjNyZVZ1dlRSS0pxQms1VVwvXC9CeFwvR3lCRUp5QnVLaG40bFNqKzhxR3RlRCtzVnhKbTNWNWVOZDczWm1kdzFkNVBRSVdsQjNVOW5PQUVNd3p1dmtQTCtLQUpGT1lhbThOeHVhZDRtZ0NHdG4xQnBLbHAxakhTN21Sa1MyVW5UQ1M5aXNLU2trZVBFK3JuZnBjMWc2YlJhbWJWbzcxTW92NzJkQXEremNGSFlMWERIc0lFZ2ZXZ3F0aW9Qb1hrdDFlNkpQV2RsKzZKYXVOZ0p2SEFDN1dYOFVQNlIydUlHNnFlUzJpRDg2K29Vb3ZtUVN5VWw2azFEdXo0UmN3aGp1UkNxeHhcL3lTUFZrZUpNcGJTTFJDMDVlSlVmeWlvR3FKRFpnTEtFV21OODQrbjdhK0Z2MUZvT1BncUNyczk5WXY1T3lhRDhyb1hkdGRrVThkRjZQc0FsZW9TRzZyWmlIV3RzVTNXK1lRUT09IiwibWFjIjoiYjYxMTI1MTcyMjkzNzE0ODBlMDA2NDY1ZGQwOWUxNmMwNjZlNGRhOWNjMjUyMTZjZDYyODNiOTJkZDU1MjE5OSJ9

cô ta một vấn đề.

Advertisement
x