Phó Kình Hiên nghĩ đến đây thì lấy điện thoại di động ra gọi cho Bạch Dương. 

Không ngờ trong điện thoại truyền đến giọng nữ tổng đài lạnh lùng, nói cho anh biết Bạch Dương đã tắt máy điện thoại. 

Trợ lý Trương cũng nghe thấy, ho nhẹ một tiếng: “Hay là anh đi tìm cô Bạch, nói rõ ràng trước mặt luôn?” 

Ánh mắt Phó Kình Hiên lóe lên, có chút động lòng. 

Chẳng qua anh nhanh chóng lắc đầu: “Đến nhà họ Cố trước, tôi muốn tự mình lột mặt nạ dối trá của Cố Tử Yên. 

“Vâng, tôi đi chuẩn bị xe. Trợ lý Trương hào hứng đẩy mắt kính, sau đó ra ngoài. 

Phó Kình Hiên mở album ảnh, trước đó anh đã chụp hai tấm ảnh Bạch Dương trong cửa hàng lễ phục, trong ánh mắt sâu thẳm lại có vẻ dịu dàng: “Vì sao chúng ta kết hôn sáu năm, em không nói ra chúng ta từng là bạn qua thư chứ?” 

Nếu như cô nói ra, có lẽ anh sẽ biết cô mới là Phong Diệp. 

Vậy anh sẽ không đối xử với cô như vậy! 

Ting! 

Điện thoại rung lên. 

Phó Kình Hiên nhìn tin nhắn hiện ra, trợ lý Trương gửi tới: Tổng giám đốc Phó, tôi lái xe ra cửa chính của tập đoàn chờ anh. 

Phó Kình Hiên cũng không nhắn lại, anh tắt điện thoại rồi cất vào vào túi áo âu phục, sau đó đi ra ngoài phòng họp. 

Trên đường đến nhà họ Cố, trời mưa to, tối tăm mờ mịt, còn có sương mù, không nhìn rõ đường đi. 

Trợ lý Trương vừa lái xe vừa nói thầm: “Tổng giám đốc Phó, anh có phát hiện gần đây khí hậu thay đổi rất kỳ lạ hay không, rõ ràng dự báo thời tiết nói trời trong, nhưng lại mưa suốt, tối hôm qua tiếng sấm vang lên ầm ầm, hơn nữa còn có mấy nơi lũ lụt, thậm chí còn động đất. 

“Chuyện này có gì phải kinh ngạc đâu, không phải năm nào cũng có mấy tình huống này sao?” Phó Kình Hiên nhìn ảnh chụp của Bạch Dương, ngón cái khẽ vuốt khuôn mặt của Bạch Dương, nhàn nhạt đáp. 

Trợ lý Trương nở nụ cười: “Không đáng kinh ngạc, tôi chỉ than thở một chút thôi mà?” 

Phó Kình Hiện không quan tâm anh ta. 

Phó Kình Hiên bỗng nhiên nhìn thấy có người đứng trước đường lớn. 

Người kia cầm cây dù đen, mặc áo trắng quần trắng, cứ như vậy đứng ở giữa đường lớn không né cũng không tránh. 

Trợ lý Trương cũng nhìn thấy, không ngừng bóp còi, thúc giục người kia rời đi, nhưng người kia không nhúc nhích. 

“Người này sao thế?” Trợ lý Trương cau mày, không vui thầm mắng một tiếng: “Đứng ở giữa đường lớn, xe chạy đến cũng không tránh đi, muốn chết sao?” 

“Dừng lại!” Phó Kình Hiên trầm giọng ra lệnh. 

Người này không đi, có lẽ nhắm vào bọn họ. 

Kít! 

Xe bỗng nhiên dừng lại. 

Trợ lý Trương và Phó Kình Hiên nghiêng người về phía trước một chút, cuối cùng bật lại ghế ngồi. 

Trợ lý Trương quay đầu nhìn về phía anh, vội vàng hỏi: “Tổng giám đốc Phó, anh không có sao chứ?” “Không sao!” Phó Kình Hiên nhìn người đứng ở giữa đường lớn, giọng nói không tốt lắm. 

Sau đó, anh xoa trán: “Mở khóa cửa xe ra” 

“Anh muốn xuống xe?” Trợ lý Trương kinh ngạc mở to mắt. 

Đây là đường lớn tư nhân Đông Hoa Cảnh Đô, bình thường xe cộ rất ít, lúc này trên đường lớn vắng vẻ, ngoại trừ xe của bọn họ thì chỉ có người phía trước. 

Không biết người kia xuất hiện từ lúc nào, còn cản trước xe bọn họ, không biết người tốt hay là người xấu, tùy tiện xuống xe thì quá nguy hiểm! 

Trợ lý Trương nghĩ vậy thì quay đầu nhìn về phía Phó Kình Hiên, nghiêm túc khuyên nhủ: “Tổng giám đốc Phó, anh đừng xuống xe, lỡ người kia là người hung ác. .. 

“Cậu cầm súng ngắn ngồi trong xe chờ tôi, có tình huống gì xảy ra thì cứ nổ súng!” Phó Kình Hiên híp mắt, rõ ràng anh đã quyết định. 

Anh muốn xem người này ngăn cản bọn họ để làm gì! 

Trợ lý Trương biết Phó Kình Hiên đã quyết định thì không khuyên nổi, anh ta thở dài, sau đó mở hộp dự trữ trên xe lấy ra một khẩu súng ngắn, vừa lắp ráp vừa gật đầu: “Tôi biết rồi, Tổng giám đốc Phó, tôi sẽ giúp anh quan sát anh ta. 

Phó Kình Hiên ừ một tiếng, mở cửa xuống xe, sau đó mở một cây dù bên cửa xe, đi về phía người đứng giữa đường lớn, khi anh đến trước mặt anh ta thì dừng lại. 

Người kia từ từ nâng cây dù che mưa lên, lộ ra khuôn mặt đẹp đến mức làm cho người người ngưỡng mộ. 

Nhưng Phó Kình Hiên nhìn gương mặt này, không hề thay đổi sắc mặt, giống như không cảm thấy dáng dấp của anh ta quá đẹp, lạnh lùng hỏi: “Anh là ai, có mục đích gì?” “Anh không nên tiếp tục đến đó.” Người đàn ông mở miệng, giọng cũng rất lạnh, không hề có tình cảm. 

Phó Kình Hiên híp mắt: “Ý gì?” 

Người đàn ông thở dài: “Tại sao phải vạch trần Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp, cứ như vậy không tốt sao!” 

Phó Kình Hiên nghe vậy, con ngươi co lại, nắm chặt tay: “Sao anh biết muốn tôi làm gì?” 

Người đàn ông thở dài: “Anh quay về đi, coi như không phát hiện Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp” 

“Dựa vào gì chứ?” Trong mắt Phó Kình Hiên đầy tức giận: “Cố Tử Yên lừa gạt tôi sáu năm, anh còn muốn tôi giả vờ như không biết gì mà tiếp tục để bị lừa, anh bảo vệ Cố Tử Yên như thế, chẳng lẽ anh là chủ nhân khống chế lực lượng thần bí trong người tôi?” 

“Tôi không phải bảo vệ cô ta, tôi chỉ đồng ý với một người rất quan trọng, người kia rất yêu Cố Tử Yên, cho nên tôi không thể không khống chế anh. Người đàn ông lắc đầu trả 

lời. 

“Quả nhiên là anh!” Phó Kình Hiên vốn chỉ suy đoán, nhưng bây giờ suy đoán được chứng minh, cả người nhất thời giận tím người, anh vứt cây dù đi, đi tới nắm lấy cổ áo của 

người đàn ông. 

Trợ lý Trương nhìn thấy cảnh này thì lập tức biết được người đàn ông kia không phải là người tốt. 

Anh ta vội vàng thò đầu ra, cầm súng nhắm vào đầu của người đàn ông kia. 

Chỉ cần người đàn ông kia có hành động khác thường, làm hại Tổng giám đốc Phó, anh ta sẽ lập tức nổ súng. 

Bên ngoài, cả người Phó Kình Hiên ướt đẫm, vô cùng chật vật. 

Nhưng anh không để ý tới những chuyện này, hai mắt đỏ ngầu nhìn người đàn ông, giọng lạnh lẽo chất vấn: “Lý do anh khống chế tôi là vì người quan trọng nhất của anh, à, dựa vào đâu chứ? Cũng bởi vì chuyện riêng của anh lại làm cho tôi sống giống như một con rối, khiến Cố Tử Yên nắm lấy suy nghĩ và tình cảm của tôi, không cách nào nhận ra người mình yêu thật sự!” 

Người đàn ông cũng không nhìn tay Phó Kình Hiện nắm cổ áo của mình, vẻ mặt và ánh mắt cũng không hề thay đổi bởi vì hành động của Phó Kình Hiên, vẫn lạnh lùng như vậy, không hề mang theo một chút tình cảm. 

“Bởi vì Cố Tử Yên yêu anh, mà người quan trọng nhất của tôi lại yêu Cố Tử Yên, cậu ấy muốn thành toàn cho Cố Tử Yên!” Người đàn ông nói. 

Phó Kình Hiên cười lạnh: “Bởi vì chuyện này?” 

“Phải!” Người đàn ông gật đầu. 

Phó Kình Hiên đánh anh ta: “Cũng bởi vì người quan trọng nhất của anh yêu Cố Tử Yên, tôi là người không liên quan đến mấy người nên bị mấy người khống chế yêu Cố Tử Yên, đây là lý do gì!” 

Người đàn ông khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng di chuyển qua bên cạnh, tránh được nắm đấm của anh. 

Anh ta né tránh một cách nhẹ nhàng, có thể nhìn ra được anh ta là người luyện võ. 

“Tôi thừa nhận chúng tôi làm như vậy không đúng, nhưng mỗi người đều có lòng riêng, vì cậu ấy, tôi có thể lợi dụng tất cả mọi người. Con ngươi màu xám của người đàn ông nhìn chằm chằm Phó Kình Hiên: “Còn nữa, anh yêu Cố Tử Yên không tốt sao? Tình yêu cũng chỉ một loại phản ứng hoá học mà thôi, không phải yêu ai cũng giống nhau sao?” 

eyJpdiI6IkZCRnVydjlTbDdzYU1yeW55V1lEMFE9PSIsInZhbHVlIjoiZzlGdmdCMmhibnk2NlA3VTRZTGRUdURGMlwvWVJXRjdsWVZEanpwQlloK1wvTmpjTk82SjFiTmtUdkprMEVxTlhWQTJ6ZVpWbnJZSWxPS3QyY21SSVFQSnc3cVJBU2hINjFKaVNmUzVteVFVZlwvaDR5a2xcL0VobVwvOUI5WlwveWJmeDc4dVM0WnhlWmJzS0ZLYVNsSk5HUEp0alVxdEpGVldZSmpRVzZSb2ViZCtGYU5TOE9vRU8xWDdKNVo3Y3ZwUEpkMGpOK3J0VGRGTWRSSDV1cEo5QUxqaVIyNTlnNk5rV29mNk9jMUFlaW5tbnQ5OXRxb1g1RmkycTAxZnRKeGxlZWRDVmtST0Zlb1lVSG5JUit5K2xMWXozaUFsYVlwSVlBWlZ0XC9cL2d3S29xXC9Feml0RnhQSm5QaytQSElJWlpVRkJmell5M2JIVXBvemJUTlVFRnZwRWpPdUFIVDZcL1RIVWh2c3VremQyK01cLzFVa01qVDhLU1h3UHlPbEZ2cFNxWkJ6eHh1WUZvXC95SzkyS0pROExCMWRkckhMcllaMFVLeW5WU3ZJVHBEOTY3M01uQVBxeXFtdjFydlwveVRDKzJzc0JqSFpcL3VnSVJJVFhyQWlVUUxNV1BNOWtSbGM2V2RLalBvUkNEMmZxdUhLXC9FVTZubWxRNHN4YTVpN09TMmZVZTJYeUsyeURSU3JlUXJCV2I3Y3J4am9UUzlTK3lCMmVmaHl6TythaTJjR1JxcWpBTWhBa21TYlE2bGpESkV3TFZVMVpVRzZ3N1NhRnJiYnZxZlhpNFVOT0c4VG9XUkl6a2pacXVHRUdhZUd4YUhxNGJCdUNRT0JBUjFWK3lmUGFUaE4rMDlPSndvT3BtNmRaY2FsWmxObFwvZzRBZ2RNVXRCZStSZDlCNytTTDBrPSIsIm1hYyI6ImNiMGJhMDllNTFjZWYxNTgxZGFmYjgxOWU3ZjE1N2UyNWUyMzFiODRkMjMxMDhiZWRkMTU1MmRmNzVlOTE4ZTcifQ==
eyJpdiI6IkFlRmFoa2FWZ2MrZkppSE41NlNYK1E9PSIsInZhbHVlIjoieEVHOGcrZDdcL2dzVU15Yk1tcVBoMnUrUjFNSkdnM2NHXC90d3NLanFxK2hDeTdJMUtGQTZsWmZ5dXBKSWVxSzc0RmlFQURLODlvSHZWeVh5UEl5VTM2NWlTcUxJV3lFeEtoS1FHQ1pNVFFJNWxNV0RjYkpCZnM0NzQ3K0lySG1ZQnhuRStcLzdNXC9DZU9vUVNoZ3JcL2lVcktvc01UQTU5N2Y2NVdobGprM1NEYVZ5eFwvMFcwZ2UwZmFQY0N6MEdGMkMyQ1RETjNKWnBXR0ZkQ3d6M1VYUFh5NnNId2JkMUVMV3c0YXVkNVZ6QlwvMmc9IiwibWFjIjoiYmU1ZWI0ODkyYTM5MTE0ZTEzZTBmYTc4ODFmYTc4ODg3NjZjMTNiMDU0NGUwZTJjMzBiOTMyMzhmOWI2OTcxOCJ9

“Tôi muốn anh lập tức giải thôi miên cho tôi!” Phó Kình Hiên không quan tâm người đàn ông này đang suy nghĩ gì, giọng nặng nề ra lệnh.

Advertisement
x