“Tổng giám đốc Phó!” Lúc này trợ lý Trương mở cửa văn phòng ra ra, không thèm gõ cửa mà vội vã đi vào. Phó Kình Hiên nhíu mày, có chút không vui: “Chuyện gì?”
Trợ lý Trương cũng không lập tức trả lời, mà nhìn xung quanh văn phòng của anh như tìm kiếm gì đó.
Phó Kình Hiên mím môi, giọng điệu lạnh lùng: “Cậu đang nhìn cái gì?”
“Tổng giám đốc Phó, cô Bạch đâu?” Trợ lý Trương vội vàng hỏi.
Phó Kình Hiên nghĩ đến hành động của mình lúc nãy thì không nhịn được sờ khóe môi, cúi đầu lạnh nhạt nói: “Đã đi rồi.
“Đi rồi sao?” Trợ lý Trương lớn giọng nói.
Phó Kình Hiên xoa huyệt thái dương, đi đến bàn làm việc: “Cậu tìm cô ấy có chuyện gì?”
“Tổng giám đốc Phó, anh quên vừa rồi tôi đến khu mới Lưỡng Giang sao. Trợ lý Trương đi theo sau lưng anh.
Phó Kình Hiên vô thức dừng bước xoay người, ánh mắt nhìn chằm chằm anh ta: “Cậu có ý gì? Cậu muốn nói Phong Diệp và Bạch Dương có liên quan đến nhau?”
Nhịp tim của anh dần tăng tốc.
Trợ lý Trương nghiêm túc gật đầu: “Không sai, tôi đến khu mới Lưỡng Giang tìm đến địa chỉ gửi thư của Phong Diệp trước kia, đó là biệt thự nhà họ Bạch.
“Bạch Dương. . . Là Phong Diệp!” Con người Phó Kình Hiên co lại, hai tay cũng siết chặt lại, dường như còn có chút run rẩy.
Trợ lý Trương vội vàng nói: “Đúng vậy, cô Bạch chắc chắn là Phong Diệp, Phong Diệp từng nói cô ấy có mẹ kế và em gái, nuôi Điểm Điểm, mà địa chỉ là biệt thự nhà họ Bạch, cho nên Phong Diệp không phải là cô Bạch thì còn có thể là ai.
Anh ta nói đến đây thì thở hổn hển, sau khi điều chỉnh hô hấp mới nói tiếp: “Quan trọng là chữ viết của Phong Diệp giống với cô Bạch, mặc dù chữ của Phong Diệp hơi non nớt, không trưởng thành như cô Bạch, nhưng vẫn có thể nhìn ra được là cùng một người, nhưng hết lần này tới lần khác chúng ta không nhìn ra được, còn thân phận của cô Bạch và Phong Diệp giống nhau như đúc, chúng ta chỉ cần suy nghĩ một chút thì có thể biết cô Bạch là Phong Diệp, nhưng chúng ta chưa từng nghĩ qua, đúng là kỳ lạ!” Trợ lý Trương vỗ đầu: “Tôi cũng nghi ngờ có phải trí thông minh của mình xảy ra vấn đề hay không”
Phó Kình Hiên đập mạnh xuống bàn làm việc, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên: “Không, không phải trí thông minh của cậu xảy ra vấn đề, mà là có người không muốn chúng ta nghĩ đến chuyện đó.
Người nhà họ Phó và Trương Trình biết chuyện của anh và Phong Diệp, nhưng hết lần này tới lần khác không ai phát hiện Bạch Dương và Phong Diệp giống nhau.
Điều này chứng tỏ lực lượng kia đã ảnh hưởng đến mọi người.
Trợ lý Trương không biết Phó Kình Hiên đang suy nghĩ gì, kinh ngạc mở to mắt: “Tổng giám đốc Phó, anh nói có người không muốn chúng ta biết cô Bạch là Phong Diệp sao? Là Cố Tử Yên? Nhưng không đúng...
Trợ lý Trương lắc đầu, bác bỏ suy đoán của mình: “Cố Tử Yên không muốn chúng ta biết cô Bạch là Phong Diệp rất bình thường, nhưng cô ta cũng không thể ngăn cản được chúng ta suy nghĩ thế nào, nhưng hết lần này tới lần khác chúng ta không hề nghĩ đến chuyện cô Bạch là Phong Diệp, chuyện này không thể tưởng tượng nổi.
“Cậu có tin trên thế giới này có lực lượng khống chế suy nghĩ và tình cảm con người không?” Phó Kình Hiên đột nhiên nhìn anh ta hỏi.
Trợ lý Trương sững sờ, sau đó nở nụ cười: “Đương nhiên là tin, không phải là thôi miên. . .”
Anh ta nói đến đây thì bỗng nhiên ý thức được gì đó, há miệng nói: “Tổng giám đốc Phó, khó trách trước đó anh mời bác sĩ tâm lý, tôi còn tưởng rằng anh cảm thấy áp lực quá lớn, thì ra anh nghi ngờ mình bị thôi miên sao?”
Mà anh ta suy đoán từ lời nói của Tổng giám đốc Phó, hình như anh ta cũng bị thôi miên!
Ánh mắt Phó Kình Hiên sâu thẳm, không nói gì, rõ ràng là ngầm thừa nhận.
Mặc dù mấy người bác sĩ Tô nói anh không bị thôi miên, nhưng anh vẫn tin mình đã bị thôi miên.
Nhưng mấy người bác sĩ Tô không chẩn đoán ra được.
Có lẽ trình độ của người thôi miên anh cao hơn mấy người bác sĩ Tô quá nhiều.
Trợ lý Trương vỗ mặt mình, cả người ngây ra: “Tại sao có thể như vậy. . .
Phó Kình Hiên cụp mắt: “Từ giờ trở đi cậu liên lạc với nhà thôi miên giỏi nhất thế giới, càng nhiều càng tốt.
“Vâng!” Vẻ mặt trợ lý Trương cứng đờ, vội vàng đồng ý.
Nếu như bọn họ thật sự bị thôi miên, đương nhiên phải tìm nhà thôi miên giỏi nhất.
Sau đó trợ lý Trương nghĩ đến gì đó lại hỏi: “Tổng giám đốc Phó, anh có muốn nhận nhau với cô Bạch không?”
Nhận nhau. . .
Phó Kình Hiên hơi cúi đầu, không trả lời.
Trước đó anh không biết Bạch Dương là Phong Diệp, anh đương nhiên muốn nhận nhau với Phong Diệp.
Nhưng bây giờ anh biết được Bạch Dương là Phong Diệp, anh bỗng nhiên không có can đảm, bởi vì giữa anh và Bạch Dương có quá nhiều thứ.
Dường như trợ lý Trương nhìn ra được Phó Kình Hiên đang do dự thì thở dài: “Tổng giám đốc Phó, tôi biết lúc trước anh nói yêu Cố Tử Yên, bởi vì Cố Tử Yên là Phong Diệp, nhưng tất cả chúng tôi cũng nhìn ra được anh cũng không yêu Cố Tử Yên.
Phó Kình Hiên nghe vậy thì nói: “Khi nào cậu nhìn ra tôi không yêu Cố Tử Yên?”
“Trước kia tôi đã nhìn ra. Trợ lý Trương trả lời: “Sáu năm trước, lần đầu tiên anh và Cố Tử Yên gặp mặt, mặc dù anh luôn nói yêu cô ta, nhưng trong mắt anh không hề có tình cảm với cô ta, bởi vì cô ta là Phong Diệp nên anh mới đối xử tốt với cô ta, nhưng khi anh nhắc đến Phong Diệp thì trong mắt đầy yêu thương, nói cách khác lúc đầu bắt đầu
anh đã xem Phong Diệp và Cố Tử Yên là hai người.
Phó Kình Hiên im lặng.
Sau khi Trương Trình xác nhận anh thật sự không hề yêu Cố Tử Yên, sáu năm trước Trương Trình đã nhìn ra, mà sau khi anh xảy ra tai nạn xe mới giật mình phát hiện.
Quả nhiên bởi vì lực lượng thần bí sao!
“Tổng giám đốc Phó, tôi còn một chuyện muốn nói với anh, đó là người anh yêu là cô Bạch. Trợ lý Trương đẩy mắt kính, bỗng nhiên mở miệng nói.
Con người Phó Kình Hiên chấn động: “Tôi yêu Bạch Dương?”
“Đúng vậy, anh đã yêu cô Bạch từ lâu rồi, nhưng anh không phát hiện ra, mà tôi và bà cụ còn có anh Trình đều nhìn ra được, nhưng không nói với anh, tôi muốn anh tự phát hiện, dù sao tôi có nói thì anh cũng không tin. Trợ lý Trương nói.
Cổ họng Phó Kình Hiên có chút nghẹn lại, không phát ra được thanh âm nào, trong lòng đầy sóng to gió lớn.
Anh yêu Bạch Dương?
Sao có thể!
Nhưng Phó Kình Hiên không thể phản bác lại.
Bởi vì anh yêu Phong Diệp, bây giờ Phong Diệp trở thành Bạch Dương, vậy thì người anh yêu cũng trở thành Bạch Dương.
Nhưng rõ ràng trợ lý Trương không phải nói ý đó.
Anh ta muốn nói trong lúc anh không biết Bạch Dương là Phong Diệp thì đã yêu Bạch Dương.
“Vì sao bây giờ cậu lại muốn nói với tôi?” Giọng Phó Kình Hiên có chút khàn khàn chất vấn.
Trợ lý Trương gãi đầu một cái: “Chuyện này. . . Không phải bởi vì tôi biết cô Bạch là Phong Diệp, từ khi tôi phát hiện anh yêu cô Bạch, tôi biết anh không còn yêu Phong Diệp
nữa, chỉ có một sự chấp niệm với Phong Diệp, anh nghĩ sự chấp niệm đó là tình yêu, nghĩ mình yêu Phong Diệp, nhưng bây giờ cô Bạch và Phong Diệp là một người, tôi cũng không cần giấu giếm”
Ánh mắt Phó Kình Hiên tối lại, không nói chuyện.
Anh hiểu được cho đến bây giờ anh vẫn cho rằng mình yêu Phong Diệp, nhưng anh đã sớm không yêu Phong Diệp mà là yêu Bạch Dương!
Cho dù Phong Diệp là Bạch Dương, nhưng tình yêu này không giống, bởi vì khi anh yêu Bạch Dương thì hoàn toàn không biết cô là Phong Diệp.
Vì thế lúc đầu anh và Bạch Dương ly hôn, trong lòng của anh luôn cảm thấy mất đi thứ quan trọng nhất, cho nên khi anh nhìn đến Bạch Dương và người đàn ông khác thân thiết, trong lòng của anh mới buồn bực và không thoải mái.
Lúc này cuối cùng Phó Kình Hiên cũng hiểu vì sao Bạch Dương lại ảnh hưởng đến cảm xúc của mình, vì sao vừa rồi anh làm hành động đó, bởi vì anh yêu cô, không phải bị lực lượng kia khống chế, mà xuất phát từ đáy lòng.
Trợ lý Trương nhìn vẻ mặt Phó Kình Hiên thì biết anh đã nghĩ thông suốt, khích lệ nói: “Tổng giám đốc Phó, anh mau nhận nhau với cô Bạch đi, tôi tin cô Bạch biết anh là bạn qua thư năm đó thì chắc chắn sẽ tha thứ cho anh”
Tha thứ. . .
Phó Kình Hiên mím môi mỏng.
Vì sao Cố Tử Yên lại biết bọn họ là bạn qua thư!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất