Lâm Diệc Hàng nghe vậy thì ánh mắt lạnh lẽo giống như rắn độc, giọng nói lại dịu dàng: “Không cần giết chết cô ta, đôi khi còn sống sẽ càng khó chịu hơn chết đi” 

“Anh có ý gì?” Cố Tử Yên nhíu mày, rõ ràng không vui vì anh ta nói không giết chết Bạch Dương. 

Đôi mắt Lâm Diệc Hàng lóe lên ánh sáng: “Ý của tôi là tìm mấy người hủy hoại cô ta, sau đó quay video lại không phải tốt hơn sao, vậy thì không chỉ đứa bé trong bụng của cô ta không còn mà cô ta cũng sẽ sống không bằng chết. 

Hai mắt Cố Tử Yên sáng lên, anh ta nói đúng, nếu Bạch Dương chết thì quá lợi cho cô rồi, cứ để cô sống trong đau khổ mới là cách tốt nhất. 

Cho dù sau đó Kình Hiên biết Bạch Dương mới là Phong Diệp, nhưng Bạch Dương không còn sạch sẽ, cô ta nghĩ Kình Hiên cũng sẽ không yêu Bạch Dương nữa. 

Mà cả đời Bạch Dương sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được nữa, sống trong sự chỉ trỏ của mọi người, ngay cả Thiên Thịnh cũng trở thành trò cười bởi vì cô. 

Cho nên giết người vẫn không đủ, phải giết chết trái tim mới được! 

Cố Tử Yên kích động đến run người. 

Ánh mắ Lâm Diệc Hàng đầy u ám: “Xem ra cô tán thành cách này đúng không” 

“Không sai.” Cố Tử Yên gật đầu. 

Cô ta chẳng những tán thành, thậm chí không kịp chờ đợi! 

“Anh định khi nào ra tay?” Cố Tử Yên vội vàng hỏi. 

“Ngày mai, cô có hứng thú đến xem không?” Lâm Diệc Hàng xoay con dao phẫu thuật sắc bé, giọng điệu mang theo sự dụ dỗ hỏi. 

Ánh mắt Cố Tử Yên bỗng ngây ra, sau đó cong môi nói: “Đương nhiên, tôi muốn tận mắt nhìn Bạch Dương bị kéo vào địa ngục!” 

“Được, ngày mai tôi sẽ đưa Bạch Dương đến đường Bắc Tân, chỗ đó ít người, cô có thể đến đường Bắc Tân chờ tôi” Ngón tay cái Lâm Diệc Hàng sờ vào lưỡi dao phẫu thuật. 

Cố Tử Yên vui vẻ cúp điện thoại, trong mắt đầy độc ác: “Bạch Dương, cô xong đời rồi!” 

“Hắt xì!” Trong văn phòng của Tổng giám đốc tập đoàn Phó Thị, Bạch Dương vừa mở phần ghi chép của mình ra thì mũi hơi ngứa, không kịp chuẩn bị hắt hơi một cái. Phó Kình Hiên đặt ly hồng trà ở trước mặt cô: “Lạnh sao?” 

“Vẫn ổn.” Bạch Dương kéo áo khoác tây trang bó sát trên người trả lời. 

Trong văn phòng có máy điều hòa, sao có thể lạnh được. 

Nhưng vừa rồi cô bỗng nhiên cảm giác hơi lạnh từ lưng lan ra khắp người, làm cho người ta có chút run rẩy. 

Phó Kình Hiên nhìn động tác của Bạch Dương thì mím môi mỏng, cầm điều khiển từ xa tăng nhiệt độ máy điều hòa trong văn phòng lên cao hơn một chút: “Vậy thì sẽ không lạnh nữa. 

“Cảm ơn sếp Phó” Bạch Dương khách sáo nở nụ cười với anh. 

Cô vẫn không cho rằng anh làm như thế bởi vì quan tâm mình. 

Anh chỉ quan tâm đối tác của mình mà thôi, nếu là cô thì cũng sẽ làm như vậy. 

Phó Kình Hiên ừ một tiếng, tỏ vẻ không sáo, sau đó đặt điều khiển từ xa xuống thì ngồi xuống bên cạnh cô. 

Bạch Dương ngửi thấy hương bạc hà từ trên người anh truyền đến thì vẻ mặt ngơ ngác một chút, sau đó suy nghĩ lập tức bay xa, quay lại mười mấy năm trước, lần đầu tiên cô gặp anh. 

Dưới cây đại thụ, gió nhẹ thổi qua, cô gái đang chụp lén ngửi thấy mùi thơm ngát trên người chàng trai mà mình ngưỡng mộ trong lòng, khi đó và lúc này giống như đúc, nhưng cô lại không còn cảm giác rung động lúc trước. 

Bởi vì mùi hương vẫn giống nhau, nhưng người này không phải là người kia. 

Bạch Dương hít sâu, đè xuống cảm xúc chập chờn trong lòng, ánh mắt phức tạp nhìn Phó Kình Hiên: “Tổng giám đốc Phó, anh nên đổi nước hoa đi, mùi hương này không quá thích hợp với anh, có lẽ anh hợp với mùi hương của đại dương. 

Phó Kình Hiên nghe cô nói như vậy thì nhíu mày. 

Anh dùng hương bạc hà này đã mười mấy năm, bởi vì Phong Diệp thích cho nên anh vẫn dùng, đây là lần đầu tiên có người nói anh không hợp với mùi hương này. 

Còn nữa, vừa rồi ánh mắt của cô là sao, nếu như anh không có nhìn nhầm, hình như cô nhìn một người khác thông qua anh. 

Người kia là ai? Lương Triết hay là Lục Khởi? 

Bạch Dương cảm nhận được hơi lạnh và áp suất thấp trên người đàn ông bên cạnh truyền đến thì nhíu mày. 

Không lẽ đề nghị của cô đã chọc giận anh chứ? 

Bạch Dương nghĩ vậy thì khóe miệng giật giật, xấu hổ cười cười: “Tôi xin lỗi Tổng giám đốc Phó, vừa rồi tôi nhiều chuyện, coi như tôi chưa nói gì. 

Phó Kình Hiên mím môi mỏng: “Tôi thật sự không hợp với mùi hương này sao?” 

“Hả?” Bạch Dương sửng sốt một chút, không ngờ anh không nổi giận với mình, ngược lại còn hỏi rốt cuộc anh có hợp hay không. 

“Anh muốn nghe tôi nói thật hay nói dối?” Bạch Dương uống hồng trà hỏi. 

Phó Kình Hiên ngước mắt nhìn cô: “Cô nói thử xem?” 

Bạch Dương nở nụ cười: “Được, vậy tôi nói thật, hiện tại anh không hợp” 

“Tại sao là hiện tại?” Phó Kình Hiên híp mắt. 

Anh cảm thấy câu nói này chứa thông tin gì đó. 

Nhưng Bạch Dương lắc đầu, cũng không muốn nói nhiều, cô đặt ly xuống, đẩy phần ghi chép đến trước mặt anh: “Tổng giám đốc Phó, anh giảng những khó khăn này cho tôi đi." 

Phó Kình Hiên nhìn cô một lúc, cuối cùng vẫn đề thắc mắc trong lòng xuống, giải thích những nội dung cô không hiểu. 

Hơn một tiếng sau, Bạch Dương đóng bản ghi chép lại, đứng lên, cúi chào Phó Kình Hiên: “Cảm ơn Tổng giám đốc Phó đã giảng cho tôi, tôi đã hiểu hết rồi” 

Không thể không nói Phó Kình Hiên đúng là một thầy giáo rất giỏi. 

Cho dù cô chưa hề học qua ngành năng lượng mới này, sau khi cô nghe anh giảng những chỗ không hiểu lại hiểu được bảy tám mươi phần trăm, lát nữa cô quay về đọc sách cũng có thể biết rõ. 

Vì thế cô cảm thấy mình có thể hoàn thành bản phân tích vào ngày mai. 

“Không cần.” Phó Kình Hiên đưa tay muốn đỡ Bạch Dương. 

Bạch Dương lại đứng thẳng người, né tránh động tác của anh. 

Phó Kình Hiên nhìn tay mình trong không trung, ánh mắt trầm xuống, sau đó coi như chưa xảy ra chuyện gì mà lạnh nhạt thu tay lại: “Chúng ta là đối tác, tôi không muốn có người kéo tiến độ kế hoạch xuống, cho nên sau này cô có chỗ nào không hiểu thì có thể trực tiếp hỏi tôi, đừng che giấu không nói” 

Bạch Dương nghe anh nói như vậy thì thầm nghĩ. 

Đúng là anh không muốn cô gây cản trở nên mới giảng bài cho mình. 

Suy đoán được chứng minh, Bạch Dương nở nụ cười. 

Vậy thì cô mới không cảm thấy áp lực, càng không suy nghĩ lung tung. 

“Tôi biết rồi, tôi cảm ơn Tổng giám đốc Phó trước.” Bạch Dương nhìn Phó Kình Hiên. 

Phó Kình Hiên cụp mắt xuống nói: “Không cần. 

“Được rồi, Tổng giám đốc Phó, thời gian không còn sớm, tôi đi trước, ngày mai gặp lại. Bạch Dương nâng cổ tay nhìn đồng hồ nói. 

Phó Kình Hiên mím môi, dường như muốn giữ cô lại. 

Nhưng sau đó anh vẫn không nói gì, nhìn cô đi ra khỏi văn phòng. 

Ầm! 

Cửa lớn văn phòng được đóng lại, trong văn phòng lớn như vậy chỉ có một mình Phó Kình Hiên. 

Phó Kình Hiên thu hồi ánh mắt lại, nhìn chỗ Bạch Dương vừa ngồi, không biết suy nghĩ cái gì. 

Qua mấy giây sau, ánh mắt của anh nhìn về phía bàn trà bên cạnh, trên bàn vẫn đặt ly hồng trà cô vừa uống, miệng ly có một dấu son môi đỏ nổi bật. 

Phó Kình Hiên nhìn dấu son môi kia thì ánh mắt tối xuống, vô thức đưa tay cầm ly hồng trà lên, sau đó môi mỏng dán lên dấu son môi, uống một ngụm trà. 

Hồng trà đã lạnh, chất lỏng lạnh chảy qua cổ họng xuống dạ dày, Phó Kình Hiên mới phản ứng được hành động của mình, sắc mặt thay đổi, vội vàng đặt ly hồng trà xuống, hai tay siết chặt lại. 

Anh đang làm cái gì vậy? 

eyJpdiI6Indxa01nSnJTeUVMVDNpU2VRd1NwUEE9PSIsInZhbHVlIjoiZGZZbmdLMkFoUVBtWjVWSUxCbHp4czhWQ2grM0sxM3hjSmRXVG45NkpsamJKUHhVTVJGOXVkUDg1K2hDeVwvcWJHSmgwVkRqaUNnTzBhbWc5MkM3cVcySnplTGx5VzJ5Qnhkd0NGZnM5QVluRVg0MEJXV1BscFBYUmFNTU1ibFBlT2hVOVpoVFgydU01NmhlSWNDNnNxZXhmSlZ2TUM4ems4NjBlT2xmWjFoV3lJMXVwQXJCenZuXC8xTEtPVFltVWRNclZRWHZlR2pmd29aeDFhdXkrdkZ3PT0iLCJtYWMiOiJhZmEyMDgzNGNlMjcxMGI3OGU4OGRjZDBhNjM4NzBlZWFiMTYzOTAxYTNkZjA5YjE1NDYzMGZiZGFhYTFkZmNjIn0=
eyJpdiI6InJWcnhGeVBBQ2tyd0V3ZXpVZks1WHc9PSIsInZhbHVlIjoiYWFnSWE1R2paTVU5dXpxSFVjNXpCd09nS3BPUW1lT1RqbVZlN3RvanRIN0dtN2RWakExdGJyZm9QQjJPQ2NoUVZhNTRFc1BzTHdIS3dCXC84SE9WMkY5bjJWNzBEbnk1V2VjVkR6VzFHcnM3aTNyUGJGUXBhMmNZNm9qakJQZDBFblI0ZCsrc0cyWUE0Skt6THBcL2diRFp0T1wvUEk3XC9tTUV0cWdWMUFxcklvK1NWYXZXU09tb2ttNmN3Ukp6dUJqeSIsIm1hYyI6ImVlNzk2ZjM4M2JlMGFiOGYwYWUyM2U3MDdhMTc5OGZmYjhmZjkwYTVjNzYyZWQ0M2M0YzE1NTQ1NDk4ODU3NTcifQ==

Chẳng lẽ lực lượng thần bí đã điều khiển anh sao?

Advertisement
x