Bạch Dương cắn môi dưới, không chắc chắn lắm.
Mà Phó Kình Hiên ngồi ghế chủ tọa vốn có tâm trạng tốt lại lập tức nặng nề xuống.
Anh còn tưởng rằng cô gọi mình lại vì muốn anh giảng giải lại cho cô một lần nữa.
Không ngờ cô lại muốn video cuộc họp!
Sau đó cô quay về cùng xem với Lục Khởi hay là Lương Triết đúng không?
Phó Kình Hiên đè bực bội trong lòng xuống, lạnh giọng nói với Bạch Dương một câu: “Máy giám sát hư rồi”
“Hư rồi?” Bạch Dương sửng sốt, sau đó ngẩng đầu nhìn máy giám sát trên đỉnh đầu, cô vẫn không tin nó hư rồi.
Nhưng cô lại không thể yêu cầu kiểm tra, dù sao chỗ này không phải là Thiên Thịnh.
Lúc Bạch Dương không biết nên thế nào thì Phó Kình Hiên đột nhiên lại nói: “Đến phòng làm việc của tôi”
“Cái gì?” Bạch Dương kinh ngạc nhìn anh: “Đến phòng làm việc của anh làm gì?”
“Nếu như cô không muốn ngày mai không nộp được bản phân tích thì có thể không đi” Phó Kình Hiên nói xong thì chống gậy đi ra ngoài.
Thì ra Bạch Dương mới hiểu được thì ra anh biết mình không hiểu nội dung cuộc họp, cho nên muốn dạy cô.
Nhưng anh lại tốt bụng như vậy, làm cho cô hơi bất ngờ.
Bạch Dương nhìn bản ghi chép trong tay, không biết có nên đi hay không.
Cô không muốn ở cùng anh, nhưng cô không đi thì lại không hiểu nhiều chỗ. . .
Bạch Dương do dự một lát, cuối cùng vẫn cắn răng đi theo.
Bây giờ bọn họ là đối tác, anh cũng không muốn cô gây trở ngại, làm chậm trễ quá trình hợp tác, cho nên mới giúp cô.
Bạch Dương nghĩ như vậy thì áp lực trong lòng cũng lập tức biến mất.
Phó Kình Hiên nghe thấy tiếng bước chân truyền đến sau lưng thì quay đầu lại, quả nhiên thấy bóng dáng của người phụ nữ kia.
Phó Kình Hiên khế cong môi lên, tốc độ bước đi cũng chậm lại, sau khi cô đuổi kịp thì mới khôi phục lại tốc độ bình thường.
Hai người một trước một sau đi vào văn phòng.
Lúc cánh cửa văn phòng đóng lại, một người phụ nữ đi tới từ văn phòng thư ký bên cạnh.
Người phụ nữ nhìn cửa lớn văn phòng Tổng giám đốc, lấy điện thoại di động ra gọi đi.
Cố Tử Yên đang làm tóc, nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, cô ta lấy ra nhìn thoáng qua, đặt bên tai nghe: “Chuyện gì?”
“Cô Cố, có chuyện rồi!” Thư ký khoanh tay, thấp giọng nói.
Trên mặt Cố Tử Yên lướt qua vẻ lười biếng, sắc mặt trở nên nham hiểm: “Là con đàn bà nào không biết xấu hổ dám đào góc tường của tôi?”
Từ khi Kình Hiên ra lệnh không hẹn trước thì không thể đến Phó Thị, cô ta lập tức mua chuộc một thư ký bên cạnh Kình Hiên, nói thư ký kia giúp cô ta nhìn chằm chằm nhân viên nữ tập đoàn Phó Thị, chỉ cần có người phụ nữ nào muốn quyến rũ Kình Hiên thì phải lập tức báo cho cô ta.
Khoảng thời gian này thư ký luôn không liên lạc với cô ta, cô ta còn tưởng rằng nhân viên nữ của tập đoàn Phó Thị cũng coi như yên phận, không ngờ sự thật đã tát cô ta một
cái.
“Không phải nhân viên của tập đoàn chúng tôi.” Thư ký lắc đầu.
Cố Tử Yên vẫn không vui vẻ: “Cho dù không phải nhân viên của tập đoàn Phó Thị, nhưng cũng đào góc tường của tôi, nói đi, cô ta là ai?”
Nhưng người đó dám đụng vào người của cô ta, cô sẽ cho người kia biết hai chữ hối hận viết thế nào!
“Tôi không biết cô ta là ai, nhưng tôi nghe Tổng giám đốc Phó gọi cô ta là cô Bạch, thái độ của Tổng giám đốc Phó đối với cô ta rất dịu dàng, còn cố tình dừng lại chờ cô ta cùng đi vào văn phòng” Thư ký trả lời.
Thư ký này vừa làm việc ở Phó Thị chưa đến hai tháng, trước mắt vẫn chưa trở thành nhân viên chính thức, đương nhiên không biết Bạch Dương và Phó Kình Hiên từng là vợ chồng.
Cố Tử Yên nghe thấy hai chữ cô Bạch thì lập tức biết người kia là ai, cô ta bỗng nhiên đứng lên, sau đó tóc bị kéo đứt vì máy uốn trong tay thầy Tony, cô ta đau đến mức kêu lên một tiếng.
“Anh dám kéo tóc tôi?” Sắc mặt Cố Tử Yên hung dữ trừng mắt nhìn thầy Tony.
Trong lòng thầy Tony oan ức, muốn nói rõ ràng cô đột nhiên đứng lên, tóc mới bị kéo, sao có thể trách tôi.
Nhưng dù sao khách hàng là thượng đế, còn là khách hàng có địa vị, thầy Tony cũng không dám đắc tội, chỉ có thể im lặng nhận lỗi này, liên tục cúc cúi đầu xin lỗi: “Tôi xin lỗi cô Cố, tôi không cố ý, tôi xin lỗi, tôi. . .”
Chát!
Thầy Tony còn chưa nói xong thì Cố Tử Yên đã giơ tay tát anh ta một cái.
Tiếng tát vang to làm cho thư ký bên kia cũng không nhịn được run lên, đừng nói là thầy Tony.
Thầy Tony ôm mặt, kinh ngạc sợ hãi nhìn Cố Tử Yên: “Sao cô Cố lại đánh người?”
“Anh dám làm tóc của tôi rụng nhiều như vậy, tôi không giết chết anh đã tốt lắm rồi!” Cố Tử Yên hừ lạnh trả lời.
Con khốn Bạch Dương trêu chọc cô ta nhiều lần thì thôi đi.
Bây giờ, một nhân vật nhỏ bé cũng dám đắc tội cô ta, đúng là không biết điều gì cả!
“Cô. . .” Thầy Tony nghe thấy lời ác độc của Cố Tử Yên thì tức giận đến hai mắt đỏ lên: “Cô quá đáng, rõ ràng do cô. . .
“Được rồi, được rồi” Lúc này, quản lý cửa hàng đi tới nháy mắt với thầy Tony, ra hiệu anh ta đừng nói nữa, sau đó cười nói với Cố Tử Yên: “Cô Cố, đây là nhân viên mới đến cửa hàng chúng tôi, không hiểu chuyện, cô rộng lượng bỏ qua, đừng so đo với anh ta, tôi sẽ làm tóc cho cô được không?”
“Không được!” Cố Tử Yên không muốn bỏ qua mà chỉ vào thầy Tony, giọng điệu đầy ác ý: “Tôi muốn anh đuổi việc anh ta, cũng thông báo người trong ngành không được thuê anh ta, anh là quản lý cửa hàng, chắc chắn có năng lực này.
Sắc mặt quản lý cửa hàng và thầy Tony cứng đờ.
Nhất là thầy Tony, tức giận đến run cả người.
Người phụ nữ này rất đáng ghét!
“Cô Cố, có cần phải làm đến mức này không?” Quản lý cửa hàng cau mày.
Cố Tử Yên khoanh tay: “Hừ, tôi cũng không cảm thấy mình quá đáng, anh ta dám đắc tội tôi, đây là kết cục của anh ta, nếu như anh không làm theo, đừng trách tôi...”
“Tôi biết rồi cô Cố, tôi sẽ làm theo lời của cô. Quản lý cửa hàng lập tức bày tỏ thái độ.
Thầy Tony khó tin được nhìn anh ta: “Quản lý?”
Quản lý cửa hàng lén kéo tay áo của anh ta.
Anh ta hiểu ra gì đó, quay đầu đi chỗ khác, không lên tiếng.
Cố Tử Yên thấy quản lý cửa hàng đồng ý yêu cầu của mình thì hài lòng cười: “Như vậy mới đúng.
Quản lý cửa hàng miễn cưỡng cười nói: “Vậy cô Cố ngồi đây một lát, tôi đưa anh ta đến phòng tài vụ thanh toán tiền lương”
“Đi đi. Cố Tử Yên kiêu ngạo hất cằm lên.
Quản lý cửa hàng kéo thầy Tony đi.
Phòng ngủ phía sau, thầy Tony không cam lòng: “Quản lý, anh thật sự muốn đuổi việc tôi sao?”
“Không đâu, tôi đã nhìn thấy mọi chuyện, không phải lỗi của anh, cho nên tôi sẽ không phạt anh, nhưng khoảng thời gian này anh nghỉ ngơi trước, chờ chuyện này trôi qua, tôi sẽ đưa anh đến chi nhánh, dù sao chúng ta không đắc tội nổi người kia, cô ta không chỉ là cô chủ nhà họ Cố mà còn là bà chủ tương lai của tập đoàn Phó Thị. Quản lý cửa hàng thở dài một cái.
Thầy Tony cười khổ: “Tôi biết rồi”
Bên ngoài, Cố Tử Yên lại ngồi xuống, đặt điện thoại bên tai nói: “Bạch Dương đến Phó Thị làm gì?”
Thư ký biết Bạch Dương là cô Bạch kia, vội vàng trả lời: “Hình như có cuộc họp, nhưng bây giờ cuộc họp đã kết thúc.
Cố Tử Yên nắm chặt điện thoại.
Cuộc họp kết thúc mà cô vẫn chưa rời đi, còn vào văn phòng Kình Hiên.
Bọn họ làm gì trong phòng làm việc chứ?
Cố Tử Yên càng nghĩ thì trong lòng càng đố kỵ, cô ta cúp máy thì gọi cho Lâm Diệc Hàng: “Diệc Hàng, mấy ngày rồi, anh vẫn chưa nghĩ cách ra tay với Bạch Dương sao?”
Trên mặt Cố Tử Yên đầy hào hứng nói: “Anh định làm gì?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất