Cùng lúc đó, bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng sấm nổ, dường như tia chớp muốn không bầu trời thành hai mảnh, có ánh sáng lóe lên trên bầu trời đen như mực.
Vịnh Tiên Thủy, tiếng sấm làm cho Bạch Dương bừng tỉnh, cô ngồi dậy trên giường, trong lòng sợ hãi, ngay cả cô cũng không biết mình sợ hãi điều gì.
Bạch Dương đưa tay mở đèn lên, xoa huyệt thái dương, cầm ly nước ở đầu giường uống một ngụm để bản thân bình tĩnh lại.
Nhưng cô vừa uống xong nước, tay đặt ly nước xuống thì bỗng nhiên mở to mắt, cả người dọa đến ngây ra.
Chỉ thấy trên cửa sổ sát đất ở cuối giường chưa được kéo rèm lại đột nhiên xuất hiện một đầu lâu.
Chẳng lẽ cô hoa mắt?
Bạch Dương vội vàng nhắm mắt lại.
Hai giây sau, cô mở mắt ra nhìn cửa sổ sát đất.
Chỗ đó đen kịt, chỉ có ánh đèn nê ông phản chiếu từ bên ngoài, làm gì có đầu lâu.
“Haiz. . . Bạch Dương lập tức thở phào, vỗ ngực mình.
Quả nhiên mình hoa mắt.
Cô nói rồi, xã hội hiện đại, động vật còn chưa thành tinh, làm sao có thể có ma quỷ chứ.
Đúng là sợ bóng sợ gió một lúc.
Bạch Dương nghĩ tới mình vừa hoa mắt thì lắc đầu, không khỏi cảm thấy buồn cười.
Ngày thứ hai, Bạch Dương đến công ty.
Đồng Khê chờ cô ở cửa phòng làm việc, xoay người nói: “Tổng giám đốc Bạch, buổi sáng tốt lành.
“Chào, cô ở đây chờ tôi là có chuyện gì sao?” Bạch Dương đưa thẻ ra vào đặt lên khóa cảm ứng, sau đó đẩy cửa đi vào.
Đồng Khê đi theo sau lưng cô: “Vừa rồi tập đoàn Phó Thị thông báo cô đến họp hạng mục hợp tác liên quan tới nguồn năng lượng mới.
“Họp ở tập đoàn Phó Thị?” Động tác kéo ghế của Bạch Dương dừng một chút.
Đồng Khê gật đầu: “Đúng thế.”
Bạch Dương khẽ nhíu mày lại, sau đó nhanh chóng thả lỏng: “Tôi biết rồi, lúc nào?”
Trên thực tế, cô không muốn đến tập đoàn Phó Thị.
Nhưng Phó Kình Hiên là người phụ trách chính của hạng mục hợp tác này, anh muốn họp ở đâu, người khác không có tư cách phản đối, trừ khi hủy bỏ hợp tác, nhưng cô vất vả lắm mới lấy được, sao có thể hủy bỏ.
Cho nên cho dù cô không muốn đi, cô cũng phải đi.
“Hai giờ chiều. Đồng Khê trả lời.
Bạch Dương cởi áo khoác ngồi xuống: “Tôi biết rồi, còn có chuyện gì sao?”
“Có, buổi sáng anh Lương đưa vé vào cửa cho cô.” Đồng Khê mở túi tài liệu trong lòng, lấy ra một tấm vé vào cửa đưa cho cô.
Bạch Dương cầm lấy nhìn phần giới thiệu trên đó, không nhịn được cười cười: “Cậu ấy đưa thật này”
“Anh Lương muốn đợi cô, sau đó tự đưa cho cô, nhưng sau khi nghe điện thoại thì vội vàng rời đi.” Thư ký Đồng nói.
Bạch Dương cất vé vào cửa vào ngăn kéo: “Chắc là có việc, được rồi, cô đi làm việc trước đi.
“Vâng” Thư ký Ðồng gật đầu, đi ra ngoài.
Bạch Dương bật máy tính lên bắt đầu làm việc.
Buổi trưa, cô nghe điện thoại của cục cảnh sát gọi tới, nói cho cô biết kết quả điều tra ở nhà hàng.
Bên cục cảnh sát nói đó là chuyện ngoài ý muốn, bọn họ đã kiểm tra video giám sát, đúng là không người nào động tay động chân với đèn thủy tinh.
Nhưng vì sao đèn pha lê lại đột nhiên rơi xuống, cục cảnh sát giải thích là do phần trụ không chịu đựng nổi.
Mặc dù Bạch Dương cảm thấy lời giải thích này không đáng tin lắm, nhưng đây là cách giải thích duy nhất nguyên nhân đèn rơi xuống mà phần trụ không bị rỉ sét, cũng không có ai tay động chân.
Nói tóm lại, chuyện này xem như kết thúc.
Bạch Dương cúp điện thoại, nhìn cánh tay quấn đầy băng vải thì thở dài, sau đó tiếp tục ăn cơm.
Sau bữa ăn, cô lái xe đến tập đoàn Phó Thị.
Văn phòng Tổng giám đốc của tập đoàn Phó Thị.
Phó Kình Hiên nhìn thời gian dưới góc phải của màn hình: “Người đến đông đủ chưa?”
Trợ lý Trương biết anh hỏi gì thì gật đầu: “Tôi vừa đến xem, có ba công ty đã tới, hiện tại chắc đã đến đủ”
Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Đi thôi.”
Anh cầm lấy gậy chống bên cạnh bàn làm việc, đứng dậy đi ra ngoài.
Trợ lý Trương ôm tài liệu đi theo ở phía sau.
Đến phòng họp, người ở bên trong nhìn thấy hai người đi tới thì lập tức dừng lại trò chuyện, đứng dậy chào hỏi: “Tổng giám đốc Phó.
Bạch Dương cũng không ngoại lệ.
Phó Kình Hiên nhìn lướt qua đám người một chút, anh dừng lại trên mặt Bạch Dương hai giây mới thu hồi ánh mắt: “Ngồi đi.
Bạch Dương và những người khác cùng ngồi xuống.
Trợ lý Trương bắt đầu phát tài liệu cuộc họp, nhìn thấy Bạch Dương nhận tài liệu thì lộ ra băng vải trên cánh tay, trong mắt lóe lên kinh ngạc, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường.
Sau khi anh ta quay về đứng sau lưng Phó Kình Hiên thì nhỏ giọng nói: “Tổng giám đốc Phó, hình như cô Bạch bị thương”
“Tôi biết rồi.” Phó Kình Hiên chớp mắt, nhàn nhạt trả lời một câu.
Trợ lý Trương nhíu mày.
Được rồi, xem ra anh ta nói lời dư thừa.
Anh ta còn tưởng rằng sếp Phó không biết.
Cuộc họp chính thức bắt đầu, lần này nội dung cuộc họp là bàn bạc phạm vi sử dụng cụ thể nguồn năng lượng mới, các thuận lợi và khó khăn, vân vân.
Bạch Dương đã đọc không ít sách tài liệu liên quan đến nguồn năng lượng này, cũng đi học một khóa, nhưng hiểu biết về nguồn năng lượng mới này cũng chỉ nửa vời như người ngoài ngành.
Dù sao cô không được học chính quy, cho nên nghe Phó Kình Hiên giải thích nội dung thì cảm giác như lọt vào trong sương mù, nghe không hiểu gì cả.
Không có cách nào khác, cô chỉ có thể cầm bút ghi chép lại nội dung cuộc họp, sau khi trở về sẽ từ từ tìm hiểu, nhưng Phó Kình Hiên nói quá nhanh, tốc độ ghi chép của cô không theo kịp, một lúc lâu tay cũng tê rần lên.
Bạch Dương nhíu mày, không nhịn được lắc cổ tay.
Phó Kình Hiên ngồi ở vị trí chủ vị nhìn thoáng qua, đáy mắt tối lại, tốc độ nói cũng giảm đi.
Lần này, cuối cùng Bạch Dương cũng ghi chép kịp, cô không nhịn được nhìn anh, mặc dù trong lòng không hiểu vì sao tốc độ của anh chậm lại, nhưng cũng không nghĩ anh nói chậm lại vì mình.
Hai tiếng sau, Phó Kình Hiên cầm cà phê trên bàn lên uống một miếng: “Cuộc họp hôm nay đến đây thôi, mọi người còn có chỗ nào không hiểu không?”
Mặc dù anh hỏi tất cả mọi người, nhưng ánh mắt lại nhìn Bạch Dương.
Bạch Dương nhìn sổ ghi chép trong tay, cắn môi.
Cô muốn nói mình không hiểu rất nhiều, nhưng những người khác không lên tiếng, cô giơ tay nói mình không hiểu, những người khác chắc chắn sẽ cười nhạo mình.
Đương nhiên, bọn họ chê cười cô cũng không sao, nhưng bọn họ còn chê cười Thiên Thịnh, cô không thể chấp nhận chuyện này, cũng không muốn nhìn thấy, sau khi cô trở về sẽ tự mình nghiên cứu một chút, tranh thủ tìm hiểu mới được.
Bạch Dương nghĩ đến đây thì cúi đầu xuống, không lên tiếng.
Phó Kình Hiên thấy thế thì mím môi lại, rõ ràng có chút không vui vì sự im lặng của cô.
Vì thể diện mà tỏ vẻ đã hiểu.
Cô có thể lăn lộn trên thương trường đến bây giờ, mấy người đàn ông sau lưng cô cũng tốn không ít sức lực nhỉ?
Phó Kình Hiên nghĩ tới mấy người Lục Khởi Lương Triết thì khuôn mặt tuấn tú không nhịn được đen lại, hơi lạnh tỏa ra khắp người.
Anh đặt ly cà phê xuống bàn, trầm giọng nói: “Nếu tất cả mọi người đã hiểu, sau khi trở về hãy viết một bản phân tích cách sử dụng nguồn năng lượng mới, ngày mai gửi vào hòm thư của tôi, tan họp!”
Viết bản phân tích?
Bạch Dương bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt gấp gáp.
Cô vẫn chưa hiểu được những nội dung này thì viết như thế nào?
Mà còn chưa tới một ngày, không đủ thời gian!
Bạch Dương nhìn những người khác không hề có áp lực lại nhìn mình một chút, cô không nhịn được đứng lên: “Tổng giám đốc Phó. . .
Phó Kình Hiên quay đầu nhìn về phía cô, sắc mặt tốt lên rất nhiều: “Nói”
Bạch Dương nắm chặt bàn tay: “Tôi có thể lấy bản sao video cuộc họp không?”
Cô quyết định đêm nay không ngủ, thức suốt đêm, có lẽ sẽ viết xong bản phân tích?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất