Đến lúc này Phó Kình Hiên đã hoàn toàn xác định Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp.
Nếu như cô ta là Phong Diệp, tại sao phải đốt hết thư qua lại của bọn họ, mà không phải cất kỹ, thỉnh thoảng lấy ra nhớ lại kỷ niệm chứ?
Bởi vì cô ta sợ, sợ anh tiếp tục giữ lại những lá thư đó, một ngày nào đó cô ta sẽ bị lộ.
Vu Y Cơ nhìn Phó Kình Hiên nhíu mày, dáng vẻ đè xuống lửa giận, bà ta hơi sợ hãi nuốt nước miếng: “Kình Hiên, con. . . Con sao thế?”
Phó Kình Hiên không trả lời, lấy điện thoại di động ra gọi đi.
Trợ lý Trương ngáp một cái, giọng nói đầy buồn ngủ truyền đến: “Tổng giám đốc Phó, có chuyện gì vậy?”
“Cậu đến biệt thự nhà họ Phó một chuyến, tôi có việc muốn hỏi cậu. Phó Kình Hiên nói xong thì cúp điện thoại.
Bên kia, trợ lý Trương mờ mịt ngồi ở trên giường.
Nếu như anh ta không nghe lầm, sếp Phó nói anh ta đến biệt thự nhà họ Phó đúng không?
Trợ lý Trương đưa điện thoại đến trước mặt nhìn một chút, thấy gần mười hai giờ đêm rồi, cả người không ổn lắm.
Đêm hôm khuya khoắt, mười hai giờ đêm, nói anh ta đến biệt thự nhà họ Phó, có bệnh không vậy!
Có chuyện gì không thể hỏi qua điện thoại được sao, làm gì phải gặp mặt?
Mặc dù trong lòng tràn đầy oán hận Phó Kình Hiên, nhưng trợ lý Trương vẫn không thể không ngậm đắng nuốt cay rời giường, sửa soạn một chút rồi lái xe ra ngoài.
Trời vừa rạng sáng, trợ lý Trương đứng trong phòng làm việc của Phó Kình Hiên.
“Tổng giám đốc Phó, anh tìm tôi để hỏi điều gì?” Trợ lý Trương mỉm cười hỏi, trong lòng lại thầm mắng chửi Phó Kình Hiên.
Dường như Phó Kình Hiên cảm nhận được oán trách của anh ta thì ngước mắt liếc anh ta một cái, ngón tay lạnh buốt gõ xuống bàn: “Cậu cảm thấy Cố Tử Yên là Phong Diệp không?”
“Hả?” Trợ lý Trương ngẩn người, sau đó vẻ mặt nghiêm túc: “Tổng giám đốc Phó, anh nghi ngờ cô Cố không phải là bạn qua thư của anh lúc trước?”
Phó Kình Hiên gật đầu.
Trợ lý Trương nhìn anh một lát, xác nhận anh không phải đang nói đùa thì suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Tổng giám đốc Phó, tôi nói thật, tôi đi theo anh nhiều năm như vậy, cũng tận mắt chứng kiến anh và Phong Diệp viết thư cho nhau, cũng có chút hiểu rõ Phong Diệp, cô ấy hiền lành, tỏa sáng, hoạt bát, mà cô Cố lại không có những điều này”
Sau khi trợ lý Trương nói xong thì lại liếc nhìn Phó Kình Hiên, sợ Phó Kình Hiên tức giận.
Không ngờ anh cũng không hề tức giận, ngược lại giống như có điều suy nghĩ.
Trợ lý Trương thở phào nhẹ nhõm.
May là Tổng giám đốc Phó không nổi giận vì anh ta nói xấu cô Cố.
Nhưng vì sao Sếp Phó đột nhiên nghi ngờ cô Cố không phải là Phong Diệp?
Trợ lý Trương nắm tóc, hơi khó hiểu.
Một lát sau, Phó Kình Hiên mở miệng, giọng nói hơi lạnh lùng: “Đúng vậy, cô ta không có những điều này, cho nên sao cô ta có thể xứng với Phong Diệp
Trợ lý Trương nghe vậy thì cuối cùng cũng ý thức được gì đó, đẩy mắt kính hỏi: “Tổng giám đốc Phó, có phải anh biết gì đó, cho nên mới nghi ngờ cô Cố không phải là Phong Diệp đúng không?”
Khó trách hai ngày qua sếp Phó hoàn toàn thay đổi thái độ với Cố Tử Yên.
Cũng đúng, sở dĩ Tổng giám đốc Phó đối xử tốt với Cố Tử Yên bởi vì Cố Tử Yên là Phong Diệp, nhưng nếu như Cổ Tử Yên không phải là Phong Diệp, Tổng giám đốc Phó sẽ thu
lại tình cảm với Cố Tử Yên, dù sao người mà Tổng giám đốc Phó thật sự yêu cô Bạch.
“Trước kia lúc tôi bận rộn, Phong Diệp gửi thư đến thì cậu là người nhận, chắc cậu biết địa chỉ của Phong Diệp đúng không?” Phó Kình Hiên híp mắt, không trả lời mà hỏi lại. Trợ lý Trương liên tục gật đầu: “Tôi nhớ, sếp Phó muốn tôi qua đó hỏi thăm một chút, kiểm tra Phong Diệp có phải là Cố Tử Yên hay không?”
“Đúng” Phó Kình Hiên ừ một tiếng.
Trợ lý Trương đáp: “Vâng, tôi sẽ đến khu mới Lưỡng Giang. . . Chờ một chút!”
Anh ta còn chưa nói xong thì bỗng nhiên ý thức được có gì không đúng, hai mắt mở to ra.
Phó Kình Hiên nhíu mày: “Sao thế?”
“Tổng giám đốc Phó, quá kỳ lạ, Phong Diệp ở khu mới Lưỡng Giang, mà biệt thự nhà họ Cố lại ở khu Đông Hoa, hai khu biệt thự này nằm một đồng một tây, cách nhau gần sáu mươi cây số, mà hai mươi năm qua nhà họ Cố vẫn luôn ở khu Đông Hoa, chưa từng chuyển nhà, cho nên tình huống rất rõ ràng Cố Tử Yên hoàn toàn không phải là Phong Diệp!”
Phó Kình Hiên nghe trợ lý Trương nói xong thì con ngươi bỗng nhiên chấn động, cả người cũng căng cứng.
Đúng vậy, nếu như Cổ Tử Yên là Phong Diệp, vậy địa chỉ gửi thư phải ở khu Đông Hoa, mà không phải là khu mới Lưỡng Giang.
Anh đang nghĩ ngợi thì trợ lý Trương đứng đối diện lại nói: “Tổng giám đốc Phó, tôi nhớ lúc trước anh nói Phong Diệp từng nuôi chó đúng không?”
Phó Kình Hiên gật đầu: “Điểm Điểm”
“Đúng vậy, nhưng nhà họ Cố chưa từng nuôi chó, còn nữa lúc trước anh nói Phong Diệp có mẹ kế và em gái, nhưng bà Cố là người vợ duy nhất, ngoài ra còn có chữ viết của Cố Tử Yên, mặc dù sau khi cô ta xuất viện thì rất ít khi viết chữ, nhưng tháng trước cô ta ngồi trong văn phòng của anh buồn chán nên đã viết mấy chữ, tôi phát hiện chữ viết của cô ta hoàn toàn khác với Phong Diệp. Trợ lý Trương nghiêm túc nói.
Mặc dù anh ta chưa từng xem thư Phong Diệp viết cho Tổng giám đốc Phó, nhưng trên lá thư của Phong Diệp có địa chỉ viết tay, chữ viết của Phong Diệp rất đẹp mắt, mà Cố Tử Yên lại rất bình thường, không có gì đặc biệt.
Cho dù một người hôn mê sáu năm, sau khi tỉnh lại thì sẽ không quen viết chữ, chữ viết cũng sẽ không đẹp mắt, nhưng cơ thể hồi phục thì chữ viết cũng sẽ quay về dáng vẻ lúc trước, đây là ký ức của cơ bắp, cho nên không thể nào hôn mê mấy năm mà chữ viết hoàn toàn thay đổi.
Trợ lý Trương nghĩ đến đây thì chỉ cảm thấy đau đầu: “Tổng giám đốc Phó, tôi càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ, những chuyện này rất đáng nghi, mà đôi khi Cố Tử Yên lộ ra hàng trăm ngàn sơ hở, nhưng vì sao chúng ta chưa bao giờ phát hiện có vấn đề gì, bây giờ nghĩ lại mới phát hiện ra vấn đề lớn như thế.”
Phó Kình Hiên chớp mắt, im lặng không nói gì.
Vừa rồi Trương Trình nói những điều này làm cho anh cảm giác lớp vải mỏng che mắt mình bị kéo ra, lập tức nhìn thấy rõ mọi thứ.
Đúng vậy, trên người Cố Tử Yên có rất nhiều sơ hở như thế, nhưng anh lại không phát hiện ra, không chỉ có anh, ngay cả Trương Trình cũng không có phát hiện, chuyện này rất bất thường.
Nhưng anh biết rõ tại sao mình không phát hiện ra, bởi vì lực lượng thần bí kia.
Nhưng anh không ngò Trương Trình cũng bị ảnh hưởng bởi lực lượng thần bí.
“Tổng giám đốc Phó, vì sao anh nhìn tôi như vậy?” Trợ lý Trương không hiểu hỏi.
Phó Kình Hiên mím môi mỏng, giọng hơi khàn khàn: “Không có gì, ngày mai cậu đến khu mới Lưỡng Giang một chuyến, tìm ra Phong Diệp thật sự.
Đó mới là người anh yêu!
“Vâng!” Trợ lý Trương gật đầu, sau đó lại nghĩ tới gì đó, do dự hai giây: “Vậy Cố Tử Yên. . .
Trong mắt Phó Kình Hiên lóe lên sự nguy hiểm: “Tôi sẽ xử lý, tôi sẽ cho cô ta biết Phong Diệp không dễ giả mạo như thế”
Trợ lý Trương cảm nhận được sự lạnh lẽo của trong giọng nói của anh thì rùng mình, trong lòng biết rõ Cố Tử Yên sắp xong rồi.
Có điều ai bảo cô ta giả mạo Phong Diệp, lừa gạt tình cảm sáu năm của sếp Phó chứ.
Trợ lý Trương đẩy mắt kính, cười trên nỗi đau của người khác quay người rời đi.
Sau khi anh ta đi, Phó Kình Hiên đứng dậy đến cửa sổ sát đất trong phòng làm việc, nhìn bóng đêm bên ngoài, lông mày nhíu chặt lại.
Phó Kình Hiên nghĩ vậy thì lại đau đầu, trong đầu lại thoáng hiện lên hình ảnh như đèn kéo quân, đau đến mức làm cho anh không nhịn được đánh vào đầu của mình.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất