Phó Kình Hiên đi tới ôm Cố Tử Yên vào lòng. 

Người ngoài thấy anh rất yêu thương cô ta. 

Nhưng chỉ có anh biết cái ôm này không có nhiệt độ. 

“Giám đốc, mấy người định xử lý chuyện này thế nào?” Lúc này, Lương Triết cởi áo khoác lên người Bạch Dương, nhìn về phía Giám đốc lạnh lùng hỏi. 

Giám đốc thầm than khổ, thở dài trả lời: “Bốn vị, tôi xin lỗi, chúng tôi cũng không ngờ đèn trần đột nhiên rơi xuống, đây là lỗi của nhà hàng chúng tôi, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm, miễn phí bữa ăn cho mọi người, thanh toán toàn bộ tiền thuốc men cho hai cô gái, cũng đưa một tấm thẻ VIP, mọi người thấy sao?” 

Giám đốc cẩn thận từng li từng tí nhìn Lương Triết, lại nhìn Phó Kình Hiên. 

Anh ta thấy quyền quyết định nằm trong tay của hai người đàn ông. 

Nhưng Lương Triết lại nhìn về phía Bạch Dương, hỏi ý của cô: “Chị, chị cảm thấy thế nào?” 

Bạch Dương xoa trán: “Cứ làm theo lời của Giám đốc nói đi, dù sao chuyện này cũng không thể chỉ trách nhà hàng, ai cũng không biết hội đèn trần đột nhiên rơi xuống, có lẽ chúng tôi xui xẻo, đúng lúc ngồi dưới đèn trần này” 

“Vậy cứ làm theo ý của chị tôi” Lương Triết nói với quản lý. 

Giám đốc biết ơn không thôi: “Cảm ơn cảm ơn, cảm ơn hai người thông cảm, tôi xin lỗi đã phá hư bữa tối. 

Giám đốc nói xong thì khom lưng chào Bạch Dương và Lương Triết. 

Lương Triết đỡ anh ta đứng thẳng người, anh ta lại nhìn về phía Phó Kình Hiên: “Vậy quý cô quý ngài đây, ý của hai người thế nào?” 

Phó Kình Hiên sợ Cố Tử Yên lại muốn gây chuyện nên mím môi trả lời: “Giống như bọn họ. 

Giám đốc lại vô cùng biết ơn. 

Anh ta sợ hai người không dễ nói chuyện. 

Dù sao người sáng suốt vừa nhìn đã biết cô gái bị thương trên mặt rất khó hầu hạ. 

Cũng may anh chàng này hiểu chuyện, nếu không thì cô gái kia chắc chắn sẽ không bỏ qua. 

Giám đốc giải quyết vấn đề xong thì lau mồ hôi trên mặt, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. 

Nhân viên tạp vụ đang quét dọn đèn pha lê vỡ vụn, nghi ngờ nói: “Giám đốc, đèn trần này thật là lạ” 

“Sao vậy?” Giám đốc đi qua. 

Bạch Dương và Lương Triết cũng tò mò nhìn sang. 

Phó Kình Hiên cũng đưa ánh mắt nhìn qua. 

“Đây này” Nhân viên tạp vụ chỉ vào cây phần trụ đèn thủy tinh: “Phần trụ này không hề bị rỉ sét, vì sao lại đứt ra được?” 

“Chuyện này. . .” Giám đốc cũng chấn động. 

Sắc mặt Giám đốc phức tạp nhìn phần trụ đèn thủy tinh, không nói ra lời. 

Phần trụ này nối đèn pha lê và trần nhà, vô cùng chắc chắn, hơn nữa còn là chất liệu hợp kim, rất kiên cố, ngay cả động đất cấp mười cũng không thể làm cho đèn pha lê rơi xuống, trừ khi phần trụ mục nát. 

Nhưng chất liệu hợp kim không dễ dàng rỉ sét như vậy, cho dù mục nát cũng phải mười mấy hai mươi năm sau, bọn họ vừa mở nhà hàng này chưa tới một năm. 

“Có phải có người động tay động chân hay không?” Bạch Dương híp mắt, bỗng nhiên nói một câu. 

Lương Triết gật đầu: “Có thể, xác suất phần trụ gãy rất nhỏ, có người làm cho nó gãy” 

“Có người. . . Làm?” Giám đốc dọa sợ, vội vàng nói: “Anh đừng nói lung tung, sao chúng tôi lại ra tay với khách hàng, không phải tìm đường chết sao" 

“Anh đừng hiểu lầm, Lương Triết không phải nói các anh làm.” Bạch Dương nở nụ cười với Giám đốc. 

Giám đốc nghe thấy không phải nói bọn họ thì thở phào nhẹ nhõm, sau đó không hiểu hỏi: “Vậy là ai?” 

Bạch Dương lắc đầu, không trả lời. 

Sắc mặt Phó Kình Hiên trầm xuống, chợt nhớ tới tai nạn xe của mình. 

Có người làm cho anh xảy ra tai nạn xe, hiện tại vẫn chưa tìm được người kia. 

Mà đèn pha lê này rơi xuống đầu của anh, mặc dù cuối cùng rơi xuống bàn của Bạch Dương, nhưng bàn của Bạch Dương cách bàn của anh chưa đến một mét, cho nên cũng có thể người này muốn đèn pha lê này rơi xuống người anh. 

Có lẽ chuyện này và chuyện anh xảy ra tai nạn xe lần trước là cùng một người làm. 

Nhưng một giây sau, Phó Kình Hiên lại bác bỏ suy nghĩ này của mình. 

Anh và Cố Tử Yên chỉ nói ăn cơm, cũng không quyết định trước nhà hàng nào, mà lái xe đến đây mới quyết định. 

Nói cách khác, anh chỉ mới quyết định đến nhà hàng, mà muốn động tay động chân thì phải làm trước đó, người đứng sau kia cũng không biết anh sẽ đến đây, sao có thể động tay động chân được, trừ khi người kia đã dự đoán trước. 

Suy đoán do con người làm ra bị lật ngược, mà Lương Triết đoán có người cố ý làm. 

Lương Triết ngẩng đầu nhìn trần nhà, lại nhìn đèn pha lê trên bàn, khuôn mặt dịu dàng đầy nghi ngờ: “Quá kỳ lạ. 

“Sao thế Lương Triết, có phải cậu phát hiện ra điều gì không?” Bạch Dương nhìn cậu ta. 

Lương Triết sờ cằm gật đầu: “Trần nhà quá cao, khoảng mười mét, thang bình thường cũng không dài như vậy, muốn đi lên động tay động chân cũng khó, trừ khi có thang nâng chuyên nghiệp, nhưng thang nâng chuyên nghiệp rất lớn, không thể vào cửa lớn được. 

Giám đốc vội vàng nói: “Anh này nói không sai, nhà hàng của chúng tôi làm theo kiến trúc thời kỳ phục hưng, vì thế tòa nhà rất đồ sộ, lúc đó trần nhà rất cao, khi trang trí đèn pha lê này thì phải dùng thang nâng chuyên nghiệp, sắp xếp mọi thứ xong mới lắp cửa lớn, nếu không thì thang nâng chuyên nghiệp không thể đi vào. 

“Cho nên không phải có người làm?” Bạch Dương nhíu mày. 

Lương Triết vừa muốn trả lời, Cố Tử Yên vừa được bôi thuốc đã mở miệng trước: “Anh Lương, lúc thì anh nói có người cố ý, lúc lại nói không phải do người làm, anh không cảm thấy mình thuận miệng nói lung tung, không quá vô trách nhiệm sao?” 

Đáy mắt Lương Triết lóe lên vẻ dữ tợn. 

Bạch Dương ôm cánh tay bị thương nói: “Lương Triết chỉ đưa ra suy đoán hợp lý dựa theo tình hình hiện trường mà thôi, nói lung tung cái gì? Huống chi, chúng tôi đang nói chuyện, cô Cố tùy tiện nói xen vào, cô không cảm thấy mất lịch sự sao? À, không đúng, loại người không biết xấu hổ như cô Cố vốn không biết lịch sự” 

“Cô. . . Cố Tử Yên tức giận. 

Bạch Dương cười lạnh: “Nhìn cô nghiến răng nghiến lợi kìa, làm sao, muốn cắn tôi à, tới đi, cắn đi” 

Cô đưa ngón tay ra lắc lắc trước mặt Cố Tử Yên, dáng vẻ như trêu chọc chó con. 

Cố Tử Yên tức giận đến run người, hai mắt đỏ lên: “Bạch Dương, cô dám coi tôi là chó!” 

“Tôi cũng không nói như vậy, cô tự thừa nhận, cô đã nói mình là chó, tôi lại không phủ nhận, cô kích động như vậy làm gì. Bạch Dương hất tóc, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Đầu năm nay có người muốn làm chó, Lương Triết, cậu cũng đừng so đo với cô Cố, dù sao cũng không phải cùng đồng loại, con người chúng ta so đo với chó thì mất hết mặt mũi” 

Lương Triết biết cô muốn giúp mình nên mới mắng Cố Tử Yên như vậy, trong lòng mềm nhũn, ánh mắt nhìn cô càng dịu dàng như nước: “Được, em nghe theo chị, em không 

so đo với chó” 

Giám đốc đứng bên cạnh xem hết cuộc chiến này, trong lòng thầm nghĩ. 

Chiến tranh của phụ nữ thật là đáng sợ! 

eyJpdiI6IkxyU3diM3FxZk5sV0FqK25nZ2hscmc9PSIsInZhbHVlIjoiMVJMc0w1dDVISko2K2JYbkZLdSs2TlV4SXlxUlZvUFppTW5QRDRRXC9ObFJuUEwrY1hGd21QYUFqSlBPbVVKdFJzbW1kbHk3dkQ4SjNtZDF4dER4VER1aVlNZkRVclIrUjNJUzMyUFZvVnlrajFDb0ZXN1wvTGh6RmRiUnBhSE92MVFUK3lYdkd0UTM3bStLRDVNN3VUVVFqZDZ4ZXJldXpJUHl0Z3A5WmZHXC9BVFpnXC9RSTRNNHZVbzdYQnVIaER5T1J3bXlrbytDZ1ZraXU3VHZhOXFLd1E0bVBoRHpoXC91QUYxWmt2Z1FHV1JZQTg4UnRKd1Y2RXkyRXo1RnZsdVAzbDNCSzl2R3RRZ0xmUDBYMDZVWFRGTTF3Q1UzZGlRbGtBVFFRZHluQUlScUs2d2M2TFRuRnRTQ0xXeWI1V0FYeVRsZ2k4VTF0WnVxaVdaWUcxaFVkelE9PSIsIm1hYyI6IjNkOTU5MDg2YjNhNjE2OTJlNTE2Yzc5ZTNjNDkzNTFkODgxNWNhZmViYjI3Y2YyYWNlYTEzZGIxNGNhYzgyNjQifQ==
eyJpdiI6ImxSeFFxbVpcL0thcXVoRUVhbHNXdlBBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InlOY2VsSFZqWkQ1VVJxMzZjNWhZXC9SZXU2XC9RcVB5ZUo2Y25RMGs3NnpOaUFQVkJPQWFQaWlQdjBIOVNqYkpMOFppdHpaVWFxbWk5MHcwa0VTOGlRdXZ6a1NCVnZReEhSZ1pwTDhLcVhMWG9nQ2dzZ2tRXC9DcEx5OHRDa2NTM1U3UUhnbXd1ejh0eW9wVUtyZlhneW9CVG5na0laOGJjSGhJbkhyVHhFTGZxbm5yR05MMVF4R2hlM0ljREVFdXJSaVgwNjlCaW9pWHgrMDUxZWMyc3MxM0FLZllnRjdZUWhQa3htTk80a0hGTXhzWWNJMlZheU5WdjR3N0NNdW5wRzJVUGVma2dzRW1xeDYzbitHamxJSmlBPT0iLCJtYWMiOiJhNjRkNGQ0NGVkODBjOTc1MTFiYTRhZGQ0M2JiNjNkZjYzMTQ0MzNmMDdkNDM3ZTU4MTYwNDZhNWNjMGQ5ODJiIn0=

Cố Tử Yên suýt nữa ngất đi, quay đầu nắm góc áo của Phó Kình Hiên, trong mắt đầy oán trách: “Kình Hiên, bọn họ mắng em, anh không nghe thấy sao?”

Advertisement
x