Anh vừa nói xong thì cơn đau đớn lập tức biến mất. 

Phó Kình Hiên cụp mắt, che đi sự tàn nhẫn trong mắt. 

Quả nhiên tình huống vừa rồi không phải là lần cuối cùng, anh biết mình nhất định phải dỗ dành Cố Tử Yên khi tâm trạng của cô ta không tốt, hoặc là cô ta muốn gì cũng phải thỏa mãn, nếu anh không làm thì giống như phải nhận sự trừng phạt, xuất hiện triệu chứng đau đớn, vậy thì có khác gì với con rối! 

“Kình Hiên, cảm ơn anh, anh thật là tốt” Cố Tử Yên không có phát hiện ra Phó Kình Hiện khác thường, vừa cười vừa nói. 

Kình Hiên đã quay về dáng vẻ trước khi xảy ra tai nạn xe, vậy bọn họ đã hòa hợp lại rồi. 

Phó Kình Hiên chớp mắt, đè xuống suy nghĩ muốn phá hủy mọi thứ ở trong lòng, không trả lời. 

Lúc này Giám đốc vừa rời đi đã quay về, còn mang theo một bác sĩ. 

“Bốn vị mau để bác sĩ kiểm tra xem bị thương ở đâu.” Giám đốc vội vàng nói với bốn người Bạch Dương Phó Kình Hiên, nhưng trong lòng thầm than thở. 

Chuyện gì vậy, vừa rồi người đàn ông chống gậy suýt đột quỵ, bây giờ đèn pha lê lại đột nhiên rớt xuống, hơn nữa còn đúng lúc rơi xuống người đàn ông chống gậy. 

Chẳng lẽ đàn ông chống gậy là sao chổi, đi đâu cũng gặp xui xẻo. 

“Bác sĩ, kiểm tra cho chị tôi trước. Lương Triết vội vàng kéo bác sĩ đến trước mặt Bạch Dương. 

Cố Tử Yên bỗng nhiên mở miệng nói ra: “Cô Bạch, cô có thể chờ một lát không?” 

“Cô có ý gì, cô muốn kiểm tra trước?” Lương Triết sầm mặt lại, ánh mắt u ám nhìn cô ta. 

Phó Kình Hiên cũng nhíu mày, trong mắt còn hiện lên sự chán ghét. 

Từ khi anh biết mình không yêu Cố Tử Yên, lại biết mình không thể không đối xử tốt Cố Tử Yên, không thể không bảo vệ cho Cố Tử Yên, nếu không thì sẽ gặp Trừng phạt, trong lòng càng chán ghét Cố Tử Yên. 

“Phải, cô Bạch chỉ bị thương ở cánh tay, mà tôi bị thương ở mặt, cho nên. . . 

“Cô bớt nói nhảm đi!” Lương Triết lần đầu tiên nổi giận, nói tục: “Cô bị thương ở mặt thì sao, cô có nghiêm trọng bằng chị tôi không?” 

Lương Triết chỉ vào cánh tay Bạch Dương đang chảy máu, hận không thể bóp chết Cố Tử Yên. 

Cố Tử Yên cắn môi: “Cho dù cô Bạch bị thương nặng hơn tôi, nhưng nếu như kéo dài thời gian thì mặt của tôi sẽ để lại sẹo, cánh tay của cô Bạch để lại sẹo thì có thể dùng tay áo che đi, cô Bạch hiền lành như vậy, chắc không muốn nhìn thấy tôi để lại sẹo đúng không?” 

“Không, tôi rất ác độc, tôi hi vọng mặt của cô để lại sẹo, chẳng những để lại sẹo mà còn lên mủ thối rữa!” Bạch Dương lạnh lùng nói. 

Cố Tử Yên không dám tin mở to hai mắt: “Cô Bạch, cô. . . 

“Đủ rồi!” Phó Kình Hiên không chịu nổi, sắc mặt khó coi quát lớn: “Để Bạch Dương kiểm tra trước. 

“Kình Hiên. . . 

“Để Bạch Dương kiểm tra trước!” Phó Kình Hiên nhìn Cố Tử Yên, lặp lại một lần nữa. 

Không có ai biết lúc này anh phải chịu đau đớn thế nào, trái tim của anh đau đến muốn nổ tung, âm thanh trong đầu đang không ngừng thúc giục anh, nói anh giành lại bác sĩ kiểm tra cho Cố Tử Yên, không cần quan tâm đến Bạch Dương, cứ để Bạch Dương đau đớn, Bạch Dương tổn thương. 

Nhưng vì sao? Vì sao anh phải làm theo, vì sao muốn anh để Bạch Dương đau đớn? 

Cùng lắm thì lực lượng thần bí kia giết chết anh, nói không chừng anh còn có thể được giải thoát. 

Không sai, lúc này Phó Kình Hiên hiểu rõ có một lực lượng thần bí đang khống chế anh, thao túng anh phải yêu Cố Tử Yên, đối xử tốt với Cố Tử Yên. 

Có lẽ, anh chưa từng yêu Cố Tử Yên, trước kia anh cho rằng đó là yêu bởi vì lực lượng thần bí làm cho anh sinh ra ảo giác, khiến anh cảm thấy mình yêu Cố Tử Yên. 

Mà hiện tại anh không nghĩ mình yêu Cố Tử Yên, anh yêu bạn qua thư Phong Diệp rực rỡ như mặt trời, tính cách và nhân phẩm của Cố Tử Yên hoàn toàn khác với Phong Diệp, không thể nào bởi vì cô ta là người thực vật sáu năm, tính cách và nhân phẩm sẽ hoàn toàn thay đổi, cho nên cách giải thích duy nhất Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp. 

Nhưng nói như vậy lại xuất hiện một sơ hở, trước kia anh chưa từng phát hiện ra, chuyện này bình thường sao? Anh chắc chắn rất không bình thường. 

Lực lượng thần bí kia đang che giấu anh, cố ý không để cho anh phát hiện Cố Tử Yên không phải là Phong Diệp. 

Anh không biết tại sao lực lượng thần bí phải bảo vệ Cố Tử Yên, nhưng không quan trọng, lực lượng thần bí muốn điều khiển anh, vậy anh sẽ chống lại đến cùng. 

“Hừ. . . Phó Kình Hiên đau đớn phát ra tiếng, một giây sau, anh đột nhiên đứng không vững, quỳ một chân xuống đất, khuôn mặt đầy đau khổ. 

Tất cả mọi người thấy vậy thì sợ hãi. 

Chuyện gì vậy? 

Sao anh lại giống như vừa rồi? 

Bạch Dương nghi ngờ mím môi đỏ. 

Hình như anh rất đau đớn, chẳng lẽ anh đột nhiên phát bệnh mà cô không biết? 

“Kình Hiên.” Cố Tử Yên muốn đi tới đỡ Phó Kình Hiện lên. 

Phó Kình Hiện đẩy cô ta ra. 

Vì thế anh thiếu một tay để vịn vào bàn, cơ thể không chịu được ngã xuống đất, ngược lại đúng lúc ngã về phía Bạch Dương. 

Bạch Dương nhìn vậy thì vô thức đưa tay không bị thương đỡ lấy anh. 

Không ngờ Phó Kình Hiên vừa tiếp xúc với cô thì cơn đau đớn lại giảm bớt. 

Phó Kình Hiên khiếp sợ ngẩng đầu nhìn Bạch Dương. 

Anh vô cùng chắc chắn lúc Bạch Dương đụng vào mình thì anh không còn đau đớn như vậy. Cho nên có lẽ. . . Cô là chìa khoá giúp anh thoát khỏi lực lượng thần bí, hoặc nói là . . Thuốc giải! 

Phó Kình Hiên nghĩ đến đây thì đáy lòng dâng lên cảm giác vui sướng. 

Anh nắm chặt tay của Bạch Dương, giống như muốn nhập tay của cô vào lòng bàn tay của mình. 

Mà anh làm như thế thì cơn đau đớn lại giảm bớt, thậm chí ngày càng nhẹ, gần như không cảm nhận được. 

“Buông ra!” Bạch Dương thấy Phó Kình Hiên nắm lấy tay mình, còn ánh mắt nóng rực nhìn mình, trong lòng chỉ cảm thấy kỳ lạ, không hiểu anh lại phát bệnh gì. 

Phó Kình Hiên không nghe thấy, vẫn nắm lấy tay cô không buông. 

Sắc mặt Lương Triết trầm xuống, vẻ mặt Cố Tử Yên cũng khó coi. 

Giám đốc và bác sĩ bên cạnh càng cảm thấy không hiểu nổi. 

Rốt cuộc trong bốn người này, ai với ai là một cặp? 

Quan hệ cũng quá hỗn loạn rồi! 

Bầu không khí nhất thời rất kỳ lạ và yên tĩnh. 

Đến khi bác sĩ đặt kéo xuống, bầu không khí kỳ lạ này mới biến mất: “Được rồi, tôi đã băng bó cho cô gái này, trong hai mươi bốn giờ không được đụng vào nước, sau đó đổi thuốc đúng ngày thì sẽ không để lại sẹo. 

“Được, tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ. Bạch Dương cười với bác sĩ, sau đó không vui nhìn về phía Phó Kình Hiện: “Anh còn không buông tay ra, anh muốn nắm tay đến khi nào?” “Anh mau buông tay chị ra!” Lương Triết đi tới tách tay của Phó Kình Hiên và Bạch Dương ra. 

Phó Kình Hiên vốn cho rằng sau khi hai người tách ra, trái tim của mình sẽ đau đớn. 

Không ngờ suy nghĩ này không hề xảy ra. 

Xem ra chỉ cần anh chạm vào Bạch Dương thì sẽ hết đau đớn, sau khi buông Bạch Dương ra cũng sẽ không còn đau đớn. 

“Kình Hiên. . . Cố Tử Yên yếu ớt lên tiếng. 

Phó Kình Hiên đỡ bàn đứng lên, sắc mặt lạnh nhạt nói: “Bác sĩ, làm phiền anh kiểm tra cho cô ấy” 

“Được rồi.” Bác sĩ gật đầu. 

Cố Tử Yên lại nói: “Kình Hiên, em sợ đau, anh có thể ôm em không?” 

Trong mắt Phó Kình Hiên lóe lên sự cười nhạo. 

eyJpdiI6IkpLMGJOcHpUNGhYYXJ0Njd0SUVRRXc9PSIsInZhbHVlIjoiWEhNYlBneHJOeTVObHNVcWdoUEV6Zkw1Y3RrQmV6aDIrWStpSHVzT3o3NDVseThreElhcXIwVFF4dDZGV3JZQTlNdVBIdW5ycTJIREE3Zk0zWUMwcHVzdlVWRCtyenBtWk5hTW84MHFqVjlseExYNFRSUmk5ZzkreFNvUEpHRkxkY2QrcnRrVWhtMlhwamVQKytidnBOQlJPMVNMSFBjVElTeExJVG41dDBrVTh5Q1wvNUlrc1I1OWxEQzNFcUNzejQ3bFwvZGhEVG5WRUE4V09zdzlqWmFnQmtQdjZsZ2VlYk9tSlVybXhZZ21cL0R4a3QrQlFGSkJ6ZnhQV2RMNnArV25tU2U2YVRvOXZ0SlNia3dmb252OTI1c2JXcVhlVE55SGNYdFFueWo0Mko1bWFxYkdxcmNTbXlYTEN3VUNSVm9PdmxBVkZPb0Y2ZUJUY3VPYjJrWms1TWFkU1wvc1Q2XC9kSFI0U0RZbXZ6R0JFNHFEb3J4clNmT0pMZVFWWExvSWozeHlDWVM1V0FTSXJTT3c2YXZvOEIxZnhBeUpCUVFTQXNLbXBEQlJVdTU3MlNaalFaenRJWm12bkdINUVEQ3NaMk9pdnBBRGN6RVwvUGl3dUx0SUVrWXl1Zlc3N2MwdGJHRXEwKzJKdld5b3VjQUMrZUpueDVMOG9MY3RqTUMrSVY4RVRvckgyWjJMWm90TFhodk9ieGxxM0RDUUNjUzRFQ1pLK0MrVGlaQU0zbFJmR1hsdE1sbTBXaWlIZU9IQ2hGIiwibWFjIjoiZDBlOWYyMTYxNjU4NTdmMTUxYzY3NTcxZDBkNWI5NTEwNGI3NTg2NzAxODllNDk3ODE2MTFlMmQ3ODI0OGE4OCJ9
eyJpdiI6IlAzTWNlbHN3WXB1bGJYNkxWOVV6bWc9PSIsInZhbHVlIjoiYTJNMTU4anhoazdNRWU3cXJ2OUpvQlwvTFl4eUhGSUZcL2M5VnhMVFN2VHRidndkdE01ZU5tOXVqTGh2TW9LQXNFUlU3SEw0eVFtNkRJbXFGTFwvalFIR1psU1FCNU1nTXliXC9MZzQ2dE9TM0hRdVFuQVwvNG8ySm0waVhlcHJoakgxVU1QTkhHclc1dTNpM2tsVlg5dXZocDRDQm9ER2pHOGhhR0R3TUJEd1AxVndsdjZyTnBtV210WHplNFFZY1RIeWI3N2tlK1ZnWGl4bkhCR1VqSEpla0V0MDA0aTFKR3IrTTlQOVBwekl3a2M5V3R4a1BLV0dyQUxZT0dtU3U4YTlaanFSMG5KbDVDV0lqbU1sUVJrTEl6OExcL2pGSFRXNngyUE1NZmlKYkdXaW1KdytTakRsNzJUXC9FZVwvUHU5cnZuQyt6SGsxb0Z2UVlodHAxdURTVnMxckE9PSIsIm1hYyI6IjhjMDhkMzYxZGQ4N2ZiMDU2ZTlhNjVmMzA0OTVkNTRmYjZkM2M1MDQzZTJiOWExYjIwZmIyZWM2M2MxYWYzY2YifQ==

Nhưng anh làm như vậy sẽ khiến Bạch Dương cảm thấy phản cảm, Bạch Dương không biết vì sao anh đau đớn, chỉ nghĩ anh cố ý chiếm tiện nghi của cô, lợi bất cập hại, sau này anh sẽ nghĩ cách tiếp xúc với Bạch Dương để chống lại lực lượng thần bí.

Advertisement
x