“Nghe thấy rồi!” Phó Kình Hiên cụp mắt, che đi sự châm chọc, nhàn nhạt trả lời. 

Anh cảm thấy mắng rất hay. 

Cố Tử Yên không thể tin mở to mắt nhìn anh: “Anh nghe thấy mà lại không giúp em?” 

Bạch Dương và Lương Triết cũng nhìn Phó Kình Hiên. 

Đúng vậy, vừa rồi bọn họ Cố Tử Yên mắng như thế, anh không hề đứng ra giúp đỡ. 

Không phải anh rất yêu Cố Tử Yên, không thể để Cố Tử Yên chịu tủi thân à, sao vừa rồi lại để Cố Tử Yên bị mắng? 

Chuyện này không bình thường! 

Phó Kình Hiên thông qua vẻ mặt của Bạch Dương thay đổi mà đoán được cô đang suy nghĩ gì, ánh mắt tối lại. 

Anh muốn nói cho cô biết anh không yêu Cố Tử Yên, Cố Tử Yên có tủi thân hay không cũng không liên quan đến anh. 

Nhưng trực giác nói cho anh biết không thể nói, nếu anh nói ra thì sẽ có chuyện không hay xảy ra. 

Cảm giác này vô cùng mãnh liệt, làm cho anh muốn coi nhẹ cũng khó. 

Phó Kình Hiên buông Cổ Tử Yên ra, đút tay vào túi quần nắm chặt lại, giọng lạnh lùng trả lời: “Anh không tiện giúp” “Sao anh không tiện giúp?” Cố Tử Yên không hiểu. 

Bạch Dương nhíu mày. 

Cô cũng tò mò vì sao anh không tiện giúp. 

Phó Kình Hiên mím môi, không thay đổi sắc mặt nói: “Bạch Dương hoàn toàn không ám chỉ em là chó, em tự mở miệng nhận lấy, nếu như anh mở miệng nói giúp em thì không phải chứng tỏ em thật sự là chó sao?” 

Anh hơi nhấn mạnh chữ chó. 

Bạch Dương không biết có phải mình nghe lầm hay không, cô nghe ra được anh hơi nhấn mạnh. 

Anh nhấn mạnh cái gì, nhấn mạnh Cố Tử Yên là chó? 

Bạch Dương bật cười vì suy nghĩ này, lập tức lắc đầu. 

Làm sao có thể. 

Chắc chắn mình đã nghe lầm. 

Cố Tử Yên là bé cưng của anh, sao anh lại nghĩ Cổ Tử Yên là chó. 

Cố Tử Yên không nghe ra giọng điệu của Phó Kình Hiên không đúng lắm, cắn môi gật đầu: “Anh nói cũng đúng” 

Mặc dù trong lòng cô ta có cảm giác kỳ lạ, nhưng lại không nói ra được kỳ lạ ở đâu, dứt khoát không nghĩ nhiều nữa. 

Phó Kình Hiên biết cô ta sẽ không cố tình gây sự nữa, lông mày nhíu chặt cũng thả lỏng. 

Anh biết rõ chỉ cần cô ta không gây sự, mình cũng không cần dỗ dành cô ta, cũng sẽ không bị lực lượng thần bí kia điều khiển vì từ chối. Phó Kình Hiên vuốt ve ngón tay: “Được rồi, chuyện này tạm thời không có kết quả, cứ giao cho cục cảnh sát xử lý đi, còn nhà hàng các anh. .. 

Anh nhìn Giám đốc. 

Giám đốc lập tức đứng thẳng lưng: “Chúng tôi sẽ cố gắng phối hợp với cảnh sát. 

Phó Kình Hiên gật đầu, lại nhìn về phía Bạch Dương, ánh mắt nhu dịu dàng hơn: “Cô cảm thấy thế nào?” 

Bạch Dương không trả lời, ngược lại hơi sững sờ. 

Lương Triết khế đẩy vai của cô: “Chị?” 

“Xin lỗi, tôi hơi mất tập trung, chuyện gì?” Bạch Dương giật mình lấy lại tinh thần, khóe miệng cong lên, xấu hổ cười hỏi. 

Nhưng sự chấn động trong lòng của cô vẫn chưa lắng xuống. 

Vừa rồi ánh mắt của Phó Kình Hiện giống như Phó Kình Hiên trước kia. . . 

Lương Triết không có phát hiện Bạch Dương khác thường, dịu dàng nói: “Tổng giám đốc Phó nói chuyện này tạm thời không có kết quả, giao cho cục cảnh sát xử lý trước. 

“Vậy cũng được.” Bạch Dương gật đầu đồng ý. 

Sau đó Giám đốc báo cảnh sát. 

Cảnh sát đến lấy lời khai của bốn người Bạch Dương, sau đó thông báo bốn người có thể rời đi. 

Bạch Dương và Lương Triết đi trước. 

Phó Kình Hiên và Cố Tử Yên đang chờ tài xế. 

Cố Tử Yên thấy Phó Kình Hiên nhìn chằm chằm Bạch Dương rời đi, trong lòng đầy ghen tỵ. 

Cô ta hận không thể quay đầu anh lại, nói cho anh biết không được phép nhìn Bạch Dương, chỉ có thể nhìn cô ta, đồng thời chỉ có thể nhìn một mình cô ta. 

Nhưng cô ta không dám, nếu như cô ta làm như vậy, anh chắc chắn lại muốn chiến tranh lạnh với mình. 

Cô ta vất vả lắm mới làm lành với anh. 

“Kình Hiên, xe tới rồi!” Cố Tử Yên nhìn thấy xe tới thì thở phào, đè xuống cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, miễn cưỡng nở nụ cười kéo sự chú ý của Phó Kình Hiên từ trên người Bạch Dương về người mình. 

Phó Kình Hiên gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó chống gậy đi về phía xe. 

Cố Tử Yên thấy anh không gọi mình thì tủi thân dậm chân: “Kình Hiên, chờ em một chút” 

Phó Kình Hiên giả vờ không nghe thấy, đưa gậy chống cho tài xế rồi xoay người lên xe. 

Cố Tử Yên ngồi bên cạnh anh, vừa đóng cửa xe vừa oán trách nhìn anh: “Kình Hiên, sao anh không đợi em 

“Đừng ồn ào, đầu anh đau. Phó Kình Hiên nhắm mắt lại, trầm giọng nói một câu. 

Cố Tử Yên nghĩ tới lúc nãy anh đột nhiên phát bệnh hai lần trong nhà hàng, lập tức im lặng. 

Cả đường đi, bầu không khí rất yên tĩnh. 

Sau một tiếng, xe chạy đến biệt thự nhà họ Cố. 

Cố Tử Yên xuống xe, nhìn người đàn ông bên trong. 

Người đàn ông nhắm mắt lại, dường như ngủ rất say, không có dấu hiểu tỉnh lại. 

Cố Tử Yên cắn môi, muốn đánh thức anh, nói cho anh biết mình đã đến nơi. 

Nhưng cô ta nhìn anh nhíu chặt lông mày, cuối cùng vẫn im lặng rồi xuống xe. 

Bỏ đi, cô ta thấy cơ thể của anh không thoải mái, lần này cô ta không cần anh đưa vào. 

Sau này cô ta sẽ nói anh bù đắp gấp đôi! 

Cố Tử Yên nghĩ đến đây thì trong lòng nhất thời dễ chịu hơn rất nhiều. 

Rầm, cửa xe đóng lại! 

Người đàn ông vốn đang ngủ bỗng dưng mở to mắt, đáy mắt đầy lạnh lẽo, lạnh giọng mở miệng: “Lái xe!” 

Tài xế run lập cập, không dám kéo dài, lập tức quay đầu xe. 

Cố Tử Yên đứng bên ngoài biệt thự nhà họ Cố, không kịp đề phòng hứng làn khói của đuôi ô tô, buồn nôn muốn chết. 

Cô ta tức giận đến mặt đỏ bừng. 

Lái xe kiểu gì vậy, dám đối xử với cô ta như vậy! 

Ngày mai, cô ta sẽ nói Kình Hiên đuổi việc tài xế không có mắt này. 

Cố Tử Yên tức giận lau mặt, quay người đi vào biệt thự. 

Bà Cố đang ngồi trong phòng khách đắp mặt nạ, thấy cô ta đen mặt đi vào thì lấy mặt nạ xuống hỏi: “Tử Yên, con sao rồi? Không phải con ra ngoài ăn cơm với Kình Hiên, Kình Hiến và con làm lành chưa, Kình Hiên không đồng ý à?” 

Cố Tử Yên bị bà Cố kéo ngồi xuống bên cạnh: “Không phải, bọn con làm lành rồi. 

Mặc dù cô ta không nói chúng ta làm lành với Kình Hiên, Kình Hiên cũng không chủ động nói. 

Chẳng qua đêm nay Kình Hiên lại đối xử tốt với cô ta như trước, vậy chắc chắn là làm lành rồi. 

“Đây là chuyện tốt, sao con lại rầu rĩ không vui?” Bà Cố không hiểu nhìn cô ta. 

Cố Tử Yên cắn răng: “Tài xế của anh ấy lái xe kiểu gì, làm cho con hứng phải khói ô tô. 

Bà Cố đưa ly nước mật ong cho cô ta: “Ồ, mẹ còn tưởng rằng chuyện gì, con nói với Kình Hiên một tiếng, để Kình Hiên đuổi người đó là được, nổi giận như vậy làm gì, không đáng, nào, uống nước đi. 

Cố Tử Yên không thèm nói tiếng cảm ơn mà cầm lấy uống hai ngụm: “Ba đâu rồi?” 

Cô ta hỏi. 

Bà Cố chỉ trên lầu: “Bận rộn trong thư phòng. 

Cố Tử Yên gật đầu, tỏ vẻ đã biết. 

Lúc này, người làmđi xuống lầu: “Bà chủ, chúng tôi đã dọn dẹp phòng xong rồi.” 

“Mẹ, nhà chúng ta có khách tới sao?” Cố Tử Yên đặt ly nước xuống nhìn bà Cổ. 

Bà Cố sờ lấy dây chuyền dịu dàng nở nụ cười: “Không phải, là cho người dọn dẹp phòng của chị con.” 

Cố Tử Yên nghe vậy thì con ngươi co lại một chút, giọng nói không được tự nhiên: “Chị. . . sắp trở về rồi sao?" 

Đáng chết, không lẽ bọn họ tìm được Cố Mạn Tình rồi. 

eyJpdiI6InVDeWhOVnJhcDVvS0Z1U01RUUZQNXc9PSIsInZhbHVlIjoiWVpNR1pHOUhDS0R4SGxHR1ZJd2tOdGlUMlZJVEdlNmNqSE9EMGZQWXd6aVJKN3M2M2l3TTJjSkZNU3ZKZHZybEhaMFdqUzc0ZHhBNW1GdlJLalRYeVhnK09iZkNhUlwvWkRYSHdqUkNXcGRvOTJlTWR6QmpRRkhSMlR2dTN6T2RFNHhJRFBaZWxTWENPWktWMmhTT01NSEdXQllqZVRLVVdubHRDN1c4dzBcL2ZBbzU5THJQdGtRMW1wQUozRHRCR3AiLCJtYWMiOiJjMDczNTEyM2JkZGI2NWE0YzUwZGMyMjAzNDExZTMzMzkwYzY0OTQxZDRmNTFmZWM0MDc2NzdhZTNlMTU1OTIyIn0=
eyJpdiI6InVraG81RWtZa3MzaXBtT0NmXC9OYWRnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImZ4K2xSajhqTVN6cGRKbVR6MHBMZ2NLam1pTndTZStydXpLSkJ4RG0wMGIxajZqVUI4Z0pFbElqclFKXC9reVlMZ3M2RFFpTU9NZWZHTlRYUlZqelZjUzhGOUxISHI5SllDMWJQMUpBakNyZ3g4RHp0dE50dTB2cVFGWEZNNVk2QU15Y0FZR09SNUpFZ0hSQm5lRGVsOEVLemRLVlhBc3Q2aUpSTGNQaElpbVlcLzQ5dnpOM3FobndLSGtqXC9ITTdxb2xSXC9uY2JIU2RuaFhUdGxveXBvd2RMeEdvemJKUjQ3WGExR2o2VmFMdXBhZjZVTEJ5WCtNNkNYeks0dlN0WCtPZitXeXNFRkkzVmJJUzMwS2hJenFXZWRlb2pnYVwvQVNpK3ZiZ3RVM3hiS1A4N204d1wvM3puQUhKV3F4N2loSTlra1BaaHNuTW84WUx4MXRZMHhma0ZtY01yV1lua3NNWUlGNXpIZjFuekpFMms2cHErSmE2SjFPXC9tVEtxS3VVUkFUZzhIWkVONHBHZ25rd29kem4rRGt5aTh1RnNlTkI0TmpFQzdSdDl5aU5pVUtPbzRxN3gwS1UyeVpGUUJRQUhnIiwibWFjIjoiOWYxOGFmMzc3ZjE2ZDNkOWNkNDdjYjVjZTc4ZWQxYmU1NDllZjI2M2Y2OTIzMzgzZWNjMDZiNTUzYTg1MTBmMCJ9

“Thật sao. . ” Cố Tử Yên miễn cưỡng cong môi, nở nụ cười qua loa.

Advertisement
x