Bạch Dương lắc đầu: “Không biết, anh ấy không có bệnh mới đúng” 

Dù sao cô không hiểu rõ anh. 

Bạch Dương nhìn sắc mặt Phó Kình Hiên ngày càng tái nhợt, lại nhìn Cố Tử Yên chỉ khóc lóc mà không biết làm gì, cô lắc đầu, cạn lời. 

“Cô Cố, nếu như cô không muốn chồng sắp cưới của mình xảy ra chuyện thì tôi nghĩ cô mau gọi cấp cứu đi, khóc lóc có tác dụng gì?” 

Cố Tử Yên nghe nói như thế thì dừng khóc, lập tức ý thức được mình không biết gọi bác sĩ, ngược lại cần nhờ người khác nhắc nhở, sắc mặt hơi khó coi. 

“Không cần cô nhắc nhở, tôi biết gọi. Cô không cam lòng nhìn Bạch Dương một chút. 

Bạch Dương nhún vai: “Tôi nhiều chuyện rồi, vậy cô cứ tự nhiên, Lương Triết, chúng ta tiếp tục ăn cơm. 

“Được rồi, chị” Lương Triết cười gật đầu. 

Hai người tiếp tục ăn cơm, không xen vào việc của người khác. 

Cố Tử Yên hừ một tiếng, lấy điện thoại ra muốn gọi cấp cứu. 

Phó Kình Hiên bỗng giơ tay lên ngăn lại: “Không cần, anh không sao, không cần gọi” 

“Nhưng Kình Hiên. . . 

“Đừng khóc!” Cố Tử Yên còn chưa nói xong, Phó Kình Hiên cố chịu đựng cơn đau đớn mà ngẩng đầu, đưa tay lau sạch nước mắt cho cô ta, giọng khàn khàn mang theo sự an ủi nói: “Anh không sao, đừng lo lắng. 

Phó Kình Hiên vừa nói xong thì rõ ràng cảm giác được cơn đau đớn dần giảm đi. 

Mấy ngày sau kia cơn đau đớn hoàn toàn biến mất, nếu không phải trên trán đã toát mồ hôi lạnh, anh nghĩ chuyện vừa rồi chỉ là giả. 

Phó Kình Hiên cụp mắt che đi vẻ kinh ngạc và tức giận trong lòng. 

Vừa rồi anh chỉ muốn thử một chút, nếu như anh làm theo lời âm thanh kia, cơn đau đớn có thể biến mất hay không. 

Không ngờ anh thử một lần lại thật sự biến mất. 

Bởi vì anh không muốn dỗ dành Cố Tử Yên, cho nên trái tim mới đau đớn, bởi vì anh dỗ dành cô ta, trái tim của anh mới tốt hơn, tình hình kỳ lạ này làm cho một người chưa từng tin vào tà ma như anh lúc này cũng không khỏi cảm thấy sợ hãi. 

Cũng không biết lần tiếp theo anh không đối xử tốt với Cố Tử Yên thì có còn xuất hiện tình huống này hay không. 

Cố Tử Yên không biết trong lòng Phó Kình Hiên đang suy nghĩ gì, nhìn thấy sắc mặt anh dần khôi phục lại bình thường, cả người thở phào: “Tốt rồi, Kình Hiên, anh không sao cá." 

Phó Kình Hiên mím môi không nói chuyện, đáy mắt tràn đầy lạnh lẽo. 

Cố Tử Yên cũng không phát hiện ra điều gì không đúng, quay lại chỗ ngồi xuống. 

Giám đốc dọn dẹp mảnh vỡ dưới đất xong, sau đó nhìn Phó Kình Hiên: “Thưa anh, anh không sao chứ? Hay là tôi gọi bác sĩ tới kiểm tra cho anh nhé?” 

Người này dùng gậy chống, vừa rồi đột nhiên phát bệnh, mặc dù bây giờ có vẻ tốt hơn, nhưng anh ta vẫn không yên tâm. 

Lỡ lát nữa anh lại xảy ra chuyện, chết trong nhà hàng của bọn họ thì rất phiền phức. 

“Không sao, không cần tìm bác sĩ, vừa rồi tôi làm vỡ lỵ, nhớ tính tiền là được. Phó Kình Hiên xoa trán nói. 

Giám đốc nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, cuối cùng vẫn tin tưởng anh: “Vậy được, không quấy rầy hai người ăn cơm, có chuyện gì thì cứ gọi cho chúng tôi” “Ừm” Phó Kình Hiên gật đầu. 

Giám đốc rời đi. 

Bạch Dương đột nhiên cười một tiếng. 

Tiếng cười thu hút sự chú ý của ba người Phó Kình Hiên. 

“Chị, chị cười cái gì?” Lương Triết hiếu kì hỏi. 

Bạch Dương trộn salad: “Tôi đang cười một người ngoài cũng biết lo lắng cho sếp Phó đã tốt lên hay không, nhưng cô Cố là vợ sắp cưới của sếp Phó lại có một phong cách riêng, sếp Phó nói không sao thì đã tin tưởng, không hề hỏi thăm dư thừa, cô Cổ, tôi thật sự yêu sếp Phó không?” 

“Cô Bạch có ý gì, tôi thật sự yêu Kình Hiên không là sao, tôi có yêu Kình Hiên hay không thì còn cần tôi nói sao?” Cố Tử Yên ném dao nĩa lên bàn. 

Bạch Dương buông tay: “Tôi chỉ nghi ngờ hợp lý mà thôi, cô Cố phản ứng lớn như thế làm gì, chẳng lẽ tôi nói đúng, cho nên cô Cố chột dạ à?” 

“Cô nói bậy bạ gì đó, ai chột dạ” Cố Tử Yên cắn môi, tủi thân nhìn về phía Phó Kình Hiên: “Kình Hiên, anh tin tưởng em đi, em không hề không quan tâm anh, em chỉ. .” “Được rồi, ăn cơm đi!” Phó Kình Hiên mím môi cắt ngang, giọng điệu không kiên nhẫn không dễ dàng phát hiện ra. 

Cố Tử Yên không nói lời nào, cầm lấy dao nĩa tiếp tục ăn cơm. 

Lúc này, ánh mắt Phó Kình Hiên lóe lên, bỗng nhiên mở miệng: “Tử Yên, mấy ngày nay anh nghĩ rất lâu, anh cảm thấy chúng ta nên. . . 

Anh còn chưa nói xong thì một tiếng vang lớn đã cắt ngang. 

Tiếng động truyền đến từ bàn bên cạnh, sắc mặt Phó Kình Hiên cứng đơ, vội vàng quay đầu nhìn lại. 

Chỉ thấy đèn pha lê lớn rơi xuống bàn của Bạch Dương và Lương Triết. 

Đèn pha lê rơi từ trần nhà xuống, chén đĩa trên bàn vỡ nát, mảnh thủy tinh văng tung tóe khắp nơi. 

Có mảnh thủy tinh quẹt vào cánh tay của Bạch Dương, máu tươi chảy ra. 

Không chỉ có cô, Cố Tử Yên cũng bị mảnh thủy tinh quẹt qua, mà còn bị thương trên mặt, vết thương khoảng ba bốn cm. 

Có lẽ bởi vì sứ mảnh thủy tinh lướt qua quá nhanh, Cố Tử Yên không cảm thấy đau đớn, đến khi chất lỏng trên mặt chảy xuống, cô ta đưa tay lên mới phát hiện là máu. 

Sắc mặt Cố Tử Yên trắng bệch, nghẹn ngào khóc. 

Cùng lúc đó, Lương Triết cũng phát hiện ra Bạch Dương không đúng lắm. 

Cậu ta nhìn kỹ mới phát hiện cô đang ôm chặt cánh tay, mà máu tươi đang chảy ra từ khe hở, chảy xuống nhuộm đỏ quần áo. 

“Chị, chị bị thương rồi!” Lương Triết thay đổi sắc mặt, lớn giọng nói. 

Phó Kình Hiên nghe được câu này, con ngươi co lại, không quan tâm hai chân có đứng vững hay không, anh nhảy tới nâng cánh tay của Bạch Dương lên: “Đưa tôi xem một chút!” 

Cánh tay của Bạch Dương bị thương rất nặng, vết thương dài ít nhất mười cm, hơi sâu, máu tươi vẫn không ngừng chảy ra ngoài, vô cùng dọa người. 

Hành động của Phó Kình Hiên làm cho Bạch Dương sửng sốt, cũng làm cho sắc mặt Cố Tử Yên càng dữ tợn. 

Cô ta cách anh gần nhất, hơn nữa còn là vợ sắp cưới của anh, anh lại không thèm hỏi cô ta đã quan tâm Bạch Dương! 

Cố Tử Yên tức giận đến run người, ánh mắt nhìn Bạch Dương, hận không thể ăn tươi nuốt sống Bạch Dương. 

Bạch Dương phát hiện ra thì dùng sức rút cánh tay khỏi tay Phó Kình Hiên, lạnh lùng nói: “Tổng giám đốc Phó, anh quan tâm sai người rồi, cô Cố ở bên kia!” 

“Chị nói không sai, tổng giám đốc Phó, mời anh tránh ra. Lương Triết cầm khăn tay, vẻ mặt không biểu cảm hất tay Phó Kình Hiên ra, sau đó cầm máu cho Bạch Dương. 

Phó Kình Hiên bị đẩy ra một bên, suýt nữa ngã xuống. 

Cũng may sau lưng anh có chiếc bàn, anh mới đứng vững. 

Anh nhìn Lương Triết cầm máu cho Bạch Dương thì sắc mặt trầm xuống, môi mỏng cũng mím chặt lại, trong lòng càng khó chịu và bực bội. 

“Kình Hiên. . .” Lúc Phó Kình Hiên khó chịu vì Lương Triết đẩy mình qua một bên, giọng tủi thân của Cố Tử Yên truyền đến. 

Lúc này anh mới chợt nhớ tới cô ta. 

“Kình Hiên, mặt em bị thương, có thể mất đi vẻ đẹp hay không?” Cố Tử Yên che mặt, nước mắt mông lung nhìn Phó Kình Hiên. 

Phó Kình Hiên mím môi: “Không đâu” 

Vết thương nhỏ như vậy, còn không nghiêm trọng bằng Bạch Dương, sao có thể mất đẹp được. 

“Thật sao?” Cố Tử Yên còn không tin lắm. 

eyJpdiI6IldvNXlieHdyeE1INDEzczBtMndwSVE9PSIsInZhbHVlIjoiaVZcL29EVTBWb0lmTnhwTTJhMmM2dkhIbWFZcDFJbStnMCt1OVNOZ2FTY0ZIZzRXT2thbXNGOTdtMFNlQXJmamkwb3NNdEhGa0hhRHNRZStieG9CSnhMRisrSG9KcXBQU1VrT3VyMGk1Y1hlMXlVT0lReitrd1VZTUZsQW0wN3N6MEFaSjM5VVlEcFpvTHZcL25XdnR6Nm9tQXlGZE8zTFJwK3RSNnZadW5cL0VpcnVJbldINjBOQlozYkJyTlFvRW9TQ3hBcldQQUFaOUZNdFRZSm1manJrQT09IiwibWFjIjoiMzhlMTBlMjQxMDBjMmNjNGJiNjhiYmQ1ZjBlZTk0ZjdiNmEwYzRlNjhmZWMxNDAwYjU1MzY3ZjNjN2QzMDY2NCJ9
eyJpdiI6IkI3SnE3WHVxMDhKZFFlZlplM0crdlE9PSIsInZhbHVlIjoiTWIxZVwvNWFFUEVWZ3N4QUJcL041VVZRNVJ4R2F2clwvb3NXNXdFMTZTRVNXQ2JWc2Y2VmozWk9laDdTMlwvXC84eHNodXM5MFRUODZcL1lmS1k4eEJhWU1uSHNobExlcVdDb1RReFdFKzhXRmxZNXY0cW9Id1JCczBsTDBnVzFCTk1manVUQ21GZklxa09vMXh6TEdCdlpnMTVrektSMmZ1cVF4RVRDWkNZR245MktUeDZQNHg2VkdyMCtrMkxjSlFZY3BwVHpZMWpxbEsrYlFQQUt6QW85TU4xQT09IiwibWFjIjoiMzc2OTM2YTU2OGQ1MWI4NTBlNTAxNzU4ZjkzM2JhYzIwMDJiOTdhNmFkMDVmZjNjMzgyNjgwOWUxMzk1NTM4ZiJ9

Sắc mặt Phó Kình Hiên khó coi, anh nắm tay lại, cắn răng hơi lạnh lùng nói: “Đương nhiên là thật, anh sẽ cho tìm bác sĩ giỏi nhất cho em, không để cho mặt của em có chuyện gì đâu?

Advertisement
x