“Chị? Chị?” Lương Triết thấy Bạch Dương ngây người thì đưa tay vẫy vẫy trước mặt cô. Bạch Dương lấy lại tinh thần, cong khóe miệng: “Sao vậy?” 

“Chị vừa suy nghĩ gì đấy?” Lương Triết nhìn cô hỏi. 

Bạch Dương im lặng, sau đó cười trả lời: “Không có gì, đi vào thôi, tôi hơi đói” 

“Được.” Lương Triết gật đầu đồng ý. 

Bạch Dương nhấc chân đi trước. 

“Chờ một chút. Lương Triết gọi cô lại. 

Bạch Dương khó hiểu trừng mắt nhìn: “Sao vậy?” 

“Khoác tay đi” Lương Triết cong cánh tay lên. 

Bạch Dương thấy thế thì dở khóc dở cười: “Được thôi, anh chàng đẹp trai của tôi” 

Trên mặt Lương Triết đỏ ửng, hai người đi vào nhà hàng. 

Dưới sự hướng dẫn của phục vụ, hai người đến vị trí tốt. 

Bạch Dương vừa ngồi xuống thì nghe thấy một giọng nữ nghiến răng nghiến lợi sát vách truyền đến: “Bạch Dương!” 

Bạch Dương nhíu mày quay đầu nhìn lại, nhìn thấy vẻ mặt oán hận của Cố Tử Yên, trong lòng không nhịn được thở dài, thế giới này thật là nhỏ. 

“Chị, chúng ta đổi chỗ khác đi.” Lương Triết cũng không ngờ Cố Tử Yên cũng ở đây, sắc mặt lạnh xuống nói. 

Bạch Dương lắc đầu: “Không cần, ở đây đi, vì sao nhìn thấy người mình không thích thì chúng ta phải đi chứ. 

“Nhưng em lo lắng chị ăn không ngon. Lương Triết thở dài. 

Bạch Dương cười cười: “Không đâu, người ăn không ngon cũng không phải là tôi” 

Cô nói xong thì nhìn Cố Tử Yên một chút. 

Hai tay Cố Tử Yên cầm dao nĩa chạm mạnh vào đĩa, giống như cái đĩa kia là Bạch Dương, cô ta trút lửa giận trong lòng lên cái đĩa, làm gì có tâm trạng ăn cơm. 

Lương Triết biết Bạch Dương không đi, muốn ở lại đối phó với Cố Tử Yên, cậu ta không nói gì nữa mà ngồi xuống. 

Lúc này, Phó Kình Hiên quay lại, nhìn thấy bàn bên cạnh là Lương Triết và Bạch Dương thì hơi ngây ra. 

Bạch Dương cũng ở đây! 

Mà bên cạnh cô lại đổi thành người đàn ông khác. 

Lần trước là Trình Minh Viễn, lần này là Lương Triết, không lẽ lần tiếp theo là Lục Khởi chứ? 

Cô đúng là không thiếu người đàn ông làm bạn! 

Phó Kình Hiên đen mặt lại, kéo ghế đối diện Cố Tử Yên ngồi xuống. 

“Kình Hiên, anh nghe điện thoại xong rồi sao?” Cố Tử Yên buông dao nĩa xuống đứng dậy, muốn đỡ anh ngồi xuống. 

Nhưng Phó Kình Hiên từ chối, anh đặt gậy chống qua một bên, tự đỡ mép bàn ngồi xuống. 

Cố Tử Yên đưa tay ra lơ lửng trên không trung, trên mặt cũng hơi xấu hổ. 

Nhưng cô ta nhanh chóng giả vờ như không xảy ra chuyện gì, bình tĩnh buông tay xuống, ngồi lại chỗ của mình. 

Kình Hiên vẫn lạnh nhạt với cô ta như vậy. 

Cô ta vốn cho rằng anh đồng ý gặp mình, chắc chắn muốn làm lành với cô ta, không ngờ cô ta đã suy nghĩ nhiều. 

Bên cạnh, Bạch Dương nhìn thấy Phó Kình Hiên xuất hiện, cũng không hề bất ngờ. 

Dù sao Cố Tử Yên ở đây, anh đi theo cô ta cũng không có gì kỳ lạ. 

Bạch Dương không định chào hỏi Phó Kình Hiên, im lặng uống nước. 

Ngược lại Lương Triết nhìn Phó Kình Hiên thêm mấy lần, đáy mắt đầy đố kỵ và tự ti không dễ phát hiện ra. 

Đúng vậy, đố kỵ và tự ti. 

Tuy rằng hiện tại cậu ta là người mẫu nổi tiếng, không cần đố kỵ Phó Kình Hiên, dù sao Phó Kình Hiên có nhiều tiền hơn mình. 

Nhưng cậu ta vẫn không khống chế nổi, bởi vì Phó Kình Hiền là người duy nhất Bạch Dương yêu. 

Còn chuyện tự ti. . . 

“Haiz. . . Lương Triết lắc ly nước trong tay, cụp mắt xuống che dấu vẻ u ám trong mắt. 

Tất cả mọi người nói tính cách của cậu ta rất tốt, dịu dàng, nhưng không ai biết đó không phải là tính cách thật của cậu ta, cậu ta vốn u ám và hướng nội, không hề dịu dàng. 

Nhưng cậu ta bắt chước Phó Kình Hiên dịu dàng mà thôi! 

Bởi vì lúc cậu ta mười mấy tuổi, Bạch Dương thường xuyên nói với cậu ta, cô thích chàng trai dịu dàng, tính tình tốt bao nhiêu, cậu ta đố kỵ với chàng trai mà cô thích, đồng thời cũng hâm mộ người đó, nhưng cậu ta cố ý thay đổi tính cách của mình, bắt chước chàng trai kia, chỉ vì có thể hấp dẫn ánh mắt của cô từ chàng trai kia qua mình. 

Nhưng cậu ta thất bại, trong mắt và trong lòng của cô chỉ có chàng trai kia, cho dù cậu ta bắt chước giống thế nào cũng không bằng chàng trai đó. 

Không sai, chàng trai dịu dàng, tính tính tốt là Phó Kình Hiên. 

Mặc dù không biết vì sao Phó Kình Hiên thay đổi tính cách, trở nên không dịu dàng như Bạch Dương đã nói năm đó, nhưng cậu ta đứng trước mặt Phó Kình Hiên vẫn cảm giác tự ti giống như hàng nhái ở bên cạnh hàng thật, bởi vì cho dù thế nào, cậu ta không thể phủ nhận mình bắt chước Phó Kình Hiên. 

“Lương Triết” Giọng Bạch Dương bỗng nhiên vang lên cắt ngang suy nghĩ của Lương Triết. 

Lương Triết dịu dàng cười một tiếng: “Sao thế chị?” 

“Tôi muốn hỏi cậu sao thế, đồ ăn lên rồi, gọi cậu cũng không trả lời, nghĩ gì đến ngây người vậy?” Bạch Dương rót nước trái cây cho cậu ta hỏi. 

Lương Triết nhận lấy: “Đang nghĩ về công việc sau này” 

“Đúng rồi, hôm trước tôi nghe cậu nói trình diễn ở Nam Giang đúng không?” Bạch Dương vừa ăn vừa hỏi. 

Lương Triết gật đầu: “Đúng vậy, chị có hứng thú đi xem một chút không, đến lúc đó em đưa vé vào cửa cho chị 

“Cũng hơi hứng thú, tôi chưa nhìn thấy tận mắt cậu trình diễn, nếu có thời gian thì tôi sẽ đi xem.” Bạch Dương trả lời. 

Bàn bên cạnh, Phó Kình Hiên nhìn thấy hai người trò chuyện vui vẻ thì sắc mặt trầm xuống, cảm xúc cũng không tốt lắm. 

Cố Tử Yên ngồi đối diện phát hiện tâm trạng của anh thay đổi, suýt nữa cắn nát răng. 

Cô ta âm thầm chờ một chút, sau đó lập tức mở miệng, hấp dẫn sự chú ý của Phó Kình Hiên: “Kình Hiên, đã năm ngày rồi, anh vẫn chưa nguôi giận sao?” Phó Kình Hiên cúi đầu xuống lạnh nhạt nói: “Anh không có tức giận. 

“Nhưng ngày đó ba em nói anh tức giận vì chuyện ở bữa tiệc, cho nên mới. .. 

“Đó chỉ là suy đoán của ông ta. Phó Kình Hiên cắt ngang cô ta. 

Cố Tử Yên sửng sốt một chút. 

Không ngờ anh không tức giận chuyện cô ta hãm hại Bạch Dương, vậy rốt cuộc vì sao anh đột nhiên lạnh nhạt với cô ta? 

Chẳng lẽ bởi vì anh phát hiện ra những chuyện kia sao? 

Không đúng, nếu như anh phát hiện, đã sớm tìm cô ta tính sổ, sao có thể im lặng đến bây giờ. 

Cố Tử Yên cắn môi dưới, trong lòng lo lắng không yên: “Kình Hiên, vậy anh nói xem rốt cuộc em đã làm sai điều gì, anh cứ không nói làm cho em rất sợ hãi. 

Cô ta nói xong thì hốc mắt lập tức đỏ lên. 

Trái tim Phó Kình Hiên siết chặt, sau đó cảm giác đau lòng không chịu khống chế dâng lên, muốn anh an ủi cô ta. 

Nhưng trong lòng của anh biết rõ mình không yêu cô ta, cũng không muốn an ủi cô ta, nhưng trong đầu của anh lại có âm thanh đang thúc giục anh làm theo. 

Phó Kình Hiện nắm chặt tay lại, không muốn làm theo. 

Không ngờ trái tim của anh bắt đầu đau đớn, giống như kim đâm, một chút lại một chút, đau đến mức làm cho anh không thở nổi, sắc mặt cũng bắt đầu tái nhợt. 

Một giây sau anh đột nhiên lập tức nằm ở trên bàn, ly nước lăn một vòng trên bàn, sau đó rơi xuống đất vỡ nát. 

Tiếng ly vỡ vang lên hấp dẫn ánh mắt của mọi người. 

Bạch Dương nhíu mày khó hiểu nhìn Phó Kình Hiên. 

Anh sao thế? 

“Kình Hiên, anh sao vậy?” Cố Tử Yên nhanh chóng đứng dậy đến sau lưng Phó Kình Hiên hỏi thăm tình hình. 

eyJpdiI6Ik5SVFc1U2RmQ3pjbk5NRzFaWnY4T2c9PSIsInZhbHVlIjoiTGtzZXV5VUpaNTVNZURxUE84Q25aV2FSMzR2ZitJTG1VSk1TMzg5Q1pwcGdueGRXWGR5YitYTGVXTXNrU3VUaTByXC9QbG5XaUdMQzIxdTRNUGdReEl3SXNoSmtSNEc3V2VGdlVpaVJ0WGVGdUdweEpaamJ3c3dDMzc1QWdlb2F0N2hJMlg0UEp2XC9uWnh1bEhEZkF3U0VpSkNUb0gyaVRxRHJpNzgwT0NtazZOMG0xQXNkWWFcL3p1YXBIdXFad2FQKzBHclBLcXlodlRhRTJFVnZSMjNwbXVzeFJNVGxxbGo4UmNGQ1hhbytIWT0iLCJtYWMiOiI5NzE0YmRkYmE2OWZiMGM5ZTVlMTk4NDRjNWQzNGQyZGQ5M2IwZGY0YzQ3ZWYxZjYyZTUzOWZiYWE4MGUyMWUxIn0=
eyJpdiI6Im1qQzU0T011bEhPZDBcL1FFOU1iUU9RPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImhBSVJLUjJhdnVsVEFpV25IRlhSWmcyWVFOQzZvZklldzNKVlpVOFcrZWJ0OUFcL2NSWlNnMjVuc1RKbURPcTIyM2hybldoR1wvaHRkOE1QTld3c3RCTjFWSjdWelN4ZWRtVHlMVVZwTndzMTluNVdjUndyYkc2bHZidkV5REd0OHI4UFUrcUxQTzZSM21jbDh6QTZiMXU5aWZ0c2NYYm55NlU2T0RPR1wvc2J5SXZTQlhRNElNbVRUTlpJRlE4MEY2ZVBOZEsxV2JEVU9saHNQcFlCeU1TQU1LZU1BXC9KVDdHa09ZS1gwVVE0cU9CSjdjdUI4K1RPUnNMYlcwWFpNT1wvNUJqV0pBZXRlb1VKaElBK0tcL0ExU0JGVkxRUGVaYjJMS3pQcUtWWFhSTW9RPSIsIm1hYyI6IjY4NTljMDQ3NmU4MGE4OWY1MzIxYjZmMmM1NjRkNzZjOGExNjk3M2UwMjUwNjU4OWVkMzdlYWY2ZGE1ZWNmNGMifQ==

Lương Triết chống cằm nói: “Chị, không lẽ Phó Kình Hiên đột nhiên phát bệnh chứ?”

Advertisement
x