Phó Kình Hiên im lặng, rõ ràng đồng ý với đề nghị này. 

Bác sĩ Tô lại nói: “Mặt khác tổng giám đốc Phó chịu ảnh hưởng từ vợ sắp cưới, nói cách khác anh cũng có thể tìm nguyên nhân từ vợ sắp cưới của mình, có lẽ vợ sắp cưới của anh biết gì đó, dù sao cô ta là người được lợi duy nhất. 

“Bác sĩ Tô nói có lý, tôi biết rồi, hôm nay làm phiền ông” Phó Kình Hiên bắt tay với anh ta. 

Bác sĩ Tô bắt tay: “Không có gì, tổng giám đốc Phó có thắc mắc gì thì có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. 

“Được.” Phó Kình Hiên khẽ gật đầu, gọi trợ lý Trương bên ngoài: “Đưa Bác sĩ Tô ra ngoài.” 

“Vâng” Trợ lý Trương lên tiếng, đưa tay mời bác sĩ Tô. 

Trợ lý Trương đưa Bác sĩ Tô đến cửa thang máy, chờ Bác sĩ Tô đi vào, lúc này mới trở lại văn phòng Tổng giám đốc. 

“Sếp Phó, anh không sao chứ?” Trợ lý Trương hỏi thăm. 

Phó Kình Hiên lắc đầu: “Không sao, cậu giúp tôi tìm thấy mấy bác sĩ tâm lý.” 

“Tổng giám đốc Phó, rốt cuộc anh sao thế?” Trợ lý Trương giật mình. 

Một bác sĩ tâm lý còn chưa đủ, còn phải tìm thêm mấy người nữa. 

Bệnh tâm lý của tổng giám đốc Phó nghiêm trọng như vậy sao? 

Phó Kình Hiên không kiên nhẫn liếc anh ta một chút: “Tôi nói cậu làm thì cứ làm đi, nói nhiều làm gì?” 

“Không phải tôi quan tâm anh sao. Trợ lý Trương cong môi. 

Phó Kình Hiên xoa huyệt thái dương: “Được rồi, đừng nói nhiều nữa, điều tra sáu năm trước hoặc là mấy tháng qua Cố Tử Yên có đi tìm bác sĩ tâm lý hay không, nhất là bác sĩ tâm lý am hiểu thôi miên” 

Anh nghi ngờ Cố Tử Yên tìm người thôi miên mình, dù sao Cố Tử Yên là người được lợi nhất. 

Đương nhiên cho dù không phải Cố Tử Yên, cũng chắc chắn có liên quan đến Cố Tử Yên. 

Phó Kình Hiên nghĩ đến đây lại nói thêm một câu: “Cũng điều tra vợ chồng Cổ Việt Bân một chút. 

“Tổng giám đốc Phó, anh nói bác sĩ Lâm sao? Bác sĩ Lâm biết thôi miên, quan hệ của anh ta và cô Cố không tệ, nếu như cô Cố muốn tìm bác sĩ tâm lý, chắc chắn tìm anh ta đầu tiên” Trợ lý Trương nhắc nhở. 

Phó Kình Hiên híp mắt lại, đáy mắt lóe lên lạnh lẽo: “Vậy chú trọng điều tra Lâm Diệc Hàng nhiều hơn” 

“Vậy còn điều tra cô Cố và nhà họ Cố không?” Trợ lý Trương hỏi. 

Phó Kình Hiên không vui nhìn anh ta: “Cậu nói xem?” 

“Tôi biết rồi, tôi sẽ điều tra!” Trợ lý Trương thẳng lưng. 

Phó Kình Hiên mới thu hồi ánh mắt. 

Đương nhiên phải điều tra, cá nhân anh cho rằng nếu Cố Tử Yên và người nhà họ Cố thôi miên mình cũng sẽ không tìm Lâm Diệc Hàng, mọi người biết Lâm Diệc Hàng và nhà 

họ Cố có quan hệ tốt, tìm Lâm Diệc Hàng thôi miên anh thì độ nguy hiểm quá lớn, nếu Lâm Diệc Hàng nói ra thì nhà họ Cố cũng sẽ bị lộ. 

Cho nên người thông minh sẽ tìm bác sĩ tâm lý khác, đương nhiên không có gì là không thể, vì thế vẫn phải điều tra. 

Hai ngày qua, Phó Kình Hiên liên tục gặp mấy chuyên gia tâm lý nổi tiếng. 

Nhưng kết quả kiểm tra giống như bác sĩ Tô, đó là anh không bị thôi miên, anh rất bình thường. 

Kết quả này làm cho Phó Kình Hiên thất vọng đồng thời cũng bắt đầu bắt đầu nghi ngờ bản thân. 

Một bác sĩ tâm lý nói anh không bị thôi miên thì có thể sai. 

Nhưng nhiều người đều nói như vậy, vậy chứng tỏ anh không có. 

Cho nên anh cảm thấy những chuyện đó không thích hợp là do tưởng tượng sao? 

Không, trực giác nói cho anh là không phải, tất cả là thật, nếu không phải bị thôi miên thì là nguyên nhân khác. 

“Tổng giám đốc Phó, tôi đã điều tra trong sáu năm qua cô Cố và người nhà họ Cố chưa từng tiếp xúc với bác sĩ tâm lý nào khác ngoài bác sĩ Lâm, mà sáu năm trước bác sĩ Lâm không biết tâm lý học, sau đó ra nước ngoài học tập, ba tháng trước khi cô Cố tỉnh lại mới về nước, sáu năm qua anh ta không tiếp xúc với anh, mặc dù mấy tháng này đã gặp mấy lần, nhưng anh ta cũng không làm gì anh cả” Trợ lý Trương đưa tài liệu điều tra cho anh. 

Phó Kình Hiên cầm tài liệu xem không nói gì, cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì. 

“Đúng rồi, sếp Phó.Trợ lý Trương còn nói: “Vừa rồi cô Cố sợ anh không nghe điện thoại, cho nên gọi cho tôi, nhờ tôi chuyển lời với anh, tối nay cô ta muốn hẹn anh ăn cơm, thuận tiện nói chuyện với anh, tôi đoán chừng cô ta muốn chủ động làm lành với anh. 

Những ngày qua sếp Phó không gặp cô ta. 

Có lẽ cô ta cũng rất hoang mang. 

“Tôi biết rồi, hẹn với cô ta đi” Phó Kình Hiên lạnh nhạt nói. 

Lần trước anh và Cố Việt Bân chưa nói xong, lần này đúng lúc có thể nói với Cố Tử Yên. 

Trợ lý Trương không biết suy nghĩ của Phó Kình Hiên, nghe thấy anh đồng ý thì hơi kinh ngạc. 

Chẳng lẽ sếp Phó muốn làm lành với Cố Tử Yên? 

Trợ lý Trương nghĩ vậy thì nhếch miệng, trong lòng hơi khó chịu, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, gật đầu nói: “Được rồi, vậy tôi đi trả lời.” 

Buổi tối, Phó Kình Hiên đến chỗ hẹn. 

Một bên khác, Bạch Dương và Lương Triết cũng đến ăn cơm. 

Lục Khởi cũng muốn đến, kết quả công ty tạm thời có việc, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ rời đi. 

“Chị, chị vào trước đi, em đi tìm chỗ đậu xe. Lương Triết hạ cửa kính xuống, nói với Bạch Dương đeo kính đen đứng ở ven đường. 

Bạch Dương gật đầu: “Được, nhanh lên” 

“Nhanh thôi” Lương Triết dịu dàng cười một tiếng, nâng cửa sổ xe lên rồi lái xe đi. 

Bạch Dương đeo túi xách chuẩn bị đi vào. 

Cô bỗng nhiên cảm giác có một ánh mắt đang theo dõi mình. 

Cô vô thức xoay người nhìn thấy người nhìn chằm chằm mình. 

Là một người đàn ông mặc áo trắng quần trắng, tóc dài đến eo. 

Điều làm cho Bạch Dương ngạc nhiên là dáng dấp của người đàn ông này rất đẹp. 

Đúng vậy, rất đẹp, mặc dù dùng từ đẹp miêu tả một người đàn ông thì không quá phù hợp, nhưng ngoại trừ từ này thì cô không nghĩ ra được từ nào để diễn tả ngoại hình của người đàn ông này. 

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy người đàn ông đẹp như vậy. 

Mà màu mắt của người này cũng rất đặc biệt, màu xám nhạt, dường như ôm lấy cả vũ trụ. 

Nhưng ánh mắt nhìn cô lại không hề có độ ẩm, càng không có cảm xúc gì, nhìn cô giống như đang nhìn một vật chết, làm cho cô không nhịn được run lên. 

Người này rất nguy hiểm! 

Trong đầu Bạch Dương lập tức hiện ra câu nói này, cô nắm chặt bàn tay, duy trì cảnh giác hỏi: “Chào ngài, xin hỏi anh làm gì nhìn tôi như vậy, chúng ta quen biết sao?” 

Người đàn ông khẽ há miệng, giọng nói và ánh mắt giống nhau, không hề có cảm xúc gì, lạnh lẽo không có tình cảm: “Cô không nên tiếp tục ảnh hưởng đến anh ta, nếu tiếp tục như vậy, tôi không thể giữ lời hứa với người kia.” 

“Cái gì?” Bạch Dương ngây ra: “Không nên tiếp tục ảnh hưởng đến anh ta cái gì, anh ta là ai, còn người kia là ai?” 

Sao cô nghe không hiểu gì cả. 

Người đàn ông lại im lặng không nói chuyện. 

Bạch Dương còn muốn hỏi cho rõ ràng, sau người truyền đến giọng nói của Lương Triết: “Chị 

Bạch Dương quay đầu: “Lương Triết, cậu quay lại rồi à. 

Lương Triết cười chạy chậm tới: “Chị, không phải em nói chị đi vào trước à, sao lại đứng đây một mình” 

“Một mình?” Bạch Dương sửng sốt một chút: “Tôi không đứng một mình, tôi vừa nói chuyện với người này, chẳng phải. . . Hả, người đâu rồi?" 

Bạch Dương quay đầu lại, chuẩn bị giới thiệu cho Lương Triết, kết quả lại nhìn thấy đối diện không có ai, không biết người đàn ông kia đã đi đâu. “Người nào, chị, chị đang nói gì vậy?” Lương Triết khó hiểu nhìn cô: “Làm gì có ai” 

Bạch Dương nghe vậy thì sững sờ, sau đó lại lắc đầu nở nụ cười: “Đã đi rồi, cho nên cậu không nhìn thấy 

“Vậy à? Lương Triết gật đầu: “Người kia là ai?” 

Bạch Dương nhún vai: “Không biết, dáng dấp rất đẹp, cảm giác có chút vui buồn thất thường, tôi không giải thích được. 

eyJpdiI6Ik1pclNrWDROR1JPalhaalp4a1o1ZVE9PSIsInZhbHVlIjoiOFJEaFRjb3h3R2pKdFNObHNsOVpjMDlsZG9ZZEl3QTlNVFZMVXZ6b2QzRElTaFFEcXl4RTVHbnd0RkhnUDJkNHpRT1wvczArMk1UOXBhUzY4UGI5SnZ6bkJEQ1FRSWhPVzZscFBTSEp3UU4zOHNnS2xrZ3AzWHpSOUFOdXp4Y29EV1A2QzlCSjliNTFISFZ5OUFUV0h2UUtqUmIxYit6aFpTbjNiRVwvNis3eUZUM2FrSWx0XC9Reis2VW5rc3ZcL2dZWjJpWUZjTWRRSTkzWXRQalQybUc0MytYOW0zaDUyWXBrZnBtVElRZlF4bDQ9IiwibWFjIjoiN2ZhZWI0YjkxNjhjNDk0ZWUyNGZmYmU5NjRkNTYyZDg5Y2FhZDczOWQ5ZjM2NmYyNTQ0Yzc1OThhMjIyYmE0ZCJ9
eyJpdiI6Ilg0YUl1RXNJbk8rNDlLc2d4Q3ZjTlE9PSIsInZhbHVlIjoiQ1lwRkY1Z1I4dnNHbXJFcG1FbjNJbVVDTzVWa3dXc2dNOUs5QjFvWk9wRFVnYTJNUjZaRTIzV1ZHM3FPOFBuUnpVWjRBdFR1Wmc1N0s5Q2M3Rmt2Unhldit4eUFvbjdjOFI5Zmd2T1hMYWc0bklWdlA0SnVKZCtFUDFpd2xHXC9lWHZkdU1JNTZHZVErMEVqbldURWxLQ0VjWVJRankrWnNmYWdDXC9sZk5VT1k9IiwibWFjIjoiYmM0ZmIzMWRlOTBjMGRiZmM3YzZhY2E1OTJmMTc0NzU4NWQzNDZhZWFmOWZiZjQ2OTEyNTc2YTRlMmUzNDNmNiJ9

Nhưng kỳ lạ là từ trước tới nay cô chưa từng gặp qua anh ta.

Advertisement
x