Lúc đó cô biết anh không yêu mình, dù sao bọn họ chỉ gặp nhau vào lần chụp lén, chưa từng gặp qua lần nào khác, chính xác là anh chưa từng gặp qua cô, mà cô lại lén nhìn anh mấy lần.
Cô nghĩ sau khi kết hôn cô có thể làm cho anh rung động, khiến anh thích cô, nhưng cô đã sai, cô chẳng những không làm cho anh rung động, ngược lại còn thành công làm cho anh chán ghét mình hơn, sau đó cô cũng mệt mỏi, cũng hiểu anh đã sớm không phải là thanh niên dịu dàng mà mình yêu.
Còn tại sao cô không ly hôn, tại sao phải ở lại nhà họ Phó lãng phí sáu năm, có lẽ trong lòng không cam lòng và chấp niệm.
Dù sao cô yêu Phó Kình Hiên từ cấp ba, vất vả lắm mới gả cho anh, sao có thể buông tay như thế, cô còn muốn thử xem một ngày nào đó anh quay về là Phó Kình Hiên dịu dàng trước kia thì sao?
Nhưng đến ba tháng trước, Cổ Tử Yên tỉnh lại theo đuổi anh làm cho cô hiểu ra anh sẽ không thay đổi thành Phó Kình Hiên của trước kia, hiện tại Phó Kình Hiên là của Cố Tử Yên, không phải Phó Kình Hiên mà cô yêu, cho nên, cô mới quyết định ly hôn.
“Tổng giám đốc Bạch!” Lúc này, Đồng Khê gõ cửa đi vào.
Bạch Dương vội vàng thoát khỏi album ảnh, tắt điện thoại di động, điều chỉnh cảm xúc rồi cười hỏi: “Chuyện gì?”
“Tổng giám đốc Đoàn thông báo mọi người họp. Đồng Khê đứng trước bàn làm việc của cô nói.
Bạch Dương gật đầu: “Tôi biết rồi, tôi lập tức đi đây.
Cùng lúc đó, tập đoàn Phó Thị.
Trợ lý Trương đưa bác sĩ tâm lý vào văn phòng của Phó Kình Hiên.
“Tổng giám đốc Phó, đây là bác sĩ Tô, cũng là bác sĩ tâm lý nổi tiếng nhất trong nước, còn thường xuyên giúp cục cảnh sát phá nhiều vụ án hình sự” Trợ lý Trương giới thiệu
nói.
Phó Kình Hiên khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi, cậu ra ngoài trước đi”
“Vâng.” Trợ lý Trương gật đầu.
Sau khi anh ta rời đi, Phó Kình Hiên nhìn về phía Bác sĩ Tô: “Mời ngồi.”
“Cảm ơn Tổng giám đốc Phó” Bác sĩ Tô kéo ghế ngồi xuống, mỉm cười nhìn Phó Kình Hiên: “Tổng giám đốc Phó có chuyện lo lắng sao, tôi sẽ cố gắng hết sức.
Phó Kình Hiên khẽ nhếch môi, không lập tức nói chuyện, dường như sắp xếp lại ngôn ngữ.
Bác sĩ Tô cũng không thúc giục, nhìn thấy tách trà ngon trước mặt thì cầm lên uống một ngụm.
Hương trà thấm vào ruột gan làm cho ông hài lòng híp mắt lại, không nhịn được thưởng thức vị trà.
Quả nhiên, có tiền là sướng nhất rất tốt, có thể uống trà ngon như vậy bất cứ lúc nào.
“Bác sĩ Tô. Dường như Phó Kình Hiên đã biết nên nói thế nào, mở miệng gọi một tiếng.
Bác sĩ Tô lập tức lấy lại tinh thần, đặt chén trà xuống: “Tổng giám đốc Phó cứ nói”
“Tôi nghi ngờ mình bị thôi miên” Phó Kình Hiên bỗng nhiên nắm chặt nắm đấm, giọng lạnh lùng nói.
Đây là kết luận của anh trong hai ngày qua.
Anh bị người khác thôi miêng dưới tình huống không biết gì, nhưng bởi vì gần đây anh xảy ra tai nạn xe nên hiệu quả thôi miên đã giảm xuống, cho nên anh mới tìm lại được một chút ý thức thật sự.
Bác sĩ Tô đẩy mắt kính: “Anh có chắc không? Một người bị thôi miêng thì bản thân người đó cũng không biết rõ lắm!”
Phó Kình Hiên xoa trán: “Trước kia tôi không biết rõ, sau khi tôi xảy ra tai nạn xe thì ý thức được mình không đúng lắm, mà sự không thích hợp này chủ yếu đến từ một người,
đó là vợ sắp cưới của tôi, tôi phát hiện chỉ cần vợ sắp cưới của tôi xuất hiện ở trước mặt mình, suy nghĩ và cảm xúc của mình sẽ nằm trong tay cô ta.
“Ví dụ?” Bác sĩ Tô hơi nghiêm túc.
“Ví dụ như cô ta muốn cái gì, tôi sẽ không chút do dự thỏa mãn, ví dụ cô ta chịu tủi thân, mặc dù tôi biết cô ta giả vờ để tôi ra mặt, tôi vẫn không chút do dự làm theo. Phó Kình Hiên chống đầu, khuôn mặt đầy mỏi mệt.
Đúng vậy, Cố Tử Yên giả vờ tủi thân.
Hiện tại mỗi lần anh nghĩ tới Cố Tử Yên đỏ mắt khóc thút thít thì biết rõ cô ta chỉ đang giả vờ, mà trước kia anh chưa từng phát hiện ra, giống như có một bàn tay che mắt của anh đi.
“Còn có chuyện khác không?” Bác sĩ Tô sờ cằm: “Cho phép tôi nói thẳng, sếp Phó, anh nói hai ví dụ này không có tác dụng gì, chưa xác định được anh có bị thôi miên hay không.
“Còn nữa” Phó Kình Hiên chớp mắt.
Sau đó, mới thật sự quan trọng.
Phó Kình Hiên hít vào một hơi, đè xuống cảm xúc gắt gỏng trong lòng, giọng bình tĩnh nói: “Tôi không yêu cô ta, nhưng tôi nhìn thấy cô ta thì cảm giác trong trái tim có một âm thanh nói cho tôi biết bây giờ tôi rất yêu cô ta, tôi phải cho đi mọi thứ vì cô ta, tôi phải xử lý tất cả những người uy hiếp đến cô ta, quan trọng nhất chính là. . ." “Là gì?” Bác sĩ Tô nghiêm túc nhìn anh.
Phó Kình Hiên nhắm mắt lại: “Âm thanh đó nói cho dù tôi biết vợ sắp cưới của mình làm sai, làm hại người khác, tôi cũng không thể trách cô ta, tôi nhất định phải cho rằng cô ta vô tội, người khác sai, bởi vì cô ta là người quan trọng nhất của tôi, ở trong lòng tôi thì cô ta trong sáng không tì vết, vừa mềm yếu vừa bất lực, không thể nào làm những chuyện hãm hại người khác.
Anh nói đến đây thì dừng một chút, lại nói: “Cho dù cô ta thật sự làm, tôi cũng nhất định phải làm một lý do giải thích cô ta làm như vậy chỉ vì bất đắc dĩ, mà tôi phải nhanh
chóng quên đi những chuyện đó, cho dù sau này nhớ tới cũng phải cảm thấy chỉ là chuyện nhỏ.
Bác sĩ Tô nghe vậy thì hít sâu một hơi: “Tổng giám đốc Phó, tôi nghe anh nói thì cơ bản có thể kết luận suy nghĩ và tình cảm của anh hoàn toàn chịu ảnh hưởng từ vợ sắp cưới, lúc cô ta không có ở đây thì anh biết rõ mình không yêu cô ta, nhưng vợ sắp cưới của anh ở đây, anh lại cảm thấy mình yêu cô ta, muốn dâng cả thế giới cho cô ta. “Không sai, bác sĩ Tô, tôi thật sự bị thôi miên sao?” Phó Kình Hiên nhìn anh ta.
Bác sĩ Tô im lặng một chút rồi trả lời: “Tôi vẫn chưa xác định, nhưng điều duy nhất có thể chắc chắn là cơ thể anh hoàn toàn không ổn lắm.
“Vậy làm phiền bác sĩ Tô giúp tôi kiểm tra mình có bị thôi miên hay không, bị thôi miên từ lúc nào. Phó Kình Hiên cắn răng nói.
Bác sĩ Tô đứng lên: “Đương nhiên là có thể, mời sếp Phó nhắm mắt lại, tôi sẽ kiểm tra cho anh
“Ừm” Phó Kình Hiên gật đầu, nhắm mắt lại.
Từ lúc anh nhắm mắt đến khi tỉnh lại thì đã hơn một tiếng sau.
Anh lại ngủ hơn một tiếng.
Mà điều làm cho anh kinh ngạc là không biết mình đã ngủ lúc nào.
“Bác sĩ Tô, thế nào?” Phó Kình Hiên nhìn bác sĩ Tô nhíu mày ngồi đối diện thì trong lòng không nhịn được trầm xuống.
Bác sĩ Tô nghiêm túc lắc đầu: “Tổng giám đốc Phó, thật đáng tiếc, tôi kiểm tra hai lần, kết quả đều là anh không bị thôi miên, anh rất bình thường, phương diện tinh thần không hề khác thường.
Con ngươi Phó Kình Hiên co lại: “Sao có thể, tôi nói thật, nếu như không phải bị thôi miên, vậy tình huống của tôi phải giải thích như thế nào?”
Bác sĩ Tô thở dài: “Cho nên tôi cũng rất buồn bực, tôi chưa bao giờ gặp phải tình huống giống Tổng giám đốc Phó, cho nên tôi nghi ngờ người thôi miên anh có tinh thần và phương diện tâm lý học vượt xa tôi, cho nên tôi không đoán ra được, hoặc là như tôi vừa nói, anh không bị thôi miên, mà cá nhân tôi thiên về vế sau hơn.
Bác sĩ Tô nghĩ đến đây thì đề nghị: “Hay là Tổng giám đốc Phó tìm thêm mấy bác sĩ tâm lý để bọn họ kiểm tra một chút, xem kết quả có giống với tôi không?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất