Cổ Việt Bân thu lại dáng vẻ kiêu ngạo bình thường, ông ta lau nước bọt trên mặt, giọng run rẩy nói: “Chuyện này. . . Anh này, tôi không có đụng vào cậu, rõ ràng cậu đi tới đụng vào tôi mà”
Người đàn ông vạm vỡ trừng mắt: “Tôi đụng vào ông? Nói nhảm gì vậy, sao tôi có thể đụng vào ông, ông già này đụng vào tôi mà còn không thừa nhận, đổ thừa cho tôi đụng vào ông, đúng là không biết xấu hổ, xem ông đây xử lý ông thế nào.
Anh ta nói xong thì tát ông ta một cái.
Cố Việt Bân lớn tuổi như vậy, đây là lần đầu tiên bị tát, cả người ngây ra, một lúc lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Khi ông ta lấy lại tinh thần thì người đàn ông vạm vỡ không còn ở đó nữa.
Ông ta tức đến run người, trong lòng càng dâng lên cảm giác nhục nhã.
Ông ta nhớ kỹ khuôn mặt của người đàn ông vạm vỡ đó, sau khi ông ta giải quyết xong chuyện tập đoàn thì sẽ đến tìm Kình Hiên xem video giám sát, ông ta thề sẽ bắt được người đàn ông vạm vỡ kia, tra tấn đến chết mới có thể xóa tan mối hận trong lòng!
Cổ Việt Bân đưa lưỡi vào trong má, ánh mắt u ám lên xe rời đi.
Ông ta rời đi không lâu, người đàn ông vạm vỡ đi ra từ nơi hẻo lánh, sau lưng còn có thêm một người.
“Cậu Trình, tóc của anh đây” Người đàn ông vạm vỡ đưa miếng giấy gói mấy sợi tóc ra, thái độ cung kính không thể cung kính hơn, hoàn toàn khác với dáng vẻ phách lối ở trước mặt Cổ Việt Bân, giống như hai người khác nhau.
Trình Minh Viễn hài lòng cầm lấy, sau đó lại đưa một tấm chi phiếu: “Không tệ, vất vả cho anh rồi.
“Ha ha, không có vất vả, sau này cậu Trình cứ tự nhiên dặn dò mấy chuyện này, tôi cam đoan sẽ không từ chối.” Người đàn ông vạm vỡ cất kỹ chi phiếu, vỗ ngực nói.
Trình Minh Viễn cười gật đầu: “Yên tâm, tôi không quên anh đâu, đi đi.”
“Vâng.”
Người đàn ông vạm vỡ rời đi, Trình Minh Viễn nhìn nơi Cổ Việt Bân bị đánh một chút thì cười nhạo một tiếng, đi tới thang máy.
Anh ta cũng không ngờ lại trùng hợp như vậy, có thể thấy xe của Cố Việt Bân ở bãi đậu xe, vì thế anh ta gọi điện thoại cho một tên côn đồ đến giúp mình diễn kịch, thuận lợi lấy tóc của Cố Việt Bân.
Hơn nữa vừa rồi dáng vẻ khúm núm của Cổ Việt Bân ở trước mặt tên côn đồ rất buồn cười.
“Là cậu!” Phó Kình Hiên nhìn thấy Trình Minh Viễn đi vào, trong đầu nhớ tới tối hôm qua anh ta đưa Bạch Dương về vịnh Tiên Thủy, sắc mặt lập tức không tốt lắm.
Trình Minh Viễn phát hiện ra thái độ của anh thì sờ mũi: “Sao vậy, Kình Hiên, em không có đắc tội với anh, sao vẻ mặt thối lại nghiêm trọng như vậy, giống như em đã cướp đồ của anh”
Phó Kình Hiên mím môi lại: “Cậu có chuyện gì?”
“Không phải lần trước đã nói rồi à, chuyện ký hợp đồng hạng mục mới” Trình Minh Viễn kéo ghế ngồi xuống.
Phó Kình Hiên mở ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu ném ở trước mặt anh ta: “Ký đi”
Trình Minh Viễn nhíu mày: “Ồ, gấp gáp muốn đuổi em đi như vậy, chắc không phải vội vàng muốn hẹn hò với Cố Tử Yên chứ?”
Phó Kình Hiên nghe vậy thì nhiệt độ quanh người càng thấp hơn, lạnh lùng nhìn anh ta.
Anh ta vội vàng làm động tác đầu hàng: “Được rồi, coi như em chưa nói gì.”
Anh ta cúi đầu xuống, tranh thủ ký tên, trong lòng lại kỳ lạ.
Nếu như vừa rồi anh ta không nhìn nhầm, dường như Kình Hiên có chút phản cảm với việc ở yêu Cố Tử Yên.
Chuyện gì vậy?
Trình Minh Viễn không hỏi nhiều, ký tên xong thì đưa tài liệu qua: “Xong rồi.”
Phó Kình Hiên cầm lấy, cũng kí tên của mình.
Hợp đồng chính thức có hiệu lực.
Mục đích của Trình Minh Viễn đã thành công nên không ở lại lâu, uống một ly cà phê rồi rời đi.
Anh ta vừa ra khỏi văn phòng Phó Kình Hiên thì thấy trợ lý Trương mang theo một bác sĩ mặc áo khoác trắng đi tới.
Trình Minh Viễn cũng không kinh ngạc vì bác sĩ đến chỗ này, dù sao Phó Kình Hiên mới xuất viện, vết thương trên người vẫn chưa khôi phục, có bác sĩ hai mươi bốn giờ kiểm tra vết thương cho anh cũng bình thường.
Nhưng lúc Trình Minh Viễn đi ngang qua bác sĩ thì lơ đãng liếc bảng tên trước ngực của bác sĩ một cái: Giáo sư tư vấn tâm lý.
Anh ta huýt sáo trong lòng.
Xem ra anh ta đã phát hiện một chuyện khủng khiếp.
Trong thang máy, Trình Minh Viễn lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Bạch Dương: Đến nơi chưa?
Bạch Dương đang đọc tài liệu nghe điện thoại kêu lên thì cầm nhìn một cái, lập tức trả lời: Đến lâu rồi.
Trình Minh Viễn cười cười: Tôi nói cho cô biết một tin tức, trạng thái tâm lý của Phó Kình Hiên không đúng lắm, đang gặp bác sĩ tâm lý.
“Bác sĩ tâm lý?” Bạch Dương híp mắt lại, tiếp tục gõ chữ: Sao anh chắc chắn là anh ấy gặp mà không phải là Cố Tử Yên? Đừng quên Cố Tử Yên có bệnh 'Nhân cách phân liệt.
Cô cố ý để bốn chữ nhân cách phân liệt trong dấu ngoặc kép, mang theo sự châm chọc.
Trình Minh Viễn gửi tin nhắn giọng nói: “Tôi đã gặp qua bác sĩ tâm lý của Cố Tử Yên, không phải là người này, cho nên tôi mới chắc chắn Phó Kình Hiên muốn gặp bác sĩ tâm
lý,"
“Thật sao, anh ấy gặp thì gặp, không cần nói chuyện này cho tôi biết, tôi rất bận rộn. Bạch Dương cũng gửi tin nhắn giọng nói.
Thật là, ai cũng nói chuyện của Phó Kình Hiên với cô, Phó Kình Hiên liên quan gì đến cô.
Cô cũng không phải là Bạch Dương trước kia, cảm thấy hứng thú với chuyện của anh.
Trình Minh Viễn nở nụ cười: “Được rồi, sau này tôi không nói nữa, không phải sợ cô vẫn chưa buông tay được sao? Cho nên. . .”
“Dừng lại!” Bạch Dương lạnh lùng cắt ngang: “Tôi đã nói tôi không yêu anh ấy, cho nên tôi không hề chưa buông tay được, được rồi, tôi tiếp tục làm việc đây.
Cô tắt Mesenger, không tiếp tục để ý anh ta nữa.
Nhưng cô cũng không tiếp tục làm việc mà là nhìn điện thoại, vẻ mặt phức tạp.
Có nhiều người không tin cô nhanh chóng không còn yêu Phó Kình Hiên, ví dụ như A Khởi, Lương Triết.
Cô biết bọn họ chỉ tỏ vẻ tin tưởng cô không còn yêu Phó Kình Hiên, nhưng trong lòng vẫn cho rằng cô vẫn còn yêu Phó Kình Hiên, vừa rồi hành động của Trình Minh Viễn cũng chứng minh được điều này, dù sao theo bọn họ nghĩ cô yêu Phó Kình Hiên nhiều năm như vậy, sao có thể vừa chia tay đã không còn yêu.
Nhưng sự thật đúng là như thế, cô thật sự không còn yêu, không phải sau khi ly hôn mà là rất lâu trước đó, vừa kết hôn không bao lâu, cô đã không còn yêu Phó Kình Hiên.
Chính xác mà nói cô không yêu Phó Kình Hiên lạnh lùng sau khi kết hôn, mà là Phó Kình Hiên tao nhã lịch sự mặc áo trắng trước khi kết hôn.
Trước khi kết hôn, cô nghĩ mình gả cho Phó Kình Hiền mà cô yêu, nhưng sự thật lại không phải là vậy, Phó Kình Hiên kết hôn với cô rất lạnh lùng, hoàn toàn khác với Phó Kình Hiện mà cô yêu.
Bạch Dương nghĩ vậy thì lại cầm điện thoại mở album ảnh, trong album ảnh được cài mật mã có một tấm ảnh, cũng là tấm ảnh duy nhất trong đó.
Ảnh chụp hơi mờ không rõ, rất nhiều năm trước cô vội vàng chụp lén, cho nên không rõ lắm.
“Haiz. . . Bạch Dương nhìn ảnh chụp, bỗng nhiên thở dài một cái.
Trên tấm ảnh là một thanh niên mặc áo sơ mi trắng, người đó đưa lưng về phía cô, nhưng khi anh quay đầu lại phát hiện cô chụp lén, nhưng chẳng những không tức giận, ngược lại còn nở nụ cười dịu dàng với cô.
Lúc đầu cô chỉ cảm thấy anh rất đẹp trai, cho nên mới không nhịn được chụp lén anh, cũng không có ý gì khác, không ngờ bởi vì anh nở nụ cười, cô hoàn toàn động lòng, sau đó giống như điên cuồng say mê anh, tìm hiểu mọi thứ của anh, sau khi tốt nghiệp đại học cũng gả cho anh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất