“Mẹ nó, chúng ta tốn nhiều công sức như vậy, Cố Tử Yên lại không phải con ruột của vợ chồng Cổ Việt Bân.” Trình Minh Viễn bực bội gãi đầu. 

Bạch Dương mím môi: “Được rồi, Cố Tử Yên có phải là con ruột của bọn họ hay không thì không quan trọng với chúng ta, quan trọng là tóc của cô ta không có tác dụng, chúng ta phải nghĩ cách lấy được tóc của Cố Việt Bân hoặc là bà Cố, nếu không thì không có cách nào làm giả số liệu ADN cho Cố Mạn Tình giả” 

Cô nhìn về phía Cố Mạn Tình luôn cúi đầu, không nói chuyện bên cạnh. 

Trình Minh Viễn sờ cằm: “Tôi sẽ xử lý chuyện này” 

“Anh định làm như thế nào?” Bạch Dương dời ánh mắt lên trên người anh ta. 

Trình Minh Viễn cong môi vỗ tay: “Rất đơn giản, học cô thôi, tìm người cố ý đụng Cổ Việt Bân một chút, sau đó cố ý nói Cổ Việt Bân đụng người, vậy thì người của chúng ta có thể nhân cơ hội đó lấy tóc của Cố Việt Bân” 

Anh nháy mắt với Bạch Dương. 

Bạch Dương không nói gì, chỉ im lặng giơ ngón tay cái với anh ta. 

Trình Minh Viễn giống như đứa bé được khen ngợi, cười đến híp mắt lại. 

Sau đó, anh ta nhìn về phía Cố Mạn Tình: “Vừa rồi cô cũng nghe thấy rồi, chuyện cô về nhà họ Cố phải kéo dài thêm hai ngày” 

“Không sao, tôi nghe theo sắp xếp của anh Trình và cô Bạch.” Cố Mạn Tình vội vàng xua tay, tỏ vẻ không sao. 

Trình Minh Viễn gật đầu: “Chúng ta đi thôi. 

Bạch Dương ừ một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài. 

Trong thang máy, cô đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, tôi chưa hỏi anh dùng điều kiện gì để Lý Thất đồng ý giả mạo Cố Mạn Tình? Mặc dù đây là công việc béo bở nhưng xác suất bị lộ cũng rất cao, nếu bị lộ thì Cổ Việt Bân chắc chắn sẽ ra tay với Lý Thất, dù sao không dễ giả mạo con gái nhà giàu như vậy. 

“Tiền chứ sao.” Trình Minh Viễn đưa hai tay ra sau đầu: “Trên đời này không có gì tốt hơn tiền, trước đó tôi nói với cô, Lý Thất sinh ra trong gia đình trọng nam khinh nữ, từ nhỏ đã bị ngược đãi, cũng không được đi học, lúc tôi tìm thấy cô ta thì ba mẹ của cô ta muốn lấy vợ cho con trai nên đang chuẩn bị nhận lấy 600 triệu tiền sính lễ, gả cô ta cho một người đàn ông 50 tuổi goá vợ.” 

Bạch Dương nghe vậy thì trong mắt lóe lên sự chán ghét: “Ba mẹ như vậy không xứng!” 

“Đúng vậy, cho nên tôi dùng 600 triệu mua đứt quan hệ ba mẹ của bọn họ, đồng thời hứa với cô ta, chỉ cần cô ta giả mạo Cố Mạn Tình, làm nội gián cho chúng ta, sau khi chúng ta lật đổ nhà họ Cố sẽ cho cô ta 3 tỷ và một căn nhà, sắp xếp thân phận mới cho cô ta, cho nên cô biết ơn tôi đã cứu mình, cũng vì 3 tỷ và một căn nhà nên đồng ý. Trình Minh Viễn nói. 

Bạch Dương giật mình: “Thì ra là thế, nhưng 3 tỷ hơi ít, sau khi chuyện này thành công, tôi cũng cho thêm 3 tỷ, 6 tỷ cũng đủ cho một người bình thường sống thật tốt, chỉ là anh sắp xếp ba mẹ của cô ta thế nào? Lỡ sau này bọn họ nhảy ra vạch trần cô ta thì sao?” 

“Yên tâm đi.” Trình Minh Viễn lóe lên sự tàn nhẫn: “Tôi vẫn cho người giám sát bọn họ, không để cho bọn họ tới Hải Thành, huống chi trước khi tôi đưa Lý Thất vào Hải Thành cũng đã xóa hết quá khứ của Lý Thất đi, cho dù có người nghi ngờ Lý Thất không phải là Cố Mạn Tình cũng không điều tra được thân phận của cô ta. 

“Thật sao, vậy là tốt rồi. Bạch Dương yên tâm cười cười. 

“Đúng rồi, lát nữa tôi phải đến tập đoàn Phó Thị tìm Phó Kình Hiên bàn bạc công việc, không thể đưa cô đi được, cô. . ” 

“Tôi tự gọi xe là được, anh có việc thì đi trước đi.” Bạch Dương cười nói. 

Ting, thang máy mở ra. 

Hai người tạm biệt nhau ở ven đường 

Bạch Dương đón xe về Thiên Thịnh. 

Mà Trình Minh Viễn lái xe đến Phó Thị. 

Tập đoàn Phó Thị, Cổ Việt Bân đi theo trợ lý Trương đến văn phòng của Tổng giám đốc. 

Phó Kình Hiện đang chờ ông ta ở bên trong. 

Cổ Việt Bân đi vào, kéo ghế ngồi xuống: “Kình Hiên, tôi nghĩ cậu đoán được lý do tôi tìm cậu là gì?” 

“Tử Yên.” Phó Kình Hiên đan ngón tay vào nhau nhìn ông ta, trả lời. 

Cố Việt Bân gật đầu: “Không sai, tôi tìm cậu vì Tử Yên, tôi nghe Tử Yên nói những ngày gần đây cậu rất hờ hững, rất lạnh nhạt với con bé, Tử Yên tìm cậu nói chuyện, cậu cũng không cho con bé cơ hội, rốt cuộc nó đã làm gì làm cho cậu tức giận như vậy?” 

Phó Kình Hiên cụp mắt xuống: “Bác trai tới đây vì Tử Yên để bác đến hay là tự mình muốn đến?” 

Cổ Việt Bân họ hai tiếng: “Cả hai, Tử Yên nói cậu không để ý đến con bé nên muốn tôi đến gặp cậu, đúng lúc tôi là người ba không thể nhìn con gái chịu tủi thân nên mới tới, Kình Hiên, nếu như Tử Yên làm sai chọc giận cậu thì cậu cứ nói ra, tôi sẽ nói Tử Yên xin lỗi cậu được không?” 

Phó Kình Hiên vuốt ve ngón tay, không nói gì. 

Cổ Việt Bân không đoán ra được anh nghĩ như thế nào, trong lòng cũng không chắc chắn. 

“Kình Hiền à” Cố Việt Bân nghiêng người lên phía trước: “Cậu nói cho tôi biết có phải mấy ngày trước những chuyện mà Tử Yên làm ở yến tiệc khiến cậu cảm thấy mất mặt, cho nên cậu mới... 

“Không phải” Phó Kình Hiên nhíu mày: “Cháu chỉ đột nhiên cảm thấy mình và Tử Yên không quá phù hợp. 

Cổ Việt Bân nghe vậy thì trong lòng lộp bộp một chút, sắc mặt không tốt lắm: “Kình Hiên, không quá phù hợp cái gì, cậu đừng nói với tôi là muốn chia tay Tử Yên nhé?” 

Ánh mắt Phó Kình Hiên lóe lên, ngước mắt nhìn thẳng ông ta: “Nếu bác trai đã nói đến đây, vậy cháu xin phép được nói thẳng, cháu thật sự. . . 

Anh còn chưa nói xong thì tiếng chuông điện thoại của Cố Việt Bân đã cắt ngang. 

Cố Việt Bân làm động tác dừng lại đợi lát nữa hãy nói với anh, sau đó lấy điện thoại ra : “Alo, chuyện gì?” 

"1 

“Tổng giám đốc Cổ, không xong rồi, vừa rồi bộ phận CSKH báo cáo sản phẩm mới của chúng ta vừa đưa ra thị trường đã xuất hiện một số vấn đề, rất nhiều người tiêu dùng đến tập đoàn chúng ta, muốn chúng ta cho một câu trả lời, nếu không thì sẽ tố cáo với bộ Công thương chuyện chúng ta cố ý buôn bán hàng giả lừa gạt người tiêu dùng. Trợ lý vội vàng nói. 

“Cái gì?” Cố Việt Bân thay đổi sắc mặt, đứng lên: “Những người tiêu dùng đó ăn no rửng mỡ à, chuyện vớ vẩn như thế cũng muốn đi tố cáo, tôi sẽ lập tức quay về. 

Ông ta cất điện thoại rồi nói: “Kình Hiên, có gì thì lần sau nói tiếp, bên tập đoàn xảy ra chút chuyện, tôi đi trước, cậu tranh thủ làm hòa với Tử Yên, hai ngày nay cậu không để ý đến nó nên Tử Yên ăn không ngon ngủ không yên, tôi nhìn thấy rất đau lòng” 

Ông ta nói xong thì nhanh chóng rời khỏi văn phòng của Phó Kình Hiên. 

Phó Kình Hiên nhíu mày lại, rõ ràng không vui vì chuyện này. 

Nhưng cũng không có cách nào khác, anh không thể gọi người quay lại. 

Xem ra lần sau anh chỉ có thể tự nói chuyện chia tay Cố Tử Yên. 

Bãi đậu xe của tập đoàn Phó Thị, Cổ Việt Bân vội vàng đi ra thang máy đến trước xe của mình. 

Ông ta chưa đi được mấy bước, một người đàn ông vạm vỡ mặc áo sơ mi hoa, đeo kính đen ngậm điếu thuốc, trên tay trên mặt đầy hình xăm, ngân nga bài hát cà lơ phất phơ đi tới đụng vào Cổ Việt Bân. 

Cổ Việt Bân ngồi trong phòng làm việc thời gian dài, thiếu vận động nên dáng người thay đổi, lại thêm tuổi cao, sao có thể là đối thủ của người đàn ông vạm vỡ, hai người đụng vào nhau thì ông ta ngã xuống đất, đau đớn hít vào một ngụm khí lạnh. 

Cố Việt Bân còn chưa tức giận, người đàn ông vạm vỡ kia đã nổi giận. 

Anh ta phun khói thuốc ra, tháo kính râm xuống, lộ ra vẻ mặt hung dữ, sau đó nắm lấy tóc của Cố Việt Bân, kéo Cổ Việt Bân đứng dậy, lớn tiếng gào thét: “Ông mắt mù à, không thấy ông đây đang đi tới sao, lại dám đụng vào ông đây!” 

eyJpdiI6Ijc2QndrRXZkd1l3WDBzZjA5bEJyTFE9PSIsInZhbHVlIjoieG9XYzAyNjgxV3ZSUTh6SHhcL3RmRFlGWnlLWXhucTR3djNyR3FOOGk5NllNNEt1Ums4aUdMUlpJK3JxTDh6THlaQ1BWY0RRS1FaS2NyV2lTUUUzWUNldUJsWmw2MUZZUERENzRYRlFtXC9ENTVMZUlmcjB4RTRNdm5hbjJiRFBTUFBWcU90VUNPbmx2dVEzUSsyV083RnBVNitnTmNBanVYNTh5VlE3ZjlnYkhaUXJDXC9zdEFcLzJZeGdUMmZpVFhPTFFJNXNwZGQ3bFYxUGpCY3laaGhoUlRKT2tpeW93YWtpM2cyblVYMURSXC9IQlFvWDhzZTZ5UUlmK0kzQUFSb1Z3WG1Ba3N2R21hRUQrWTQrNVVRRUJrdz09IiwibWFjIjoiZDY0ZTVhZDVmYTJlZTVlZTJiMzM3YzNiMWNjOGY4ZjUwYmIyNmJmYzBiM2M5N2E0MTQ4ODQwMDFhM2E1YWRmYyJ9
eyJpdiI6IjFwRm1LanMwVmJtdmNJc2dnZTlnekE9PSIsInZhbHVlIjoidXprVG9sakZjSzlGRGxxaDRyMGxjSzlZRnJJaVI5b0lUaSt2M2cyYmMwZ1E4cTBlSldkNXhhTWM4bnpBR3NJa0hkeENibDd3NVBha1R4M2l3RnduWnZSa2U2UFZ4ZTBEXC9sYTgxM292ODFhK2M5aTg4XC9qVEozeTJvRVNiMjNtVllmTG9RVkpzMHNic05JbEZpUDhNZytzd3dOdE41N28wQjVzWXZYdlVrSG94QjBNdm0wZTJ1a2diUDc0QVRlc0g3WmUrSklJRjViYU9HQnErUkdKd2E2WjFTaWdNRDJOUXJDbkttQUljUjJxb0FyTDhKb282dHFZZkRwRTVpTThDaEhyMWJjeDJRelFIclUwbFRMSDVlcDZCS0RjZ1lyOWpqSVp2dHM0MkdzRDVnaEtrSEs0NmZaXC9ydDlnakpYUTFHQ2pZWDhZY0V1NHBXVnVNMVRnOUNCOUt3NFdlWndRSDNRRWxkeGVWeURrPSIsIm1hYyI6IjNjMjQ4YWFmNzE1ZmJlZGRhZWVlYTY0MDVjYzhhNzEzODM0OGQ1OTE4ZmE2MjQ1NTI5ODljNjEyY2RkNDUwMjIifQ==

Không thể trêu vào, không thể trêu vào.

Advertisement
x