“Vào đi! Phó Kình Hiên ngồi dựa vào đầu giường, trong tay cầm một quyển sách. Vu Y Cơ đẩy cửa đi vào: “Kình Hiên, đây là thuốc của con, nhớ uống nhé.”
“Cảm ơn mẹ.” Phó Kình Hiên khẽ gật đầu.
“Vậy con sớm nghỉ ngơi một chút đi, mẹ đi ra ngoài trước. Vu Y Cơ chỉ cánh cửa.
Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Đi thong thả.
Sau khi Vu Y Cơ rời đi, anh đóng sách lại cầm thuốc và ly nước ở đầu giường, những viên thuốc xanh xanh đỏ đỏ, có vẻ là thuốc đắng, anh không thay đổi sắc mặt nuốt xuống.
Anh uống thuốc xong lại đọc sách một lúc, cảm giác buồn ngủ nhanh chóng ập tới.
Anh biết thuốc này có phản ứng hay buồn ngủ.
Lúc anh ở bệnh viện, mỗi lần uống thuốc xong cũng bắt đầu buồn ngủ.
Phó Kình Hiên đặt sách qua một bên nằm xuống, không lâu sau cũng ngủ thiếp mất.
Đêm nay, anh mơ một cơn ác mộng dài.
Trong giấc mơ, sau khi Cố Tử Yên tỉnh lại, anh giống như hiện thực, đưa cô ta về, sau đó nói Bạch Dương dọn ra ngoài, nhưng khác với thực tế là Bạch Dương không đồng ý chuyển đi, anh cho người ném đồ đạc của Bạch Dương ra ngoài biệt thự nhf họ Phó.
Đồng thời ở trong giấc mơ, Bạch Dương cũng không ly hôn với anh, ngược lại anh muốn ly hôn, Bạch Dương không đồng ý, anh sỉ nhục Bạch Dương, ép cô ly hôn.
Ngoại trừ chuyện đó, anh còn mơ Cố Tử Yên giống như hiện thực, muốn làm hại Bạch Dương, mà trong giấc mơ anh lại tưởng rằng Bạch Dương đang bắt nạt Cố Tử Yên, sau
đó tra tấn Bạch Dương, thậm chí còn đưa Bạch Dương vào tù. . .
Giấc mơ này làm cho Phó Kình Hiên giật mình tỉnh lại, cả người đầy mồ hôi.
Anh nhìn tay mình lại nhìn căn phòng, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may đây chỉ là giấc mơ, không phải là thật.
Nhưng trong lòng của anh lại có một giọng nói, nếu như lúc trước Bạch Dương không chủ động nói chuyện ly hôn, có lẽ Bạch Dương thật sự sẽ bị anh đối xử giống như trong
mơ!
Điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Phó Kình Hiên đè xuống suy nghĩ của mình, cầm điện thoại lên, giọng có chút khàn khàn: “Chuyện gì?”
“Tổng giám đốc Phó, hôm nay anh có đến tập đoàn không?” Trợ lý Trương ở trong điện thoại hỏi.
Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Có”
“Vừa rồi Tổng giám đốc Cố gọi điện thoại hẹn trước, muốn gặp mặt anh, tôi nghe giọng nói của ông ta không tốt lắm, còn nhắc đến cô Cố, tôi đoán bởi vì hai ngày qua thái độ của anh đối với cô Cố làm cho Tổng giám đốc Cố có chút không vui, cho nên muốn tự mình nói chuyện với anh. Trợ lý Trương nói.
Phó Kình Hiên nhíu mày: “Tôi biết rồi, hẹn với ông ta đi”
“Vâng” Trợ lý Trương gật đầu.
“Mặt khác cậu hẹn một bác sĩ tâm lý cho tôi” Phó Kình Hiền nói.
Anh muốn tìm hiểu rốt cuộc trên người mình xảy ra vấn đề gì, vì sao khi anh nhìn Cố Tử Yên thì lại bị Cố Tử Yên ảnh hưởng.
“Bác sĩ tâm lý?” Trợ lý Trương hơi khó hiểu một chút: “Tổng giám đốc Phó, anh gặp hay ai khác?”
“Tôi” Phó Kình Hiền trả lời: “Gần đây áp lực có hơi lớn”
“Vậy à. Trợ lý Trương gật đầu, cũng không nghi ngờ gì: “Vậy tôi sẽ hẹn bác sĩ Steve.
“Không, đổi người khác, đừng hẹn Steve và Lâm Diệc Hàng” Phó Kình Hiên nghiêm túc nói.
Hai người này, một người là bác sĩ của Cố Tử Yên, một người có quan hệ không tệ với Cố Tử Yên.
Nếu bọn họ biết anh muốn tư vấn tâm lý sẽ nhanh chóng truyền đến tai Cố Tử Yên.
“Được rồi, vậy tôi tìm người khác. Mặc dù anh ta không biết vì sao Phó Kình Hiên phải làm như thế, nhưng anh ta là cấp dưới nên không hỏi nhiều, cứ làm theo lệnh là được.
Phó Kình Hiên cúp điện thoại thì vén chăn lên, vịn vào giường ngồi lên xe lăn đi vào phòng tắm rửa mặt.
Cùng lúc đó, vịnh Tiên Thuỷ.
Bạch Dương thu chuẩn bị xong thì cầm lấy túi xách đi ra ngoài, dưới lầu Trình Minh Viễn đã đến.
“Lên xe đi, công chúa của tôi.” Trình Minh Viễn đứng trước cửa xe, mở cửa ghế sau ra, tư thế ưu nhã ga lăng.
Bạch Dương dở khóc dở cười: “Được rồi, làm tôi nổi cả da gà, còn công chúa nữa chứ.”
Trình Minh Viễn cười ha ha: “Được rồi, không đùa nữa, lên xe đi”
Bạch Dương gật đầu, cúi người lên xe.
Trình Minh Viễn cũng tranh thủ ngồi lên ghế lái, lái xe đến chỗ ở của Mạn Tình giả.
Trên đường, anh ta nói tình hình huấn luyện Mạn Tình giả cho Bạch Dương nghe, để Bạch Dương hiểu rõ về Mạn Tình giả hơn.
Nửa tiếng sau hai người đến chỗ ở của Mạn Tình giả, một căn nhà khá khiêm tốn dưới danh nghĩa của Trình Minh Viễn.
Trình Minh Viễn gõ cửa, cửa nhanh chóng mở ra.
Bạch Dương nhìn thấy người phụ nữ mở cửa là một người xấp xỉ tuổi của mình.
Dáng dấp cũng không quá xinh đẹp, mà làn da vàng như nến, người cũng rất gầy, có vẻ do thiếu dinh dưỡng thời gian dài gây ra, ngay cả quần áo trên người cũng không làm cho đầy đặn hơn.
Khí chất cũng khúm núm, không dám nhìn thẳng người khác.
Bạch Dương biết đây là Cố Mạn Tình giả mà bọn họ tìm.
Quả nhiên, Trình Minh Viễn chỉ vào Mạn Tình giả đối Bạch Dương nói ra: “Cô ta chính là Cố Mạn Tình giả mà tôi tìm”
Mạn Tình giả mang lên hai chén trà, đưa cho Bạch Dương trước: “Cô. . . Cô Bạch, xin chào, tôi là Lý Thất, tôi...
Bạch Dương nhíu mày lại, cắt ngang người phụ nữ đang ấp úng tự giới thiệu: “Cô không phải là Lý Thất, từ giờ trở đi cô là Cố Mạn Tình, nhớ kỹ sau này ai hỏi cô thì cô chỉ có thể trả lời mình là Cố Mạn Tình, hiểu chưa?”
“Bạch Dương nói không sai, chuyện cô giả mạo Cố Mạn Tình rất quan trọng, nếu như cô bị lộ, vậy thì kết cục của cô sẽ không khá hơn chút nào, cho nên cô không thể bị lộ. Trình Minh Viễn nhìn chằm chằm Lý Thất, cũng là Cố Mạn Tình, giọng nghiêm túc nói.
Cố Mạn Tình liên tục không ngừng gật đầu: “Tôi. . . Tôi biết, tôi sẽ không để lộ ra.
Vì 3 tỷ, cô ta nhất định phải giả vờ làm Cố Mạn Tình đến cùng!
Bạch Dương thấy Cố Mạn Tình đã nhớ kỹ thì lông mày mới thả lỏng.
Sau đó cô lấy ra một chiếc hộp trong túi xách, bên trong là một sợi dây chuyền, cũng là dây chuyền của con gái.
Bạch Dương đứng lên đi đến trước mặt Cố Mạn Tình, tự đeo dây chuyền lên cho cô ta: “Sợi dây chuyền này là chìa khóa giúp cô quay về nhà họ Cố, cũng chứng minh cô là Cố
Mạn Tình, cô nhất định không được làm mất, mà cô phải nhớ kỹ cô đã đeo sợi dây chuyền này từ nhỏ, trước khi người nhận nuôi cô qua đời mới nói cho cô biết, có lẽ cô là con gái của gia đình có tiền, cô mới cầm sợi dây chuyền đến cửa hàng trang sức hỏi thăm”
“Ừm, tôi nhớ rồi.” Cố Mạn Tình nắm lấy dây chuyền trả lời.
Bạch Dương vỗ vai cô ta, quay lại chỗ ngồi xuống.
Lúc này có tiếng gõ cửa truyền đến.
Ba người cùng nhau nhìn qua thấy một người đàn ông đứng ở bên ngoài.
“Tổng giám đốc Trình. Người đến là trợ lý của Trình Minh Viễn.
Trình Minh Viễn nói anh ta đi vào: “Chuyện gì?”
“Hôm qua anh bảo tôi đi xử lý tóc của Cố Tử Yên, hình như có chút vấn đề.” Trợ lý trả lời.
Bạch Dương uống trà: “Vấn đề gì?”
Chẳng lẽ không có chân tóc, cho nên không có tác dụng?
Không đúng, cô nắm tóc của Cố Tử Yên rất chặt, dùng sức nhổ ra, gần như đều có chân tóc.
“Tôi lấy mẫu tóc phân chia đến các bệnh viện lớn của Hải Thành, không ngờ bệnh viện đầu tiên có thông tin kiểm tra sức khỏe của Cố Tử Yên và người nhà họ Cố.
“Chuyện này thì sao, người đến bệnh viện làm kiểm tra, bệnh viện sẽ có thông tin kiểm tra sức khoẻ lần trước.” Trình Minh Viễn không hiểu.
“Đúng vậy, Cố Tử Yên hoàn toàn không phải là con gái của vợ chồng nhà họ Cố, tôi vốn nghĩ nhóm máu trong thông tin kiểm tra sức khoẻ Cố Tử Yên sai, sau đó để bệnh viện xét nghiệm tóc của Cố Tử Yên thì phát hiện là không sai, cô ta không phải là con gái của nhà họ Cố, cho nên tóc của Cố Tử Yên không có tác dụng. Trợ lý trả lời.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất