Vu Y Cơ không hiểu ánh mắt Phó Kình Hiên nhìn mình, vẫn ở đó cao hứng nói: “Kình Hiên, Tử Yên đặc biệt tới tìm con, hai ngày nay con đều không muốn gặp con bé, cho dù giữa hai đứa xảy ra mâu thuẫn cũng nên giải quyết hòa thuận đi, đúng lúc, đêm nay Tử Yên cũng ở nhà, các con cứ nói chuyện thoải mái đi!
“Không cần” Phó Kình Hiền rũ mắt lạnh nhạt từ chối đề nghị của bà ta.
Cố Tử Yên trợn to hai mắt: “Kình Hiên, rốt cuộc em đã làm sai cái gì mà hai ngày nay anh đối xử với em lạnh nhạt như vậy, anh nói cho em biết đi xem em có sửa được không?”
Cô ta vuốt ngực mình, ánh mắt bi thương nhìn anh.
Bà cụ và Phó Kình Duy đều nhìn Phó Kình Hiên, họ cũng muốn biết nguyên nhân là gì.
Phó Kình Hiên mím môi mỏng: “Em không làm sai gì cả.
Lý do nằm ở anh, anh không yêu cô ta nữa rồi, không biết làm thế nào để đối mặt với cô ta.
Hơn nữa quan trọng nhất là đối mặt với cô ta, suy nghĩ và cảm xúc của anh sẽ bị cô ta ảnh hưởng, làm ra một số chuyện mà anh cũng cảm thấy không giống như mình có thể làm ra.
Ví dụ như lúc trước, cô ta tỉnh lại xuất viện, anh lại vì một câu nói của cô ta mà để cho Bạch Dương dọn ra ngoài, lúc đó Bạch Dương vẫn là vợ của anh, cho dù anh không yêu Bạch Dương cũng tuyệt đối không có lý do để Bạch Dương dọn ra ngoài, nhưng anh lại cố tình làm thế.
Còn nữa Cố Tử Yên đã xuống tay với Bạch Dương mấy lần, cho dù là nhân cách thứ hai làm, đó cũng là phạm pháp, mà anh lại chưa từng động đến suy nghĩ muốn đưa cô ta vào cục cảnh sát.
Kỳ lạ nhất chính là, lúc trước anh chưa bao giờ cảm thấy mình làm như vậy là có gì không đúng, mãi đến lần tai nạn giao thông này, anh mới chợt phát hiện bản thân mình
trong quá khứ, chẳng những thiểu năng trí tuệ mà ngay cả nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị quan cũng không có!
Đó không phải là anh.
Phó Kình Hiện cắn chặt răng.
Anh dám khẳng định, bản thân trước khi tai nạn giao thông xảy ra không phải là con người thật của anh!
Bản thân nhận được giáo dục ưu tú từ nhỏ, không thể làm ra những hành vi thiếu kiến thức này.
Trên người anh nhất định xảy ra vấn đề gì đó.
“Kình Duy, đưa anh lên lầu. Nghĩ đến đây, Phó Kình Hiện khẽ cúi đầu, thu lại vẻ lạnh lùng trên mặt, trầm giọng sai bảo.
“Vâng vâng” Phó Kình Duy đáp hai tiếng, đẩy anh đi về phía thang máy.
Thang máy này là hôm qua anh nhờ trợ lý Trương tìm người lắp đặt.
Chỉ để thuận tiện cho việc lên lầu sau khi xuất viện.
“Kình Hiên..” Cố Tử Yên thấy ngay cả một ánh mắt Phó Kình Hiên cũng không cho mình, ngay cả nói một câu cũng không nói với mình mà đã đi thẳng lên lầu, vội vàng muốn
đuổi theo.
Cô ta tới đây chính là muốn nói rõ ràng với Phó Kình Hiên, anh rốt cuộc làm sao vậy, tại sao không gặp cô ta, tại sao đối xử lạnh nhạt với cô ta như vậy.
Nhưng không ngờ tới anh hoàn toàn không cho cô ta cơ hội này.
Cố Tử Yên còn chưa bước được hai bước đã bị bà cụ ngăn cản.
Trong mắt bà cụ không hề che giấu sự vui sướng khi người khác gặp họa: “Cô Cố, trời không còn sớm nữa, cháu trai tôi muốn nghỉ ngơi, cô cũng nên trở về đi. “Nhưng bác gái đêm nay cháu...
“Tôi còn ở đây thì lời nói của nó không tính. Bà cụ lạnh lùng liếc Vu Y Cơ một cái.
Từ trước đến giờ Vu Y Cơ đều sợ bà cụ này, vừa chạm vào ánh mắt của bà cụ đã lập tức cúi đầu.
“Người đâu, đưa cô Cố ra ngoài!” Bà cụ mở miệng nhìn về phía người giúp việc gọi.
Người giúp việc lập tức đi tới, làm tư thế mời Cố Tử Yên: “Cô Cố, xin mời”
Cố Tử Yên cắn môi, tức giận nhìn bà cụ, cuối cùng dậm chân rời đi.
Trên lầu, Phó Kình Duy đẩy Phó Kình Hiên vào phòng: "Anh, anh nghỉ ngơi cho tốt, em đi ra ngoài trước.
“Khoan đã” Phó Kình Hiên gọi cậu ta lại.
Phó Kình Duy xoay người lại: “Anh, còn chuyện gì nữa sao?”
“Tại sao em lại đột nhiên chán ghét Cố Tử Yên vậy? Anh nhớ rõ, lúc trước em cũng giống mẹ rất thích Cố Tử Yên mà?” Phó Kình Hiên ngước mắt nhìn cậu ta.
Phó Kình Duy gãi gãi đầu: “Đúng vậy, lúc trước vẫn nghe mẹ nói, Cố Tử Yên rất tốt, hơn nữa anh thích chị ta nên em mới nghĩ, anh ưu tú như vậy thì người con gái anh thích
nhất định là thật sự tốt, cho nên em rất có thiện cảm với Cố Tử Yên. Nhưng sau này em thấy rõ bộ mặt thật của chị ta rồi, em đương nhiên sẽ rất ghét.:
Phó Kình Hiện trầm mặc.
Đúng vậy, bất luận kẻ nào khi phát hiện ra một người vốn tưởng rằng rất tốt nhưng thật ra bản tính vừa độc địa vừa xấu xa, đều sẽ lựa chọn rời xa.
Nhưng anh lại không hoàn toàn không có ý nghĩ này.
Thấy anh cả không nói gì nữa, Phó Kình Duy nháy mắt mấy cái: “Anh, anh hỏi cái này làm gì vậy?”
“Không có gì đâu. Phó Kình Hiên lạnh nhạt nói.
Tròng mắt Phó Kình Duy đảo quanh, vẻ mặt nhiều chuyện hỏi: “Đúng rồi, anh và Cố Tử Yên rốt cuộc làm sao vậy? Cãi nhau sao?”
“Không có”
“Em không tin” Vẻ mặt Phó Kình Duy biểu hiện ‘Anh cứ giả vờ đi” nhìn anh: “Nhìn tình hình của hai người, không phải cãi nhau ầm ĩ thì sao lại có bộ dạng muốn chia tay thế. Phó Kình Hiên khẽ mím môi: “Có lẽ, anh thật sự nên chia tay cô ấy.”
Anh muốn trở thành một người bình thường chứ không phải là một con rối bị Cố Tử Yên nắm bắt suy nghĩ và tình cảm.
Về phần lời hứa trước kia của anh đối với cô ta, anh thật nghi ngờ, đó thật sự là anh cam tâm tình nguyện hứa hẹn sao?
Trong lòng anh loáng thoáng cảm thấy, không phải!
“Anh, anh vừa nói cái gì vậy? Anh... Anh muốn cùng Cố Tử Yên...
“Em ra ngoài đi, anh muốn nghỉ ngơi. Phó Kình Hiên không đợi Phó Kình Duy nói xong đã mở miệng đuổi người.
Phó Kình Duy hoảng hốt đi ra khỏi phòng anh, một hồi lâu lấy lại tinh thần, mới nuốt nước miếng.
Trời ạ, anh cả muốn chia tay với Cố Tử Yên!
Tin tức tốt như vậy, cậu ta phải nói cho chị Bạch Dương thôi.
Phó Kình Duy lấy điện thoại di động ra, vui mừng gọi điện thoại cho Bạch Dương.
Bạch Dương đang tắm rửa, nghe thấy chuông điện thoại di động vang lên nên cầm lên nhìn, nhất thời không muốn nghe mà cúp máy luôn.
Phó Kình Duy ủy khuất bĩu môi: “Cái gì thế, sao lại cúp điện thoại của em! Chị càng cúp em lại càng muốn gọi, xem chị có nghe máy hay không”
Hừ một tiếng, cậu ta tiếp tục gọi đi.
Bạch Dương tức giận nghe máy: “Có rắm thì thả nhanh!”
“Chị Bạch Dương, chị thô lỗ như vậy cũng không tốt. Phó Kình Duy tựa vào tường hành lang lười biếng rung chân, trong lòng cực kỳ đắc ý.
Hừ, không phải là không nghe điện thoại của cậu ta sao?
Bây giờ không phải vẫn là nhận à.
“Mắc mớ gì tới cậu, thằng nhóc thối tha còn dám dạy bảo tôi à?” Bạch Dương tức giận bĩu môi: “Nhanh lên, có chuyện gì muốn nói, không có việc gì thì tôi cúp máy đây, đang tắm”
Nghe được hai chữ đang tắm, khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên ngây ngô đỏ lên, giọng nói cũng lắp bắp: “Em... em chỉ muốn nói với chị một tin tức tốt, anh trai em chuẩn bị chia tay với Cố Tử Yên rồi.
“Cái gì?” Bạch Dương đầu tiên là sửng sốt, sau đó kinh ngạc từ trong bồn tắm ngồi thẳng người: “Chia tay?”
“Đúng vậy, chính là anh trai em tự mình nói, chị Bạch Dương, vui không?”
Bạch Dương nhíu mày: “Vui cái đầu quỷ nhà cậu đấy, có liên quan gì đến tôi chứ, cậu cho rằng bọn họ chia tay thì tôi còn có thể tái hôn với anh trai cậu sao?”
Cô trợn trắng mắt, nhưng tâm lý lại nhịn không được suy đoán Phó Kình Hiên muốn chia tay với Cố Tử Yên, sẽ không phải vì hôm nay cô nói ở bệnh viện chứ.
“Tại sao chị không thể tái hôn với anh trai em, em cảm thấy chị với anh trai rất xứng đôi” Phó Kình Duy thì thầm.
Trong mắt Bạch Dương hiện lên một tia giễu cợt, giọng điệu cũng lạnh hơn rất nhiều: “Phó Kình Duy, cậu nói câu này không thấy vô lý sao? Đừng quên, trước kia là cậu cho rằng tôi không xứng với anh trai cậu, thậm chí còn cho rằng đều là tại tôi mà anh trai cậu mới không cưới được Cổ Tử Yên, bây giờ cậu nói như vậy, thật đúng là châm chọc.
Nói xong, cô cúp máy, ném điện thoại sang một bên và tiếp tục tắm rửa.
Mà Phó Kình Duy ở đầu dây bên kia, lại vì những lời nói của Bạch Dương mà tự biết đuối lý cúi đầu.
“Đứa nhỏ này, cái quái gì thế?” Vu Y Cơ lắc đầu, không suy nghĩ nhiều, gõ cửa phòng Phó Kình Hiên: “Kình Hiên, con có ở bên trong không?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất