Bạch Dương nhìn quản gia cười, chỉ cảm thấy cả người không được tự nhiên mà chỉ có cảm giác sởn tóc gáy.
Hơn nữa bộ dáng kỳ lạ vừa rồi của Trình Minh Viễn...
Sao cô cứ có cảm giác người nhà họ Trình đều có chút không bình thường vậy?
Ý thức được suy nghĩ của mình không quá lễ phép, Bạch Dương vội vàng ho nhẹ một tiếng, điều chỉnh tâm trạng cho tốt, không nghĩ nhiều nữa.
“Cô Bạch, mời cô uống trà. Quản gia đưa cho cô chén trà.
Bạch Dương cười nhận lấy: “Cám ơn.
“Không cần khách sáo. Quản gia xua tay: “Vậy cô cứ trò chuyện với cậu chủ đi, có gì cần sai bảo cứ gọi tôi là được, tuyệt đối đừng phép tắc gì cả, cứ coi nơi này là nhà mình được rồi”
“... Được rồi!” Khóe miệng Bạch Dương mấp máy, miễn cưỡng cười gật đầu đáp.
Quản gia này quá nhiệt tình hiếu khách rồi, lại bảo cô coi nơi này như nhà mình sao?
Như vậy cô càng thấy áp lực hơn đấy?
“Được rồi chú, chú đi xuống trước đi” Trình Minh Viễn cũng bưng lên một chén trà, ý bảo quản gia nhanh chóng đi.
Nếu không đi, anh ta lại lo lắng quản gia sẽ nói ra với Bạch Dương chuyện anh ta thích Bạch Dương mất, đến lúc đó sẽ phát sinh chuyện gì, anh ta cũng không dám tưởng
tượng.
“Được được được, tôi đi ngay” Quản gia cho rằng Trình Minh Viễn là nóng lòng muốn cùng Bạch Dương ở chung một mình nên cười ha hả đáp.
Lúc đi, ông ta còn không quên ném cho Trình Minh Viễn một ánh mắt ‘Cố lên, tôi tin tưởng cậu”, làm Trình Minh Viễn vừa tức giận vừa buồn cười.
“Đừng để ý, tính cách quản gia nhà chúng tôi luôn nhiệt tình thế đấy, tuổi cũng đã cao cứ giống như một đứa trẻ già vậy” Trình Minh Viễn nhìn Bạch Dương trước mặt nói. Bạch Dương lắc đầu: “Không đâu, tôi rất thích chú quản gia, rất thân thiết đó, đúng rồi, anh bảo tôi lấy mẫu ADN của người nhà họ Cổ, tôi đã mang đến đây.
Cô buông chén trà xuống, lấy từ trong túi ra một túi chống thấm nước chứa tóc của Cố Tử Yên.
Trình Minh Viễn vừa nhìn, suýt chút nữa đã phun ra một ngụm nước: “Sao lại nhiều vậy chứ?”
“Ối... Không cẩn thận nên giựt nhiều một chút, tóm lại anh cầm đi” Bạch Dương ném luôn tóc cho anh ta.
Trình Minh Viễn luống cuống tay chân bắt lấy: “Cô vừa mới nói giựt? Chẳng lẽ những sợi tóc này đều là do cô giựt thẳng từ trên đầu Cố Tử Yên sao?”
Bạch Dương cười với anh ta: “Cũng không khác biệt lắm”
“Cố Tử Yên chắc chắn sẽ không để cho cô kéo, nói đi, rốt cuộc cô làm như thế nào vậy, chẳng những giựt mà còn giựt được nhiều như vậy!” Trình Minh Viễn buông tóc xuống, dời chiếc ghế bành đến bên cạnh cô, sau khi ngồi xuống lại bày vẻ mặt tò mò nhìn cô.
Bạch Dương thấy anh ta muốn biết như vậy, sờ sờ vành tai, sau đó nói ra toàn bộ quá trình mình đến bệnh viện tìm Cố Tử Yên.
Nghe xong, Trình Minh Viễn ôm bụng cười ha ha: “Được đó Bạch Dương, cô thật là, cố ý chọc giận cô ta, để cho cô ta ra tay đánh cô trước, sau đó cô có lý do đánh trả, cứ như vậy, cũng không ai nghi ngờ cô giựt tóc cô ta là có mục đích khác.
“Đúng vậy, nếu như tôi giựt tóc cô ta, cô ta nhất định sẽ điều tra nguyên nhân tôi giựt tóc cô ta, cho nên chỉ có thể làm vậy.” Bạch Dương buông tay trả lời.
“Được, tôi sẽ cho người tới lấy tóc đi” Anh ta lấy điện thoại di động ra khỏi túi quần của mình và gọi điện thoại.
Bạch Dương ngồi ở trên ghế lẳng lặng lắng nghe.
Khoảng chừng nửa tiếng, tóc của Cố Tử Yên đã bị người ta cầm đi.
Bạch Dương cũng chuẩn bị rời đi, lại bị quản gia và Trình Minh Viễn giữ lại ăn cơm tối.
Sau khi ăn xong, Trình Minh Viễn tự mình lái xe đưa cô về Vịnh Tiên Thủy.
“Ngày mai tôi sẽ dẫn cô đi gặp Cố Mạn Tình. Sau khi Bạch Dương xuống xe, Trình Minh Viễn hạ cửa sổ xe xuống, một cánh tay đặt trên mép cửa sổ và nhìn cô nói. Trong mắt Bạch Dương chợt lóe lên tia sáng, gật đầu đồng ý: “Được, đúng lúc tôi cũng muốn giao sợi dây chuyền cho cô ấy.
“Cứ quyết định vậy đi, ngày mai gặp” Trình Minh Viễn phất tay.
Bạch Dương ừ một tiếng: “Ngày mai gặp.
Sau đó, Trình Minh Viễn đóng cửa sổ xe lại và lái xe đi.
Bạch Dương vẫn đứng ở ven đường, nhìn theo xe của anh ta đi xa, mãi đến khi không nhìn thấy nữa mới xoay người đi vào tòa nhà chung cư.
Ven đường, trong một chiếc xe nhỏ khiêm tốn, ánh mắt Phó Kình Hiện thâm trầm nhìn bóng lưng Bạch Dương, biểu cảm trên mặt nói không ra là đang vui hay buồn.
Nhưng trợ lý Trương biết, giờ phút này anh không vui, tâm trạng rất không tốt.
Là bởi vì nhìn thấy cô Bạch xuống từ trên xe người đàn ông khác sao?
“Tổng giám đốc Phó, hình như chiếc xe vừa rồi là của cậu Trình" Trợ lý Trương quay đầu nói với người đàn ông ngồi sau.
Mí mắt người đàn ông rũ xuống, che khuất cơn bão cuồng phong nơi đáy mắt, không trả lời.
Anh đương nhiên biết là của Trình Minh Viễn.
Chỉ là anh đang suy nghĩ, tại sao trễ như vậy mà Bạch Dương còn có thể cùng Trình Minh Viễn trở về, bọn họ đã đi đâu? Đã làm cái gì?
Rất nhiều nghi vấn xoay quanh trong lòng, áp lực quanh người Phó Kình Hiên đều rất thấp.
Anh siết chặt nắm đấm, sắc mặt lạnh lẽo: “Đi thôi.”
“Anh không đi tìm cô Bạch sao?” Trợ lý Trương ngạc nhiên hỏi.
Phó Kình Hiên híp mắt: “Tại sao tôi phải tìm cô ấy?”
Trợ lý Trương không biết nói gì, nhưng trong lòng lại oán thầm.
Được rồi, ghen tuông, thấy cô Bạch trở về cùng người đàn ông khác thì tức giận ầm ĩ muốn đi.
Đi thì đi, dù sao lần sau còn đến nữa.
Nghĩ vậy, trợ lý Trương nhún vai, yên lặng khởi động xe.
Không bao lâu, đã đến biệt thự nhà họ Phó.
Phó Kình Hiên bị trợ lý Trương đẩy vào, vừa vào cửa chính chợt nghe thấy hai tiếng bộp bộp, sau đó pháo hoa đủ màu sắc từ đỉnh đầu bay xuống, rơi xuống khắp nơi trên người anh.
“Anh, chúc mừng anh xuất viện!” Phó Kình Duy đứng ở cửa bậc thang thông với cửa chính, cười hì hì chúc mừng.
Phó Kình Hiên nhìn ống pháo hoa không ngừng bắn ra trên hai tay cậu ta, lập tức biết pháo hoa vừa rồi là do cậu ta bắn.
“Kình Hiên, hoan nghênh cháu về nhà. Bà cụ cũng cười nói một câu.
Vu Y Cơ đương nhiên cũng không cam lòng tụt lại phía sau: “Hoan nghênh con trở về, Kình Hiên
Ánh mắt lạnh lùng của Phó Kình Hiên dịu dàng hơn rất nhiều, anh phải pháo hoa dính trên người mình rồi trả lời: “Cám ơn
“Anh, em đẩy anh” Phó Kình Duy vứt ống pháo hoa trong tay đi và đi về phía trợ lý Trương.
Trợ lý Trương tự giác tránh sang một bên: “Tổng giám đốc Phó, vậy tôi về trước đây
“Ừm” Phó Kình Hiên gật đầu.
Trợ lý Trương lại nhìn về phía bà cụ chào hỏi, sau đó xoay người rời đi.
Một khắc ra khỏi cửa biệt thự nhà họ Phó, anh ta ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm phủ đầy sao, một giọt nước mắt từ khóe mắt trượt xuống.
Thật tốt quá, cuối cùng anh ta cũng tan làm!
Thật không dễ dàng mà!
Bên trong, Phó Kình Duy đẩy Phó Kình Hiên đi vào phòng khách: “Anh, không phải chiều anh sẽ xuất viện sao? Sao bây giờ anh mới về nhà?”
Ánh mắt Phó Kình Hiên chợt lóe lên: “Anh hơi khó chịu nên để Trương Trình đẩy anh ra ngoài giải sầu.
Nghe thấy anh nói khó chịu, bà cụ lập tức quay đầu lại: “Cho nên bà mới nói cháu không nên vội vã xuất viện sớm như thế, bảo cháu ở bệnh viện thêm vài ngày thì cháu nhất định không nghe, rốt cuộc thấy khó chịu chỗ nào, để bà bảo bác sĩ tới xem một chút?”
“Không cần đâu bà nội, cháu đã không sao rồi?” Phó Kình Hiên xoa xoa huyệt thái dương trả lời.
Thật ra anh cũng không có khó chịu, chỉ là anh bỗng nhiên muốn xuất viện nhưng sau đó người đầu tiên muốn nhìn thấy là Bạch Dương nên bảo Trương Trình chở anh qua đó.
Nhưng không ngờ lại nhìn thấy cô ngồi xe Trình Minh Viễn trở về.
Đang lúc nói chuyện thì đến phòng khách.
Vẻ mặt Vu Y Cơ đột nhiên thần bí nói: “Đúng rồi Kình Hiên, có tin vui nha.
“Tin vui?” Phó Kình Hiên nhíu mày .
Bà cụ và Phó Kình Duy lại đồng thời trợn trắng mắt, không nói gì.
“Đương nhiên, tin vui ở ngay đó. Vu Y Cơ chỉ về một hướng.
Phó Kình Hiên ngước mắt nhìn lại, chỉ thấy một người đứng lên ở ghế sofa đưa lưng về phía anh.
Người kia từ từ xoay người, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp, đang vặn ngón tay, bối rối nhìn anh: “Kình Hiền.
Đây có phải là tin vui trong miệng bà không?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất