Cố Tử Yên tức đến run rẩy: “Rốt cuộc cô muốn thế nào?” 

Bạch Dương vỗ vào mặt cô ta, ác độc nói: “Tôi không muốn thế nào cả, tôi muốn cô trơ mắt nhìn tôi và Phó Kình Hiên tái hôn, sau đó một nhà ba người chúng tôi yêu thương lẫn nhau. 

Trong thang máy, người đàn ông nghe nói như thế thì buông lỏng tay, đáy lòng dâng lên cảm xúc vui mừng không thể nào miêu tả được. 

Bên ngoài, Cố Tử Yên cười lạnh: “Cô cảm thấy có thể sao, Kình Hiên không yêu cô, anh ấy sẽ không tái hôn với cô!” 

Bây giờ Kình Hiên chưa ý thức được mình yêu Bạch Dương. 

Chỉ cần cô ta làm cho Kình Hiên không ý thức được, Bạch Dương sẽ không dễ dàng đạt được mục đích. 

Mà Bạch Dương cũng không thể tái hôn với Kình Hiên. 

“Cô nói không thể thì không thể sao, sáu năm trước Phó Kình Hiên cũng không yêu tôi, nhưng tôi và anh ấy vẫn kết hôn đó thôi” Bạch Dương cười châm chọc cô ta. Cố Tử Yên nghiến răng nghiến lợi: “Cô... 

“Được rồi, không đùa với cô nữa, tôi mệt rồi. Bạch Dương buông tóc của Cố Tử Yên. 

Cuối cùng da đầu của Cố Tử Yên được giải phóng, cô ta đẩy Bạch Dương ra, ôm đỉnh đầu ngồi dậy, ánh mắt lạnh lùng nham hiểm nhìn Bạch Dương: “Cô chờ đó cho tôi!” 

Cô ta nói câu nói này xong thì đứng lên, cũng không nhìn tình hình xung quanh mà lập tức chạy đi. 

Cô ta sợ nếu mình không chạy đi thì Bạch Dương sẽ lại bắt mình, lại đánh cô ta một trận. 

Cô ta không đánh lại Bạch Dương! 

Bạch Dương nhìn Cố Tử Yên chạy trối chết thì nhếch miệng, sau đó thu hồi ánh mắt cúi đầu nhìn tay của mình, trong tay đầy tóc, cô giật từ trên đầu Cố Tử Yên xuống, chắc cũng phải hàng trăm sợi. 

Chắc cũng đủ cho Trình Minh Viễn. 

Bạch Dương cười cười, lấy túi zip trong túi xách ra bỏ tóc vào bên trong, sau đó cất vào túi, lúc này cô mới đứng lên phủi tay chuẩn bị rời đi bệnh viện. 

Ánh mắt của cô nhìn thấy gì đó thì sững sờ. 

“Là anh?” Bạch Dương thu lại nụ cười trên mặt, mặt không biểu cảm nhìn Phó Kình Hiên trong thang máy. 

Anh ở đó từ lúc nào? 

Phó Kình Hiên nhìn cô thay đổi sắc mặt thì ánh mắt tối lại: “Là tôi. 

Anh di chuyển xe lăn đi ra ngoài dừng trước mặt cô. 

Bạch Dương lần đầu tiên nhìn thấy Phó Kình Hiên yếu ớt như vậy. 

Trước đó Phó Kình Hiên cũng từng bị thương mấy lần vì cô, nhưng chưa từng phải mặc đồ bệnh nhân, ở trong trong bệnh viện lâu như vậy. 

“Anh đến bao lâu rồi? Anh nhìn thấy hết rồi?" Bạch Dương cụp mắt xuống hỏi. 

Phó Kình Hiên không tỏ ý kiến: “Tôi thấy rồi. 

“Cho nên bây giờ anh chuẩn bị báo thù cho Cố Tử Yên?” Bạch Dương giễu cợt nhìn anh. 

Phó Kình Hiên lắc đầu: “Không phải, tôi cũng không định báo thù cho cô ấy.” 

Trên thực tế, trong thang máy nhìn thấy cô đánh Cố Tử Yên thì trong lòng hoàn toàn rất tức giận vì cô đối xử với Tử Yên như vậy, cũng muốn đi lên kéo cô ra, cứu Tử Yên, cũng muốn lấy lại công bằng cho Tử Yên. 

Nhưng anh biết suy nghĩ này không phải là suy nghĩ thật của mình, cho nên cố gắng kìm nén không đi ra ngoài. 

Quả nhiên, Cố Tử Yên rời đi thì anh lập tức bình tĩnh lại, suy nghĩ lấy lại công bằng gì đó hoàn toàn biến mất, anh lại chứng minh được suy nghĩ và tình cảm của mình hoàn toàn ảnh hưởng từ Cố Tử, anh không hiểu tại sao có thể như vậy, có lẽ vấn đề nằm ở chỗ Cổ Tử Yên. 

“Anh không giúp Cổ Tử Yên báo thù?” Bạch Dương kinh ngạc mở to hai mắt. 

Phó Kình Hiên thấy cô không tin mình, có chút không thoải mái mím môi: “Phải” 

Bạch Dương bình tĩnh nhìn anh một lúc lâu, cười thản nhiên nói: “Vậy thì tôi cảm ơn Tổng giám đốc Phó đã tha cho tôi một mạng, tôi đi trước đây. 

Cô cầm túi xách chuẩn bị rời đi. 

Phó Kình Hiên mở miệng gọi cô lại: “Chờ một chút. 

“Tổng giám đốc Phó, còn có chuyện gì sao?” Bạch Dương quay đầu nhìn anh. 

Ánh mắt Phó Kình Hiên sâu thẳm: “Vừa rồi tôi nghe thấy những lời cô đã nói. 

“Lời nói?” Bạch Dương vô cùng khó hiểu: “Tôi nói gì?” 

Phó Kình Hiện có chút không vui. 

Cô vừa nói đã quên nhanh như vậy? 

“Cô vừa nói muốn tái hôn với tôi.” Phó Kình Hiền trầm giọng trả lời. 

Bạch Dương giật mình: “Thì ra là chuyện này, làm sao, Tổng giám đốc Phó bỗng nhiên nhắc chuyện này là có gì?” 

Cô hứng thú nhìn anh. 

Ánh mắt Phó Kình Hiên lóe lên: “Nếu cô muốn thì tôi có thể đồng ý. 

Vẻ mặt Bạch Dương cứng đờ, một lúc lâu mới phản ứng lại, có chút ngây ra: “Không phải, Tổng giám đốc Phó, anh phát sốt à? Anh nói có thể tái hôn với tôi sao?” Phó Kình Hiên ừ một tiếng: “Vì đứa bé... 

“Chờ một chút” Bạch Dương làm động tác dừng lại, sau đó đưa thay sờ trán của anh. 

Phó Kình Hiên cảm nhận được lòng bàn tay cô đặt lên trán của mình, mềm mềm, còn có chút ấm áp làm cho trong lòng anh rung động. 

Bạch Dương nhanh chóng thu tay lại. 

Phó Kình Hiên lập tức có cảm giác mất mát. 

“Anh không phát sốt mà. Bạch Dương khoanh tay: “Sao anh lại bắt đầu nói mê sảng rồi” 

Phó Kình Hiên nhíu mày. 

Cô vậy mà nghĩ anh nói mê sảng? 

“Tổng giám đốc Phó, anh đừng nói đùa nữa, vì đứa bé cái gì, con của tôi có liên quan gì đến anh? Đứa bé là của anh sao? Anh vội vàng muốn đổ vỏ như vậy đúng là hiếm thấy” Bạch Dương bĩu môi châm chọc nói. 

Con người Phó Kình Hiên co lại. 

Cô có ý gì? 

Cô không biết con là của anh, vậy tại sao vừa rồi cô lại nói người một nhà? 

Anh còn tưởng rằng cô đã biết! 

“Còn nữa. Bạch Dương không biết trong lòng Phó Kình Hiên đang suy nghĩ gì, cũng lười quan tâm, giọng nói trong trẻo lạnh lùng nói: “Tôi chưa từng có suy nghĩ muốn tái hôn với anh, lúc nãy tôi nói như vậy chỉ vì cố ý đùa Cố Tử Yên mà thôi, Tổng giám đốc Phó nghĩ là thật sao?” Bạch Dương cười nhạo một tiếng, quay người rời đi. 

Cô không biết vì sao anh lại đột nhiên đồng ý tái hôn. 

Nhưng cô rất chướng mắt hành động này của anh, cô nghi ngờ anh thật sự yêu Cố Tử Yên hay không, nếu không thì sao lại muốn tái hôn. 

Bạch Dương rời đi, đôi mắt sâu thẳm của Phó Kình Hiên nhìn cô bước đi, mím môi không nói. 

Lúc này, thang máy mở ra, trợ lý Trương đi ra: “Tổng giám đốc Phó, tôi xin lỗi, không biết vì sao thang máy luôn dừng ở tầng một mà không đi lên, tôi đã chờ rất lâu. “Không sao” Phó Kình Hiên lạnh nhạt nói ra hai chữ. 

Trợ lý Trương thấy anh không tức giận thì thở phào, sau đó đứng phía sau đẩy xe lăn: “Tổng giám đốc Phó, anh muốn quay về tập đoàn họp sao? Hay là đừng đi nữa, lỡ cơ thể của anh không chịu đựng nổi. . ” 

“Được rồi, đi thôi.” Phó Kình Hiên không kiên nhẫn cắt ngang, gõ vào xe lăn ra hiệu cho anh ta đẩy mình đi. 

Trợ lý Trương thấy Phó Kình Hiên kiên trì muốn đi, cũng không có cách nào khác, đành phải thở dài đẩy anh đến bãi đậu xe. 

Bạch Dương rời khỏi bệnh viện thì đến nhà Trình Minh Viễn. 

Đây là lần đầu tiên cô đến đây, nhà của Trình Minh Viễn hoàn toàn khác với các căn biệt thự hiện đại khác, nó là một căn Tứ Hợp Viện, có cảm giác rất cổ điển. 

“Cô đến rồi à, vào đi! Trình Minh Viễn tự mình ra mở cửa, nhìn thấy Bạch Dương thì nụ cười càng tươi hơn. 

Bạch Dương nhấc chân đi vào: “Quấy rầy rồi. 

“Quấy rầy cái gì, sau này đây cũng là của cô. . . 

Dường như Trình Minh Viễn ý thức được mình nói không lời nên nói thì ho nhẹ một tiếng, vội vàng im lặng. 

Bạch Dương lại khó hiểu nhìn anh ta: “Đây cũng là của tôi cái gì?” 

“Ha ha, không có gì không có gì, cô mau ngồi đi. Trình Minh Viễn cười ha ha, chỉ vào ghế bành trong nhà, ra hiệu cho cô ngồi xuống. 

eyJpdiI6ImgwakNUZktPWUFOSlNmNUlBK0xTSUE9PSIsInZhbHVlIjoiNUhDMVZXOGtHblFDXC9vSUNVWkd4dHRBTlNXMmg0WUxoR1VHMkorTFc3eElaV1wvZFplanQ0MzdveExuYWkrZ1BncnB6TmVNbDZLRjg5WVhqZlFmZ3RkcXhPejIweWpzZ1p5YitRRXJPY2tLREhKNEhWZzdaY2dXZFJhSzZ3dnBTazVMeFpFRVdLaDJOTHk5aFVwVmNLbURCN0VIcXFNdXVyd2RKVnRrdGNvcnNJT2FVQXFmTGQ0ekZ5K05PNFFUY1hoM01OZWYwRWtKR3ZsRVVmb096NGdORkRuM0NmanVwSWZTWUZJYVpoMVBreWJreVlIZm5XRGpOaVRXSWNpQWVqIiwibWFjIjoiYjgzMjlhZmNiNGJjZmIyY2Q5ZDk4ZGEwZTkxODI0ZDcwYzg3NGNlMGU3MzUwODY4N2VmYjcwYzRhNDczNWFlNCJ9
eyJpdiI6ImI2K3RcL2tSTVpJSGZkeDg4ZiswXC81Zz09IiwidmFsdWUiOiJkb0VNNFZWM2MrXC9QR29SQURzTnNwaGRYb1d1ekk2a1VwYlg4Z0IxWVlESkJua1BUWE1Oa3c1d1VBOWk1bDdQdkRyKzF5YkRlMk1qZFBFWkMzRWt2blhYaVdnMUtLdGt6WmFueE1DdVdocDRqcm1kSVlzSjQ3YVFjc3owTzJRXC9tQ1JwR2tSdGk2aTFYODRtS0laN2paS2MyNnpldWZVYW9Ca0ZES1NNRVZiUmlDZUN1ZGJYdUs5RkNBUGFvV0NsUlN0QXVjT1wvRUtYakZUOGUweHhKK25jMXRPNnlWakI5d25rUzZOYVRzaDEycGMra1o0OUtpMzBnUklCVUhmNzBIRGFkMHdGRjdGVkVseTNVQXN5R2pwUT09IiwibWFjIjoiNjUxYTFmOGZjZTE3YTJmMDY1ZGMwNjZiYWQyNTAyYjJmN2JmY2MxYTAwZWYyNTM4OTJjMDFmYjI3ZDlkZmMxYSJ9

Đây là cô gái mà cậu chủ thích, không tệ, rất xinh đẹp!

Advertisement
x