Động tác lật giấy của Phó Kình Hiên dừng một chút, ngẩng đầu lên: “Vậy anh nói xem thái độ bình thường của tôi đối với Tử Yên thế nào. 

“Dịu dàng, cưng chiều, nghe theo. Lâm Diệc Hàng nói ra ba cụm từ. 

Phó Kình Hiên nghe vậy thì nhíu mày. 

Lâm Diệc Hàng khoanh tay: “Hình như anh không hài lòng với kết luận của tôi cho lắm?” 

“Không có.” Phó Kình Hiên lại nhìn tài liệu. 

Không hài lòng thì sao, anh không thể nào phủ nhận kết luận của Lâm Diệc Hàng. 

Lúc trước anh hoàn toàn đối xử với Cố Tử Yên như vậy. 

“Vậy vì sao anh nhíu mày” Lâm Diệc Hàng nhìn anh. 

Phó Kình Hiên thản nhiên nói: “Không có gì.” 

Lâm Diệc Hàng ồ một tiếng: “Tôi chợt phát hiện lần này anh xảy ra tai nạn xe, dường như thay đổi rất nhiều, nhất là thái độ của anh đối với Tử Yên, rốt cuộc hai người sao vậy? Vì sao anh đột nhiên lạnh nhạt với Tử Yên. 

Phó Kình Hiên cầm lấy bút máy ký tên rồng bay phượng múa xuống tài liệu: “Giữa chúng tôi không có gì, tôi chỉ phát hiện trước kia thái độ của mình với Tử Yên không đúng lắm, muốn điều chỉnh lại mà thôi.” 

“Nhưng anh lại không gặp cô ta. Mắt kính Lâm Diệc Hàng phản chiếu ánh sáng. 

Phó Kình Hiên đóng tài liệu lại rồi để qua một bên, sau đó cầm một tài liệu khác. 

Bây giờ tình cảm của anh với Cố Tử Yên rất phức tạp, anh có thể cảm giác được mình không hề rung động với Cổ Tử Yên, anh cũng loáng thoáng hiểu ra có lẽ mình không yêu Cố Tử Yên, cho nên anh không gặp cô ta. 

Ngoại trừ nguyên nhân này, còn có một nguyên nhân quan trọng cũng làm cho anh cảm thấy vô cùng kỳ lạ, đó là anh phát hiện mình không có cảm giác gì với Cố Tử Yên, nhưng khi anh nhìn thấy Cố Tử Yên thì cảm xúc bị Cố Tử Yên khống chế, giống như trước kia, anh nhìn thấy Cố Tử Yên chịu tủi thân thì muốn dâng mọi thứ cho cô ta, mặc dù bây giờ cảm giác này đã nhạt đi không ít, nhưng vẫn còn tồn tại làm cho anh có chút khó chịu. 

Bằng chứng rõ nhất là hôm trước anh nhìn qua cửa kính của phòng bệnh đối mặt với Cố Tử Yên, lúc đó anh nhìn hai mắt Cố Tử Yên đỏ ngầu, trong lòng dâng lên nỗi đau lòng, muốn gọi cô ta vào, lau nước mắt cho cô ta, nói cô ta đừng khóc, nhưng anh còn chưa nói gì thì bà nội đã đuổi Cố Tử Yên đi. 

Nhưng Cố Tử Yên vừa rời đi, cảm giác đau lòng kia cũng lập tức biến mất không thấy gì nữa, trong đầu cũng không còn suy nghĩ phải dỗ dành cô ta, cả người quay về trạng thái bình tĩnh trước đó, giống như vừa rồi chỉ là ảo tưởng. 

Nhưng anh biết đây không phải là ảo tưởng, chỉ cần anh nhìn thấy Cố Tử Yên, suy nghĩ và tình cảm của anh sẽ bắt đầu không nằm trong khống chế của mình, giống như có một bàn tay vô hình nói Cố Tử Yên rất tốt, nói anh yêu Cố Tử Yên. 

Phó Kình Hiên nghĩ như vậy thì bỗng nhiên nắm chặt bút máy, che đi sóng ngầm trong mắt. 

Lâm Diệc Hàng thấy Phó Kình Hiên đột nhiên không nói lời nào thì quay người ra ngoài. 

Hành lang sảnh lớn tầng một của bệnh viện. 

Cố Tử Yên đi ra ngoài thang máy thì thấy Bạch Dương cách đó không xa đi tới. 

Bạch Dương cũng nhìn thấy cô ta, trên mặt cố ý hiện lên vẻ kinh ngạc: “Cô Cố, thật là trùng hợp” 

Cố Tử Yên không biết Bạch Dương đến tìm mình, cô ta nắm chặt tay lại: “Cô đến bệnh viện làm gì?” 

Không lẽ cô đến gặp Kình Hiên? 

Dường như Bạch Dương nhìn ra được Cố Tử Yên đang suy nghĩ gì, ánh mắt lóe lên ánh sáng, cong môi cười cười: “Tôi à, đương nhiên là đến thăm Tổng giám đốc Phó rồi, nghe nói anh ấy xảy ra tai nạn xe, tôi là vợ trước thì cũng nên đến thăm hỏi, dù sao cũng từng là vợ chồng, cô Cổ, cô vừa thăm Tổng giám đốc Phó sao, vậy thì tốt rồi, làm phiền cô nói cho tôi biết số phòng của Tổng giám đốc Phó đi” 

“Cô đừng có mơ!” Cố Tử Yên đỏ mắt trả lời. 

Bạch Dương ra vẻ tiếc nuối thở dài: “Vậy à, được rồi, tôi đi hỏi y tá. 

Cô nói xong thì định đi qua Cố Tử Yên vào thang máy. 

Cố Tử Yên kéo tay cô lại: “Không được đi, tôi cảnh cáo cô, Bạch Dương, không cho phép đi gặp Kình Hiên, đó là chồng sắp cưới của tôi!” 

“Thì sao chứ, không phải hai người còn chưa kết hôn à?” Bạch Dương cười như không cười nhìn Cố Tử Yên. 

Cố Tử Yên nghe cô nói câu này thì tức giận, cơ thể run nhè nhẹ: "Sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ kết hôn!” 

“Tôi thấy chưa chắc đâu, nghe nói hai ngày nay Tổng giám đốc Phó không gặp cô, có vẻ muốn chia tay với cô, đúng lúc tôi có cơ hội rồi.” Bạch Dương hất tóc cười duyên nói. 

Nhưng trong lòng cô lại muốn nôn ra. 

Thì ra giả vờ làm trà xanh lại buồn nôn như vậy, sau này cô sẽ không tiếp tục giả vờ nữa. 

Sắc mặt Cố Tử Yên thay đổi: “Cô nói cái gì? Cô có cơ hội? Cô muốn tái hôn với Kình Hiên sao?” 

“Đúng vậy, tôi mang thai con của anh ấy, đương nhiên là muốn tái hôn, tôi cũng không thể để đứa bé trong bụng trở thành đứa nhỏ mồ côi ba, tôi nghĩ cô Cố rộng lượng như vậy, có lẽ cũng không muốn nhìn thấy một đứa bé vô tội không có một gia đình hoàn chỉnh đúng không?” Bạch Dương mở to mắt quan sát vẻ mặt của Cố Tử Yên. 

Vẻ mặt của Cố Tử Yên giống như cô dự đoán, dần dần trở nên nhăn nhó. 

Bạch Dương đã biết mình mang thai con của Kình Hiên. 

Quả nhiên khi Bạch Dương biết thì chắc chắn sẽ trăm phương ngàn tái hôn với Kình Hiên, hừ, còn nói không yêu Kình Hiên, quả nhiên chỉ là nói dối! 

Cố Tử Yên không có tâm trạng nghĩ vì sao Bạch Dương lại biết được, cô ta u ám nhìn chằm chằm vào bụng của Bạch Dương. 

Bởi vì đứa con hoang này. 

Chỉ cần không có đứa con hoang này, cô ta xem Bạch Dương có thể tái hôn với Kình Hiên hay không. 

Cố Tử Yên điên cuồng cười một tiếng, đột nhiên đẩy Bạch Dương đi. 

Bạch Dương đã sớm đề phòng cô ta, cô híp mắt nghiêng người qua một bên. 

Cố Tử Yên đẩy hụt nên lập tức ngã xuống đất. 

Bạch Dương cười nhạt một chút, đi tới nắm lấy tóc của cô ta, kéo cô ta dậy, sau đó tay kia tát vào mặt của cô ta, mỗi bên một cái. 

Chát chát, âm thanh vô cùng vang dội. 

Trên mặt Cố Tử Yên hiện ra mấy dấu ngón tay, nhìn vô cùng chật vật đáng thương. 

Hai người không có chú ý tới thang máy sau lưng bỗng nhiên mở ra, một người đàn ông ngồi lên xe lăn nhìn bọn họ, hai tay đặt lên xe lăn nắm chặt lại, dường như đang kìm nén gì đó. 

“Bạch Dương, cô dám đánh tôi!” Cố Tử Yên bị Bạch Dương đè xuống mặt đất, nhưng cô ta không khỏe bằng Bạch Dương nên không thể đẩy Bạch Dương ra, chỉ có thể siết chặt hai tay Bạch Dương, để Bạch Dương đau đớn buông mình ra. 

Nhưng Bạch Dương không buông mà Bạch Dương càng kéo chặt tóc của cô ta. 

Cố Tử Yên cảm giác da đầu của mình sắp rơi ra, đau đớn nhăn mặt lại. 

“Vì sao tôi không dám đánh cô, cô cho rằng mình là ai, cô muốn đẩy tôi, muốn hại đứa bé trong bụng tôi, tôi đánh cô cũng chỉ vì muốn tự vệ, cho dù cảnh sát đến thì tôi cũng 

có lý” Bạch Dương vừa nói vừa kéo tóc của Cố Tử Yên. 

eyJpdiI6IkNPQ1ZQMnoxQnFjcUp1UXllSDlDR0E9PSIsInZhbHVlIjoiWmNZKyt1QUVyXC9aajlqcm42d0JPVnVRRFZ4MjlpK1pjbG9vb2NCQnpUcVJzUEhIYkpKN1RRMmsxc3JUNyt3VjhZOGJid2swWVFjUFwvb250MllkTllQc1wvMktkM2I2ZzNJemJzdGhzYWdnZytDc3dKNjdhemhQRjNXZXo3ek5VN0VodFBqZmtldmJIakcxSjRweTJiREN0Sys0SGpydXkzM2pQMVc1OERFNEpjODVob1NLU3RvZ3A5M3dJUThLaU9tM1pPV3p2eVdybExcL0owbUNQd3RQOE4zNWpxdVhJT1NtU0lTdFVKZWZPMlVra2xKWVVCRDlRUnVqaUlvT2JmQU1rbDR1VEYzZmRjZ3d4eTVRN2JaRmY2M2RwSWhoRjhOajNTUUo5ZkVSdzBWZUlJODhGN0FmbGhORTc5OGpWUW52a1wvQW9KSTVUcWM2NHU3UWdpdzhGdEdpcmpDc0FRekpWQ0NaZnE5bk9LOCtLc0lZd2hQcTdyN2NZMElqV1dxbDVUZW1zeHlzbUJmemhJXC9Rbmc4TEl1eVdIdENkTlZzK1IwT3BVN1RLYWJCNTlrUGQxODZwUzJxU3BKM2FiUUFoOURqaVM4NnZ1UjA3WDVTWWpLTGxjQVV5TlRBSDJxRWJsRmxQa09NUittUGtxSit5RW9yMXZnbG5kc05UVlM3a3FGdEVKYm5NbWgzYVBQZGNmR2tMQUYzXC8zNXZFVnFJbktJb2tZbVJVN044anAza245XC9rTGJDcndmV2Vuc1c5M3F6dXVCbTRscVwvRlljazJxUmpuQWtqUTM3K01lT09PZ2JDdGREUVNcLzNpQU1XYm1meWJ4NGZFQVhRXC90MEMrSXFueXVJYnlWNlNPY0M2OGYrXC8rQlwvOTU1YWJMT2U0YkkxTVNIajJJaDBQMWhWanY5eFFtQ1FFeHJYUWw1NUt0Mmx6d2ZYbFNVRDV3cXdFYjFZbVhodWxSemdRcktJdkNkdElOYUVjMW5vZ3Y3aUw1a2JxNHJKTnhLeFJQTmFTM2kxNCIsIm1hYyI6Ijc1NjI3YThmODJiMDNkYmVkMTE0ZDhkNTEyYjJkODBhODY2ZDI5N2E4ODdjNDkxYTNmMWRmOTNiNjdhY2RkMTgifQ==
eyJpdiI6Imt3ZytQTXZTMEs1U2ZKODhTc2RMdGc9PSIsInZhbHVlIjoiYmhjNDV2M3prMGpYTHRmYmxvTkxBN01LUThNckgxUGdZYWt6dFlPTnBidjQ0bkJpOEV1b2VIdmxvZlBqT1d5NE43Nnp0Nmw0dCtlOEMzeEFQbFo2MzYwc0RvS2FTQTFLeHljOXFBcGlxYkwwZ2tQYXRoZWdLMEVMd0ZWMzUyeWI5cUJEN2FxQlhlbDc2eDFlSFNMYWhrTTRjZW1xYUREeEM3VzlVZ0kwOGJicnhmdjRFNUM5SFIxSVhqU2FHTTVJRW1QQkNDeWtsSUxPWlpvTmVtNEwxKytPdktCOHFzM0Q3VDkrK3dvMTdWTVBBN0NmT3h2aUJrZ0plZzB5OWdHWENtcFoxNGxMVG05RWhUQlVcL1A4UVRIWVdrMytHSFpIYXpFaUVrWmdpMFNpUWlNTlFTVjl0THZ4WitKUktCWXprdGphMmlFNzJZUW1ueTNabzNYcCtMUlRcLzVCVmxFOFJ5WjhpK0VGbjBvSVJUZUhzUE4rb0FtSjByMGJweHc4cHhrR3Zjd0I4czVcLyt5Z09oWFl1dWZjaXJRK3NrVzdOSElGc1Bldm1ocUptNEFqbE1SRUs5cmpqOWo0WHlINXJFUWZ0NmdnbGhcL2dXUlBNRkJOOXhQMGNZWEl0RjVZTE0yNW9xanZmTCsrM1haVWZscUJSdkdKb2pueFFBUDVsSkNMWmxGVzNuSERPZUpERDE1VUdvd25OdU9RaVZTTXZkbUtFaXcxcnJrT0JGQ0tNY1ZpZmlIdjBzWUJpakZzZm1DTFg2d3VSOHd4QmFoTE5UU2FaaE5jUUkwYmhPaW4wXC9ENytHU0pPbHhHVEsybVlhMEVYbEtjKzdQYVJZaTJ3OU9HYlJhUzJ5cDhId0JvNEV4VkJyQ2RWcEdNV21VQStuUStlbFNJbDlKZkRJSW5PYVlLYzQ0ZnBJYzFQdElxNGJmVGZ5WkN1Vk0wXC9DYVpqYm10ZUtWSTBtRktiWXF5WFF3SXJ2elRQU2dSS3diM3l3bWJLY21jWXlrdngreXdFeHl1IiwibWFjIjoiZjlmZjQ1NDkxNDJlYzhhMjI3MzliYzE1NjNhYmQ3ODYyMjdhMDUxM2VmNzlkMzNjNWZlOWNjOWEyYWJmOGZiNiJ9

“Á!” Cố Tử Yên đau đớn đến chảy nước mắt, tàn nhẫn nhìn chằm chằm Bạch Dương: “Thả tôi ra!” “Tôi không thả!” Bạch Dương mỉa mai đối mặt với cô ta.

Advertisement
x