Bạch Dương ngồi thẳng lưng: “Anh tìm thấy rồi?”
“Phải” Trình Minh Viễn gật đầu.
Bạch Dương cắn môi dưới: “Anh tìm ở đâu?”
“Nông thôn, trong một gia đình trọng nam khinh nữa, mà từ nhỏ cô ta bị ngược đãi, cũng không được ăn học gì.” Trình Minh Viễn trả lời.
Bạch Dương nhíu mày lại: “Có vẻ không phù hợp?”
Chưa từng đi học, sao có thể làm nội gián cho bọn họ?
Dường như Trình Minh Viễn đoán được suy nghĩ của cô nên cười cười: “Không không không, ngược lại cô ta vô cùng phù hợp, đôi mắt của cô ta giống như đúc bà Cổ, quan trọng nhất là từ nhỏ đã bị ngược đãi, còn không từng đi học, chẳng lẽ không phải càng làm cho người ta đau lòng sao?”
Bạch Dương chớp mắt, lập tức hiểu ý của anh ta: “Anh muốn lợi dụng sự áy náy của vợ chồng Cổ Việt Bân với Cố Mạn Tình sao?”
“Không sai, cuộc sống của Cố Mạn Tình càng không tốt, vợ chồng Cổ Việt Bân mới càng tốt với Cố Mạn Tình hơn, cho dù như vậy, Cố Mạn Tình cũng mới có thể đi sâu vào nhà họ Cố hơn, giúp chúng ta truyền tin tức. Trình Minh Viễn ngồi lên giường, vui vẻ nói.
Bạch Dương xoay bút máy: “Tôi biết rồi, khi nào sắp xếp Mạn Tình giả gặp mặt người nhà họ Cố?”
“Hai ngày nữa, hai ngày nay, tôi đang bận cho huấn luyện cho Mạn Tình giả, tránh cho lúc đó cô ta bị lộ tẩy, còn nữa tôi cần cô lấy mẫu ADN của nhà họ Cố, sau đó tôi sẽ cho người đến các bệnh viện lớn động tay động chân một chút, vậy thì cho dù người nhà họ Cố đi xét nghiệm ADN với Mạn Tình giả thì Mạn Tình giả vẫn là con ruột của bọn họ. Bạch Dương cong môi: “Vậy tôi sẽ nghĩ cách.
“Được. Trình Minh Viễn duỗi lưng một cái: “Tôi tin tưởng cô”
Cuộc gọi kết thúc, Bạch Dương đặt điện thoại xuống, đáy mắt lóe lên ánh sáng.
Xem ra cô phải nghĩ cách gặp mặt Cố Tử Yên, vậy thì mới có thể lấy tóc của Cố Tử Yên.
Bạch Dương tỏ ra vợ chồng Cổ Việt Bân không nằm trong phạm vi suy nghĩ của mình.
Đầu tiên cô và vợ chồng Cổ Việt Bân không có lý do gặp mặt, cho dù gặp mặt, cô cũng không thể lấy được tóc của hai người này.
Mà Cố Tử Yên lại khác, cô có thể lấy được tóc của Cố Tử Yên.
Bạch Dương nghĩ đến đây thì gọi thư ký Đồng vào.
“Tổng giám đốc Bạch, có gì dặn dò?” Đồng Khê đứng trước bàn làm việc của cô.
Bạch Dương dựa vào ghế: “Cô nghĩ cách tìm người theo dõi Cố Tử Yên, xem hai ngày tiếp theo, Cố Mạn Âm sẽ đi đâu”
Đồng Khê khó hiểu tại sao cô phải làm như thế, nhưng cũng không hỏi nhiều, gật đầu nói: “Tôi biết rồi.
“Cô đi đi” Bạch Dương hất cằm.
Đồng Khê quay người ra ngoài.
Bạch Dương cầm bút máy bắt đầu xử lý công việc.
Hai ngày tiếp theo, Đồng Khê cho người đi theo dõi truyền đến tin tức, Cố Tử Yên gần như không ra khỏi cửa nhà họ Cố.
Cô ta chỉ ra ngoài hai lần đến bệnh viện, có lẽ đi thăm Phó Kình Hiên.
Nhưng không biết vì sao Cổ Tử Yên ở đó hai phút rồi rời đi, lái xe về nhà họ Cổ, hai lần đều như vậy, sau đó không ra ngoài nhà họ Cố.
Điều này làm cho Bạch Dương không khỏi có chút lo lắng, Trình Minh Viễn đã huấn luyện Mạn Tình giả xong, mà cô vẫn chưa lấy được tóc của Cố Tử Yên.
“Không được.” Bạch Dương mặc áo khoác vào, cầm lấy túi xách đi ra văn phòng.
Cô nhất định phải chủ động ra tay, không thể cứ ngồi chờ.
Người đi theo dõi vừa gửi tin tức nói Cố Tử Yên lái xe đi ra ngoài, vẫn đến bệnh viện, mặc dù không biết lần này Cố Tử Yên ở lại bệnh viện bao lâu, nhưng cô nhất định phải chạy đến đó trước khi Cố Tử Yên rời khỏi bệnh viện, chặn Cố Tử Yên lại.
Bạch Dương nhanh chóng đi vào bệnh viện.
Cô vừa gọi điện thoại cho Lâm Diệc Hàng vừa đi vào cửa bệnh viện.
“Đây là lần đầu tiên cô chủ động liên lạc với tôi.” Lâm Diệc Hàng nghe máy rất nhanh, trong giọng nói không hề che giấu sự vui vẻ, mừng rỡ nghe điện thoại của cô.
Bạch Dương không biết anh ta vui vẻ thật hay giả, cô đứng ở một góc sảnh lớn hỏi: “Cố Tử Yên vẫn còn ở bệnh viện sao?”
“Cô tìm cô ta?” Lâm Diệc Hàng nhíu mày một cái.
Bạch Dương ừ một tiếng: “Cô ta vẫn còn ở bệnh viện chứ?”
“Cô ta đang đứng bên ngoài cửa phòng bệnh của Phó Kình Hiên, muốn gặp Phó Kình Hiên, nhưng Phó Kình Hiên không gặp cô ta” Lâm Diệc Hàng nhìn người phụ nữ siết chặt tay lại, vẻ mặt không cam lòng đứng ở cửa phòng bệnh cách đó không xa, trong mắt lóe lên sự trào châm chọc.
Bạch Dương kinh ngạc mở to mắt: “Phó Kình Hiên không gặp cô ta?”
Sao có thể!
Cố Tử Yên là bé cưng của anh ấy, anh ấy không gặp sao?
“Phải, hai ngày nay Phó Kình Hiên rất kỳ lạ, gặp tất cả mọi người, nhưng chỉ không gặp Cố Tử Yên.” Lâm Diệc Hàng đẩy mắt kính nói.
Bạch Dương hoàn toàn kinh ngạc.
Không ngờ là thật, hai ngày nay không gặp Cố Tử Yên, khó trách người theo dõi nói hai ngày qua Cố Tử Yên ở bệnh viện mấy phút rồi rời đi, thì ra là vậy.
Không phải bọn họ rất rất yêu nhau sao, sao lại căng thẳng như thế?
Bạch Dương lạnh lùng chế giễu cười một tiếng, không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục nói với anh ta: “Tôi biết rồi, tôi có thể nhờ anh giúp một chuyện không?”
“Cô nói đi, cô muốn tôi làm gì cũng được.” Lâm Diệc Hàng đột nhiên hào hứng.
Cô tìm anh ta giúp đỡ, có phải thiên thần của anh ta bắt đầu tha thứ cho anh ta rồi đúng không?
Bạch Dương nghe ra được vẻ kích động trong giọng nói của Lâm Diệc Hàng, khóe miệng giật giật, không hiểu mình tìm anh ta giúp đỡ, anh ta vui vẻ như vậy làm gì.
“Tôi muốn anh nghĩ cách làm cho Cố Tử Yên đi đến sảnh lớn, tôi muốn cô ta nhìn thấy tôi.
Lâm Diệc Hàng nghi ngờ híp mắt: “Cô tìm cô ta có việc?”
“Coi là vậy đi. Bạch Dương không định nói rõ cho anh ta.
Lâm Diệc Hàng cũng không nhiều hỏi, khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi, tôi sẽ nhanh chóng nghĩ cách”
“Cảm ơn” Bạch Dương cúp điện thoại.
Lâm Diệc Hàng cất điện thoại, nhấc chân đi về phía Cổ Tử Yên, hai tay đút vào áo blouse trắng, anh ta nhìn cánh cửa phòng bệnh đóng chặt: “Nếu anh ấy không muốn gặp cô, vậy cô về trước đi, cô cứ chờ đợi cũng không làm được gì, không phải hai ngày trước cô đã biết rồi sao?”
Cố Tử Yên nắm chặt tay lại: “Diệc Hàng, anh nói có phải Kình Hiên biết tôi làm một số việc không? Ví dụ như nhân cách phân liệt của tôi là giả. . .
Hoặc ví dự như. . . Phó Kình Hiên biết cô ta giả mạo Bạch Dương.
Cố Tử Yên nghĩ tới hai chuyện này trái tim đập thình thịch.
Bởi vì cho dù chuyện trước hay chuyện sau thì cô ta cũng xong đời.
“Chắc không phải đâu, nếu là như vậy, anh ấy đã sớm tìm cô mà không phải không gặp cô như thế.” Lâm Diệc Hàng đứng bên cạnh trả lời.
Cố Tử Yên nghe anh ta nói như vậy, trong lòng hơi bình tĩnh một chút, nhưng vẫn có chút không yên lòng: “Vậy anh nói xem rốt cuộc vì sao anh ấy không muốn gặp tôi?”
Cho dù Phó Kình Hiên không gặp cô ta không phải vì biết hai chuyện kia, nhưng trong lòng cô ta cũng rất hoảng sợ.
Bởi vì Kình Hiên không biết hai chuyện kia mà dần lạnh nhạt với cô ta, vị trí vợ sắp cưới này cũng bắt đầu lung lay rồi.
“Ai biết được, có lẽ anh ấy vẫn còn giận cô hai ngày trước làm rách vết thương của mình. Lâm Diệc Hàng cong môi, suy tư nói.
Cố Tử Yên há miệng: “Kình Hiên không đến mức hẹp hòi như vậy chứ?”
“Tôi đoán thôi, nhưng là thật hay không thì cô phải tự kiểm tra, nhưng bây giờ anh ấy không muốn gặp cô, cô cứ trở về trước đi, chờ mấy ngày nữa anh ấy đồng ý gặp thì cô hỏi thẳng là được.” Lâm Diệc Hàng đẩy mắt kính nói.
Cố Tử Yên nghĩ cũng đúng: “Vậy được rồi, anh giúp tôi nói với Kình Hiên một tiếng.
“Được.” Lâm Diệc Hàng đồng ý, sau đó đẩy cửa đi vào.
Cố Tử Yên nhìn cửa phòng bệnh đóng lại, quay người đi về phía thang máy.
Trong phòng bệnh, Phó Kình Hiên đang xem tài liệu, nghe được tiếng bước chân cũng không ngẩng đầu lên mở miệng: “Thời gian kiểm tra vẫn chưa tới, anh có chuyện gì?”
Lâm Diệc Hàng thấy anh phản ứng bình tĩnh như vậy, không nhịn được nhíu mày: “Anh lạnh nhạt như vậy không giống như thái độ bình thường đối với Tử Yên
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất