Bà cụ Phó gật đầu: “Đúng vậy, dáng vẻ trước kia, trước kia cháu và bây giờ rất khác nhau, trước kia cháu không có lạnh lùng như vậy, thậm chí rất dịu dàng, nhưng sáu năm trước cháu. . . Xảy ra chuyện kia, dường như biến thành một người khác, nếu không phải trên người cháu có vết bớt, bà còn nghi ngờ có người đánh tráo cháu đấy”
Con người Phó Kình Hiên co lại.
Anh nghe bà nội miêu tả mình trước đó và bây giờ hoàn toàn chính là hai tính cách, nhưng anh lại không có một chút ấn tượng gì với tính cách của mình trước kia.
Chuyện này bình thường không?
Phó Kình Hiên xoa trán, đầu lại bắt đầu đau, những hình ảnh kỳ lạ trong đầu lại xuất hiện, giống như đèn kéo quân lóe lên, nhanh đến mức làm cho anh không thể nào nắm lấy.
“Kình Hiên, cháu sao vậy?” Bà cụ Phó thấy Phó Kình Hiện khác thường thì vội vàng hỏi.
Phó Kình Hiên xoa trán: “Cháu không sao, bà nội, bà kể cho cháu nghe dáng vẻ trước kia của cháu đi.
“Được.” Bà cụ Phó vui vẻ đồng ý: “Trước kia cháu không nói ít như vậy, đối xử với mọi người rất nho nhã lễ phép, nhưng từ khi cháu và người bạn qua thư Cổ Tử Yên ở bên nhau, bà phát hiện trong mắt và trong lòng của cháu chỉ có một mình Cố Tử Yên, không nhìn thấy thứ khác, cháu chỉ vây quanh Cố Tử Yên giống như một con rối”
“Không thể nào” Phó Kình Hiên nắm chặt tay lại, vô thức phản bác đây không phải là thật.
Sao anh có thể giống như một con rối.
Nhưng anh nhớ lại việc mình cưng chiều và ủng hộ Cố Tử Yên không giới hạn thì im lặng.
Anh biết rõ Cố Tử Yên làm rất nhiều chuyện sai, nhưng anh lại chưa từng có nghĩ tới chuyện phê bình cô ta, cũng không nghĩ tới chuyện phạt cô ta, ngược lại còn không do dự giúp cô ta giải quyết hậu quả, bởi vì cô ta khóc, cho nên anh mềm lòng, đây không phải là con rối thì là gì?
Nhưng anh không phải như vậy, nhưng ký ức trong đầu nói với anh, anh thật sự biến thành người như vậy.
Bà cụ Phó nhìn cháu trai nghi ngờ bản thân thì thở dài.
“Được rồi, không nói những chuyện này nữa, nói ra cũng vô dụng, chúng ta nói chuyện khác đi, vì sao cháu lại xảy ra tai nạn xe ở chỗ Bạch Dương, cháu đi tìm Bạch Dương à?” Bà cụ Phó sờ trán Phó Kình Hiện hỏi.
Ánh mắt Phó Kình Hiên lóe lên một cái, không trả lời.
Bà cụ Phó bĩu môi: “Không nói thì thôi, cháu nên nghỉ ngơi đi, Bạch Dương nói cho dù lo lắng cho cháu cũng không thể không nghỉ ngơi”
“Bạch Dương biết cháu xảy ra tai nạn xe?” Vẻ mặt Phó Kình Hiên khẽ thay đổi, lập tức mở miệng hỏi.
Bà cụ Phó gật đầu: “Đúng vậy, cháu xảy ra tai nạn xe đã được đăng lên báo, sao con bé có thể không biết”
Phó Kình Hiên cụp mắt, che đi cảm xúc không dễ phát hiện trong mắt: “Vậy cô ấy có. . .
Hỏi thăm cháu hoặc là đến bệnh viện thăm cháu không?
“Có cái gì?” Bà cụ Phó nhìn anh.
Phó Kình Hiên hơi há miệng, cuối cùng vẫn không nói ra: “Không có gì.
“Đứa nhỏ này” Bà cụ Phó trừng mắt liếc anh một cái: “Được rồi, bà đi trước, cháu nghỉ ngơi đi”
Phó Kình Hiên vâng một tiếng, đáy mắt hiện lên sự mất mát.
Xem ra Bạch Dương không hỏi thăm anh, càng không đến thăm anh.
Nếu không thì sao bà nội không nói ra chứ.
Bạch Dương biết anh xảy ra tai nạn xe ở vịnh Tiên Thuỷ, chắc chắn không thể nào không đoán ra anh muốn đi tìm cô.
Nhưng cô vẫn không đến thăm anh, cô thật sự lạnh lùng như vậy sao?
Khuôn mặt tuấn tú của Phó Kình Hiên bình tĩnh, như trong lòng bực bội không thoải mái.
Tập đoàn Thiên Thịnh.
Lương Triết ở trong phòng làm việc của Bạch Dương uống trà chiều, cậu ta nghe điện thoại của người đại diện nói cậu ta quay về công ty quản lý họp.
Cậu ta vừa ròi đi thì Trần Thi Hàm đến.
Cô biết Lương Triết đã rời đi thì khuôn mặt đầy đau khổ: “Đến chậm một bước rồi.
“Vì sao cô chú ý Lương Triết như thế?” Bạch Dương chỉ vào ghế đối diện ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Trần Thi Hàm ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc: “Tổng giám đốc Bạch, tôi nói thật với cô, tôi nghi ngờ anh ấy là người mà tôi muốn tìm.
“Ai?” Bạch Dương khó hiểu.
Trần Thi Hàm nâng chung trà lên nhấp một ngụm trà: “Tổng giám đốc Bạch, cô cũng biết tôi vẫn luôn tìm một người đúng không?”
Bạch Dương gật đầu: “Biết, trước kia cô xin phép nghỉ hai lần đều vì chuyện này”
“Không sai!” Trần Thi Hàm thở dài: “Thật ra tôi là người kinh thành, là vệ sĩ của một gia đình quyền quý, lần này tôi đến Hải Thành vì tìm kiếm con trai nhỏ của ông chủ.
“Cho nên bây giờ nghi ngờ Lương Triết là con trai nhỏ của ông chủ cô à?” Bạch Dương nhíu mày.
“Đúng vậy, bởi vì dáng dấp của anh Lương và ông chủ rất giống nhau, mà tuổi tác cũng giống như cậu chủ nhỏ, cho nên bây giờ tôi khẳng định anh ấy là cậu chủ nhỏ.” Trần Thị
Hàm nói.
Bạch Dương cười nói: “Lỡ không phải thì sao? Mà Lương Triết có ba mẹ, mặc dù đã qua đời rất lâu, nhưng tôi nhìn ảnh chụp thì rất giống với Lương Triết”
“Tôi nói như vậy đương nhiên là có bằng chứng, đầu tiên anh Lương lớn lên ở huyện Giang, mà chúng tôi điều tra được trước kia cậu chủ nhỏ sống ở huyện Giang, hơn nữa dáng dấp của anh Lương và ông chủ chúng tôi rất giống, hai chuyện trùng hợp như vậy, cho nên sao anh ấy không phải là cậu chủ nhỏ được.
“Cũng đúng” Bạch Dương gật đầu.
Trần Thi Hàm nắm tay cô: “Tổng giám đốc Bạch, cô giúp tôi một việc đi, giúp tôi lấy tóc của anh Lương, tôi muốn làm xét nghiệm ADN”
“Chuyện này. . . Tôi muốn hỏi ý kiến của Lương Triết, nếu cậu ấy không đồng ý, vậy tôi cũng không có cách nào khác” Bạch Dương suy nghĩ rồi trả lời.
Trần Thi Hàm biết ơn nắm tay cô: “Cảm ơn Tổng giám đốc Bạch, cô có thể giúp tôi thì đã rất tốt rồi, anh ấy không đồng ý thì tôi sẽ tự nghĩ cách khác, được rồi, Tổng giám đốc Bạch, tôi còn phải làm việc, tôi quay về bộ phận tài vụ đây”
Trần Thi Hàm nói xong thì buông tay Bạch Dương ra, ngân nga bài hát đi ra ngoài.
“Đúng là hấp tấp.” Bạch Dương dở khóc dở cười lắc đầu.
Điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Bạch Dương đặt bút máy xuống cầm lên xem, Trình Minh Viễn gọi tới, cô lập tức nghe máy: “Alo.”
“Thím. Trong điện thoại truyền đến không phải giọng của Trình Minh Viễn mà là giọng non nớt của một đứa bé.
Bạch Dương lập tức nở nụ cười: “Là Đậu Đậu sao?”
“Là cháu, thím, Đậu Đậu nhớ thím lắm.” Hai tay Đậu Đậu cầm điện thoại, ngọt ngào làm nũng.
Khuôn mặt Bạch Dương đầy cưng chiều: “Cháu nhớ thím thì nói chú đưa cháu đến đây
“Được, chú cháu. .”
Đậu Đậu còn chưa nói xong thì Bạch Dương nghe thấy giọng của Trình Minh Viễn: “Nhóc con, đưa điện thoại cho chú”
“Không” Đậu Đậu giấu điện thoại ra sau lưng trả lời.
Trình Minh Viễn nhìn động tác của cậu nhóc thì cười lạnh: “Nhóc con, cháu cho rằng giấu ở sau lưng thì chú không lấy được sao?
Trình Minh Viễn nói xong thì cúi lưng cướp lấy điện thoại, sau đó đặt tay lên đầu Đậu Đậu, mặc cho Đậu Đậu đấm đá thế nào cũng không với tới.
Đậu Đậu thấy vậy thì miệng nhỏ bĩu lại muốn khóc.
Mà Trình Minh Viễn lại đắc ý nở nụ cười, tay kia đặt điện thoại ở bên tai: “Bạch Dương, là tôi.
“Anh lại bắt nạt Đậu Đậu đúng không?” Bạch Dương chất vấn.
Trình Minh Viễn chột dạ, vẻ mặt thành thật trả lời: “Không có, thằng bé là cháu tôi, sao tôi có thể bắt nạt nó chứ.
“Thật à?” Bạch Dương híp mắt, rõ ràng không tin lắm.
Trình Minh Viễn liên tục gật đầu: “Đương nhiên là thật, cô không tin thì để Đậu Đậu nói cho cô nghe.”
Anh ta đưa điện thoại đến trước mặt Đậu Đậu, miệng hất hất và phía đống đồ chơi, cảnh cáo Đậu Đậu đừng nói lung tung, nếu không thì sẽ tịch thu đồ chơi.
Trình Minh Viễn cho Đậu Đậu một ánh mắt hài lòng, sau đó cầm điện thoại lên: “Bạch Dương, tôi tìm được người thế thân Cố Mạn Tình thích hợp rồi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất