“Tổng giám đốc Phó!” Sắc mặt của trợ lý Trương cứng đờ, vội vàng kéo Cố Tử Yên ra, nhấn chuông báo ở đầu giường.
Cố Tử Yên vốn nổi nóng, nhưng nghe thấy tiếng chuông reo trong phòng bệnh thì cô ta mới hiểu được chuyện gì xảy ra.
“Kình Hiên sao thế?” Cô ta vội vàng hỏi.
Phó Kình Hiên đau đến sắp hôn mê.
Trợ lý Trương đỡ anh nằm xuống, quay đầu tức giận nhìn Cố Tử Yên: “Cô Cố, cô không biết trên người của Tổng giám đốc Phó bị thương sao, cô dùng sức ôm anh ấy làm cho vết thương rách ra rồi!”
Trợ lý Trương chỉ vào phần ngực Phó Kình Hiên đã nhuộm đỏ đồng phục của bệnh nhân.
Anh ta bỗng nhiên có chút nghi ngờ cô Cố này thật sự yêu Tổng giám đốc Phó sao?
Không phải yêu một người, đối phương đang bị thương thì càng phải cẩn thận, sợ đối phương bị thương nặng hơn sao.
Nhưng cô Cố không thèm để ý những điều này.
Sắc mặt Cố Tử Yên hoảng loạn: “Tôi. . . Tôi không cố ý...
Cô ta vui vẻ vì Kình Hiên tỉnh lại, mới kích động ôm anh.
Cô ta không nghĩ tới mình ôm anh sẽ có hậu quả gì.
“Sao thế? Sao tiếng chuông lại reo lên?” Lúc này bà cụ Phó được Vu Y Cơ và má Phùng đỡ đi vào.
Trợ lý Trương đang lau mồ hôi cho Phó Kình Hiên nghe nói như thế thì vội vàng trả lời: “Vết thương của Tổng giám đốc Phó bị rách ra.
“Hả... chảy máu rồi.” Vu Y Cơ kinh ngạc nói.
Bà cụ Phó gấp gáp: “Tiểu Trương, không phải Kình Hiên vẫn rất tốt à, sao vết thương lại rách ra?”
Ánh mắt Cố Tử Yên chột dạ, vội vàng nháy mắt với trợ lý Trương, hi vọng trợ lý Trương đừng nói ra.
Nhưng trợ lý Trương giả vờ như không thấy, đặt khăn mặt xuống rồi mở miệng trả lời: “Cô Cố làm cho vết thương của Tổng giám đốc Phó bị rách ra.
“Cái gì?” Khuôn mặt già của bà cụ Phó đầy tức giận, sau đó ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Cố Tử Yên: “Được lắm, tôi biết ngay là cô.
“Cháu không cố ý” Cố Tử Yên cắn môi dưới, nhỏ giọng nói, trong lòng lại trách mắng trợ lý Trương.
Không phải chỉ là một con chó bên cạnh Kình Hiên thôi sao, lại dám không nghe thời cô ta, dám đắc tội cô ta.
Chờ xem, sau khi cô ta và Kình Hiên kết hôn, cô ta nhất định sẽ đuổi anh ta đi!
“Hừ, không cố ý cái gì, tôi thấy cô có mục đích, từ khi Kình Hiên và cô ở bên nhau thì cô đã ảnh hưởng đến danh tiếng của nó thế nào, nhà họ Phó tổn thất bao nhiêu, đừng tưởng rằng Kình Hiên giúp cô giấu diếm mà tôi không biết, tôi thấy cô chính là sao chổi đến khắc Kình Hiên!” Bà cụ Phó đỏ mắt lên, chỉ vào Cố Tử Yên mắng.
Lúc này bà cụ chỉ là một người bà bình thường lo lắng cho cháu trai, không phải bà chủ nhà giàu kiêu ngạo.
Bà cụ cũng lười duy trì dáng vẻ nhã nhặn, cần mắng thì phải mắng!
Cố Tử Yên nghe bà cụ Phó mắng thì mặt đỏ tới mang tai, trong lòng oán hận muốn chết, nhưng bên ngoài không dám cãi lại, chỉ có thể tủi thân nhìn về phía Vu Y Cơ, hi vọng Vu Y Cơ giúp cô ta nói hai câu.
Vu Y Cơ thích đứa con dâu tương lai này, không chỉ vì thân phận của đối phương mà còn đứa con dâu tương lai này biết làm người, lần nào cũng lấy lòng bà ta, tặng quà quý giá cho bà ta, bà ta cũng đồng ý nói giúp mấy câu.
“Mẹ, mẹ nói quá nghiêm trọng rồi, có lẽ Tử Yên không cố ý đâu?” Vu Y Cơ cười nói với bà cụ Phó.
Bà cụ Phó lạnh lẽo liếc bà ta: “Cô ta làm cho vết thương của con trai cô rách ra, cô không những không trách cứ cô ta, ngược lại còn nói giúp cô ta, sao thế, Kình Hiên còn không bằng một người ngoài ở trong lòng cô sao? Quả nhiên, không phải mẹ con ruột nên tình cảm cũng mờ nhạt hơn.
Cái gì?
Kình Hiên không phải là con trai ruột của Vu Y Cơ?
Cố Tử Yên chợt ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Vu Y Cơ, lại nhìn người đàn ông nhắm chặt mắt, không biết có phải đã ngất đi hay không ở trên giường bệnh.
Đúng vậy, dáng dấp của Vu Y Cơ và Kình Hiên không hề giống nhau, mà hành động lời nói của Vu Y Cơ giống như phụ nữ nông thôn, hình như không phải con nhà giàu, không phải là mẹ con ruột thì còn nghe được.
Trợ lý Trương đứng bên cạnh biết được bí mật này cũng hơi giật mình.
“Mẹ, mẹ nói gì vậy, cho dù con không sinh ra Kình Hiên, nhưng con thật sự coi thằng bé là con ruột.” Vu Y Cơ không vui trả lời.
Bà cụ Phó liếc bà ta một chút, không quan tâm đến bà ta.
Bác sĩ chạy tới tiêm thuốc giảm đau cho Phó Kình Hiên.
Sau khi cơn đau đớn dịu xuống, ý thức của Phó Kình Hiên cũng dần khôi phục lại.
Anh mở to mắt, sắc mặt còn trắng bệch hơn trước đó.
Bà cụ Phó đau lòng không thôi, kéo tay anh: “Kình Hiên, cháu không sao chứ?”
Phó Kình Hiên yếu ớt nói: “Cháu không sao, bà nội đừng lo lắng”
“Em xin lỗi Kình Hiên, đây là lỗi của em, em xin lỗi. . .” Cố Tử Yên đứng bên giường rơi nước mắt nức nở nói.
Phó Kình Hiên nghe tiếng khóc của cô ta thì đau đầu, cũng không có tâm trạng an ủi cô ta, giơ tay lên xoa huyệt thái dương: “Được rồi, đừng khóc nữa!”
Cố Tử Yên nghe thấy giọng anh không kiên nhẫn thì dừng khóc, có chút tổn thương nhìn anh.
Quả nhiên bây giờ anh đã miễn dịch với tiếng khóc của cô ta ở một mức độ nhất định, không giống như trước đây chỉ cần cô ta khóc, anh sẽ đặt cô ta ở vị trí đầu tiên, cho dù bận rộn cũng sẽ dỗ dành cô ta.
Cố Tử Yên nghĩ tới đây thì trong lòng hơi hốt hoảng, không nhịn được cắn móng tay.
“Được rồi, vết thương của bệnh nhân đã được băng bó lại, tiếp theo phải nghỉ ngơi cho tốt, nhưng không thể chịu bất cứ va chạm nào, nếu không thì vết thương sẽ còn rách ra, mà xương sườn đã được cố định cũng sẽ đứt gãy” Bác sĩ cởi bao tay dính máu xuống, nghiêm túc dặn dò.
Bà cụ Phó liên tục gật đầu: “Yên tâm, tôi sẽ không để cho người không có đầu óc làm cháu trai của mình bị thương nữa đâu!”
Bà cụ nhìn về phía Cố Tử Yên.
Cố Tử Yên chịu nhục nhã cúi đầu xuống, không dám lên tiếng.
Bác sĩ rời đi, bà cụ Phó gõ gậy xuống đấy: “Được rồi, mấy người về trước đi, tôi có chuyện muốn nói với Kình Hiên.
“Cháu không đi, cháu muốn ở bên cạnh Kình Hiên. Cố Tử Yên kéo tay áo của Phó Kình Hiên nói.
Bà cụ Phó trầm mặt xuống, ánh mắt càng u ám nhìn cô ta: “Cô Cố, cô nghe không hiểu người tôi không chào đón nhất là cô à?”
Cổ Tử Yên nghe người khác không chào đón mình thì vô cùng xấu hổ.
Cô ta nhìn Phó Kình Hiên, môi giật giật muốn nói gì đó.
Phó Kình Hiên rút tay áo ra: “Tử Yên, em về trước đi” “Kình Hiên. . .” Cố Tử Yên vẫn không tình nguyện.
Phó Kình Hiện mím môi, ánh mắt u ám nhìn cô ta: “Về đi
Cố Tử Yên thấy anh nhìn mình thì giật mình, có cảm giác bị anh nhìn thấu, cô ta vô thức tránh né ánh mắt của anh, khẽ gật đầu: “Được rồi, lần sau em sẽ đến thăm anh
Cô ta nói xong thì cầm lấy túi xách rời đi.
Vu Y Cơ và trợ lý Trương cũng rời đi.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại bà cụ Phó, má Phùng và Phó Kình Hiện.
Bà cụ Phó được má Phùng đỡ ngồi xuống, có chút sâu xa nhìn cháu của mình: “Sao bà phát hiện lần này cháu tỉnh lại, dường như thái độ đối với Cố Tử Yên đã lạnh nhạt đi không ít, không còn nghe lời cô ta như trước đây.
Phó Kình Hiên đặt tay lên mắt: “Cháu bỗng nhiên nghĩ thông suốt một số chuyện, có lẽ bởi vì cháu trước đó quá chiều theo cô ấy, đến mức cô ấy trở nên ngày càng kiêu căng”
Quan trọng nhất, lần này anh tỉnh lại, có thể cảm nhận rõ được hình như xiềng xích trong lòng mình đã được mở ra.
“Dáng vẻ trước kia. Phó Kình Hiên mở to mắt nhìn bà cụ, không hiểu ý của bà.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất