Lẽ nào người này không những cướp túi xách của cô, mà còn nhân lúc cô không biết gì định giết cô nữa sao?
Lâm Diệc Hàng từng học tâm lý học, còn lấy được cả bằng cấp, đương nhiên có thể đoán ra được cô đang nghĩ gì thông qua ánh mắt và biểu cảm của Bạch Dương.
Anh ta vốn định giấu diếm, nhưng không ngờ cô lại thông minh đến vậy, như thế nào lại đoán ra được rồi.
“Lần trước cô suýt bị xảy thai phải vào viện, Cố Tử Yên muốn tôi trong lúc làm phẫu thuật giết chết cô, sau đó đổ lỗi cho nguyên nhân ngoài ý muốn lúc phẫu thuật. Nhưng sau đó tôi thấy nốt ruồi son trên cổ tay cô nên tôi không ra tay” Lâm Diệc Hàng không dám nhìn cô.
“Đồ khốn nạn!” Lương Triết giận đến đỏ mắt, túm lấy cổ áo Lâm Diệc Hàng định tẩn cho anh ta một trận.
Lâm Diệc Hàng cũng không phản kháng lại, mặc cho cậu ta đánh, chỉ cần làm cho Bạch Dương có thể nguôi giận.
Anh ta không thể để cho thiên thần của mình ghét bỏ anh ta.
“Lương Triết!” Bạch Dương nắm lấy cánh tay Lương Triết: “Buông anh ta ra.”
“Chị, anh ta muốn giết chị đó!” Lương Triết không can tâm.
Bạch Dương nhấn mạnh lần nữa: “Buông anh ta ra.
“.” Lương Triết nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt cô, cuối cùng vẫn bỏ Lâm Diệc Hàng ra.
Bạch Dương xoay lại, cau mày nhìn Lâm Diệc hàng đang dùng lực kéo lại cổ áo nhăn nhúm của mình: “Nếu lúc đó anh không nhìn thấy nốt ruồi son trên cổ tay tôi thì anh sẽ khiến cho tôi chết trên giường phẫu thuật đúng không?”
Thật ra đối với vấn đề này, cô biết có hỏi cũng chỉ là dư thừa mà thôi.
Nhưng cô vẫn muốn biết câu trả lời của anh ta.
Môi Lâm Diệc Hàng khẽ mấp máy, rất lâu mới trốn tránh được sự chú ý của cô, anh đáp lại một chữ duy nhất: “Phải”
“Ha..” Bạch Dương cười mỉa mai, lướt qua anh ta đi về phía thang máy.
Mặc dù cô không thích gì Lâm Diệc Hàng cho mấy, nhưng cô đã từng cứu anh ta.
Biết được người mình cứu năm xưa, bây giờ lại báo đáp mình như thế, cho dù anh ta không biết cô là người cứu anh ta đi nữa thì trong lòng cô cũng không dễ chịu gì cho
cam.
“Chị, đợi em với” Ánh mắt Lương Triết u ám nhìn Lâm Diệc Hàng, rồi vội đi theo Bạch Dương.
Lâm Diệc Hàng không ngăn cản Bạch Dương rời đi, là một tiến sĩ tâm lý học nên anh biết được bây giờ cô đang phải chịu một sự đả kích rất lớn.
Đều là do Cổ Tử Yên, nếu không phải Cố Tử Yên mạo nhận là thiên thần của anh thì anh sẽ không làm cho thiên thần của mình phải tổn thương.
Hãy đợi đó, anh ta sẽ từ từ giày vò cô ta, khiến cô ta trở thành tiêu bản hoàn mỹ nhất trong căn phòng dưới tầng hầm!
Ánh mắt Lâm Diệc Hàng toát lên vẻ rợn người.
Ở bên ngoài khách sạn, cuối cùng Lương Triết cũng đuổi kịp Bạch Dương.
“Chị, chị không sao chứ?” Lương Triết nhìn cô, hỏi han đầy vẻ quan tâm.
Bạch Dương không trả lời, chỉ cúi đầu nhìn nốt ruồi son trên cổ tay mình.
Sao cô không sao cho được chứ.
Bây giờ cô mới biết được bản thân suýt nữa đã đi đời rồi.
Trông thấy Bạch Dương không lên tiếng, Lương Triết ôm lấy cô, đặt cằm trên vai cô, giọng nói tràn đầy tình cảm: “Chị, chị đừng sợ, có em đây, em sẽ luôn ở bên cạnh bảo vệ
chị.
Nghe thấy lời này, Bạch Dương cảm thấy ấm lòng, sự buồn bực trong lòng nhất thời cũng vơi đi không ít.
Cô vỗ vỗ lưng chàng trai, dịu dàng nói: “Được rồi, chị tin em, buông chị ra trước đã, chị bị ngạt thở rồi đây này”
“Ồ” Lương Triết nghe lời, buông cô ra, cậu cúi đầu nhìn vào cổ cô, ánh mắt khó hiểu: “Chị, chuyện chị mang thai là như thế nào?”
Câu hỏi này cậu vốn đã muốn hỏi lúc ở trong phòng bao riêng rồi.
Nhưng lúc đó, cô còn đang chăm chú nghe cuộc đối thoại của Lâm Diệc Hàng và Cổ Tử Yên, cậu không tiện làm phiền, nên mới nhịn tới bây giờ.
Bạch Dương sờ sờ vào bụng, mặc nhiên nói: “Một đêm hoang đường mà thôi.”
“Vậy ba của đứa bé là...
“Chị cũng không biết. Bạch Dương xoa mi tâm nói.
Ánh mắt Lương Triết khẽ sáng lên: “Vừa nãy trong phòng riêng, Cố Tử Yên hai lần nhắc đến việc phải bỏ đi đứa bé trong bụng chị, không lẽ nào, đứa bé là của Phó Kình Hiên?”
Bạch Dương ngẩn người, sau đó phì cười, lắc đầu: “Sao có thể chứ, nếu là Phó Kình Hiên lý nào chị lại không biết cơ chứ? Có thể Cố Tử Yên cho rằng đứa bé là con của chị và Phó Kình Hiên trước lúc ly hôn. Cô ta sợ chị lấy đứa bé này làm cái cớ để quay trở lại bên cạnh Phó kình Hiên, nên mới tìm trăm ngàn cách để bỏ đi đứa bé.”
Dù gì thì cũng đâu có ai biết được cô và phó Kình Hiên lúc chưa ly hôn cũng không phát sinh bất cứ quan hệ nào, cô tin rằng Phó Kình hiện cũng sẽ không nói điều này cho Cố Tử Yên biết.
Cô cũng không mấy ngạc nhiên việc làm sao Cố Tử Yên biết được cô có thai, có thể là lúc Trình Minh Viễn nói cho Phó Kình Hiên vô tình bị Cố Tử Yên nghe được, hoặc cũng có thể là Phó Kình Hiên nói cho cô ta biết, thế nào đi nữa cũng chỉ có mấy nguyên nhân này thôi.
“Chị, vậy chị định giữ lại đứa bé này không?” Lương Triết nắm chặt bàn tay hỏi.
Bạch Dương lắc đầu: “Đương nhiên là không rồi, đợi chị bớt bận rộn sẽ đi ra nước ngoài làm phẫu thuật.
Cô không dám làm trong nước, nên chỉ có thể đi nước ngoài.
Cô không tin tay Cố Tử Yên dài đến mức có thể với tới tận nước ngoài!
Lương Triết nghe thấy Bạch Dương không định giữ lại đứa bé mới thả lỏng bàn tay, mỉm cười.
Cũng ngay lúc này ở trong bệnh viện.
Phó Kình Hiên mặc quần áo bệnh nhân, sắc mặt tái nhợt ngồi tựa vào đầu giường, trợ lý Trương đứng bên cạnh báo cáo tình hình tai nạn xe tối qua. “Anh nói tai nạn tối qua là có người cố tình làm sao?” Phó Kình Hiên họ vài tiếng, khuôn mặt tuấn tú không có chút huyết sắc, u ám khiến người khác phải sợ hãi.
Trợ lý Trương nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy, theo như video giám sát cung cấp bởi bộ phận quản lý giao thông thì từ lúc anh rời khỏi buổi tiệc, chiếc xe đó đã luôn theo sát phía sau anh cho tới khi đi vào Vịnh Tiên Thủy thì chiếc xe đó mới tăng tốc vượt qua anh. Sau đó nó quay đầu lại đâm vào anh, nhưng mà chiếc xe đó không tốt bằng xe của Sếp Phó nên bị đâm hỏng cả phần đầu xe, lái xe chết ngay tại chỗ.
“Chết rồi sao?” Vẻ mặt Phó Kình Hiên đông cứng lại.
Trợ lý Trương gật đầu: “Vâng, theo như kiểm định của pháp y, mặc dù lái xe bị thương rất nặng, nhưng nguyên nhân chính dẫn đến cái chết là do bị đột tử. Pháp y tìm thấy chất kích thích có nồng độ cao trong dạ dày, tôi đoán lái xe đã dùng chất kích thích để tăng thêm lòng can đảm.
“Vậy à?” Phó Kình Hiền bĩu môi: “Tra ra nguyên nhân lái xe kia đâm vào tôi rồi chứ?”
“Tôi điều tra rồi, lái xe là một người bình thường, không có ân oán gì với anh hết, cho nên tôi nghĩ lái xe chỉ là một con cờ bị người ta mua chuộc để đâm anh. Hung thủ thật sự là một người khác, nhưng tiếc là lái xe đã chết nên tôi không có cách nào hỏi được hung thủ thật sự từ chỗ người lái xe” Trợ lý Trương thở dài tiếc nuối.
Phó Kình Hiên không quá ngạc nhiên với kết quả như vậy, mặt không chút biết cảm nói: “Tiếp tục điều tra, tìm cho ra được kẻ đứng sau.
“Vâng!” Trợ lý Trương gật đầu.
Phó Kình Hiên ấn ấn mi tâm: “Trong lúc tôi hôn mê có chuyện gì xảy ra ở tập đoàn không?”
Trợ lý Trương đẩy gọng kính trả lời: “Lúc ban đầu thị trường chứng khoán xảy ra chút vấn đề, nhưng tôi đã kịp thời xử lý rồi, sau đó trên mạng lại nhảy ra những tin tức lá cải khác thu hút đi sự chú ý của dân mạng và nhà đầu tư, thế nên hiện tại thị trường chứng khoán đã đã quay về lại bình thường”
“Vậy thì tốt.” Phó Kình Hiên khẽ nhắm mắt dưỡng thần, có chút khó chịu nên vô vỗ trán.
Trợ lý Trương trông thấy vậy bèn hỏi: “Sếp Phó, anh không sao chứ, có phải không khỏe không, tôi gọi bác sĩ đến nhé”
Nói rồi anh ta bấm chuông.
Phó Kình Hiên mở mắt ra, gọi anh ta: “Không cần đâu, tôi không sao, chỉ có chút đau đầu thôi, trong đầu không hiểu sao lại xoẹt qua một số hình ảnh kỳ lạ.
“Hình ảnh?” Trợ lý Trương vô cùng kinh ngạc.
Phó Kình Hiên mím môi: “Có thể là di chứng sau tai nạn thôi, không đáng ngại”
Trợ lý Trương trông thấy anh không giống đang cố tỏ vẻ nên cũng thôi.
Đột nhiên cửa phòng bệnh có tiếng gõ cửa.
Trợ lý Trương đi ra mở cửa, nhìn thấy Cố Tử Yên đứng bên ngoài, anh ta đang định lên tiếng chào hỏi.
nhau.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất