“Đúng rồi, em có hai người vệ sĩ, là quân nhân xuất ngũ, trong tay bọn họ đều từng có mạng người, mà cảm giác Trần Thi Hàm mang đến giống như hai vệ sĩ của em, quan trọng nhất là, em và cô ấy bắt tay, chạm phải vết chai trong tay cô ấy, đó là vết chai mà chỉ người cầm súng quanh năm mới có. Lương Triết nghiêm túc nói.
Bạch Dương hít một hơi lạnh: “Trời ạ, thì ra Trần Thi Hàm không đơn giản như vậy!”
“Cho nên chị cách xa cô ấy một chút” Lương Triết dặn dò một lần nữa.
Bạch Dương lắc đầu: “Cái này không được, Thi Hàm từng giúp chị, chị đột nhiên xa lánh cô ấy, không phải rất vong ân phụ nghĩa à? Hơn nữa chị tin tưởng cô ấy sẽ không làm hại chị.”
Lại nói, ai quy định người đã từng giết người thì chắc chắn là người xấu.
Không phải tay các chiến sĩ bảo vệ ranh giới tổ quốc đều dính máu tanh à? Nhưng bọn họ đều tốt.
Thấy Bạch Dương bướng bỉnh như vậy, Lương Triết không có cách nào, chỉ thở dài nói: “Được rồi, nhưng mà em hy vọng chị chú ý hơn, không nên tin tưởng cô ấy hoàn toàn.
Bạch Dương biết cậu ta muốn tốt cho mình, cô gật đầu cười nói: “Ừ, chị nhớ kỹ rồi”
Hai người đang nói chuyện thì xe đã đi đến nơi.
Lương Triết dừng xe, sau đó đi xuống cùng Bạch Dương.
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, hai người đi đến phòng của Lâm Diệc Hàng.
Anh ta đang đứng trước cửa sổ, tay vuốt đạo giải phẫu nhỏ xinh, nghe được tiếng động phía sau, anh ta chậm rãi quay người lại.
“Chỉ dẫn một người theo thôi à?” Lâm Diệc Hàng liếc nhìn Lương Triết, sau đó chăm chú nhìn Bạch Dương.
Bạch Dương thản nhiên trả lời: “Đương nhiên không phải, những người khác đang canh chừng ở chỗ bí mật rồi”
Trên đường đến đây, cô đã liên lạc với một công ty vệ sĩ, bỏ ba trăm triệu ra thuê mười người vệ sĩ.
Bây giờ mười vệ sĩ đó cũng đã đến quán rượu, cô mới vừa tới loáng thoáng cảm thấy có người đang nhìn mình.
“Không phải anh nói tôi đến đây, sau đó nghe kế hoạch Cố Tử Yên làm hại tôi sao? Cố Tử Yên đâu?” Bạch Dương nhìn xung quanh giây lát rồi hỏi.
Lâm Diệc Hàng kéo một cái ghế ra, làm động tác mời ngồi với cô: “Cô ta chưa đến, hơn nữa cũng không vào phòng này, căn phòng này là để cô nghe, tôi và cô ta sẽ nói chuyện ở phòng bên cạnh, phòng bên đã bị tôi lắp máy nghe trộm.
Anh ta chỉ thiết bị nghe lén trên bàn.
“Vậy sao?” Bạch Dương buông túi, ngồi xuống.
Lương Triệt ngồi xuống bên cạnh theo cô.
Bỗng nhiên, điện thoại của Lâm Diệc Hàng đổ chuông.
Anh ta lấy ra nhìn, mắt kính phản chiếu lại ánh sáng, nhìn vài giây, anh ta cất điện thoại: “Cô ta đến rồi, tôi đi trước.
Bạch Dương ừ một tiếng.
Lâm Diệc Hàng sửa sang lại quần áo trên người rồi rời khỏi phòng.
Chẳng mấy chốc Bạch Dương đã nghe được tiếng nói chuyện truyền ra từ thiết bị nghe lén.
Chính là giọng nói của Cố Tử Yên và Lâm Diệc Hàng.
“Vừa nãy anh đã đi đâu vậy, không thấy anh trong phòng. Cô Tử Yên không vui nhìn Lâm Diếc Hàng đi vào, chanh chua nói.
Cho đến nay, mỗi lần cô ta muốn gặp anh ta, anh ta đều đến trước giờ hẹn, sau đó chờ cô ta đến.
Đây là lần đầu tiên cô ta điển nơi mà không nhìn thấy anh ta, điều này làm cô ta rất không vui, có cảm giác bị khinh thường.
“Đi nhà vệ sinh, tôi xin lỗi” Lâm Diệc Hàng kéo ghế ra ngồi xuống.
Cố Tử Yên nặng nề đặt túi xuống: “Lần này tôi gặp anh, không phải vì cái gì khác, vẫn là vì Bạch Dương, tôi muốn anh giết cô ta ngay lập tức!”
Lâm Diệc Hàng khẽ híp mắt.
Phòng bên cạnh, Bạch Dương lạnh hết cả người.
Cố Tử Yên lại muốn để Lâm Diệc Hàng giết cô!
Bởi vì mình ra tay thất bại, cho nên muốn để người khác ra tay sao?
“Chị.” Lương Triết nắm chặt tay, khuôn mặt xưa nay luôn ôn hòa lúc này lại lạnh băng khiến người run sợ: “Người đàn bà quá ác độc!”
Bạch Dương khẽ nhếch đôi môi đỏ: “Chị biết, chị đã biết từ lâu”
Trong lúc học đại học, cô biết Cố Tử Yên tâm tư hung ác nham hiểm, không phải người tốt.
Nhưng cho đến lần này, khi Cố Tử Yên tỉnh lại, cô mới hiểu rõ hoàn toàn, loại người như Cố Tử Yên, quả thật xấu xa không còn một chút lương tri.
“Sao đột nhiên cô lại nổi giận tới mức muốn tôi giết cô ta, là cô ta chọc cô à?” Lâm Diệc Hàng rũ mắt, che khuất sát ý trong mắt, lại rót chén trà cho Cố Tử Yên.
Cô Tử Yên đẩy chén trà đi: “Anh biết Kình Hiên bị tai nạn giao thông chưa?”
Lâm Diệc Hàng liếc nhìn chén trà bị cô ta đẩy ra, ánh mắt hơi tối lại: “Đương nhiên, có điều hôm nay tôi nghỉ, chưa đi bệnh viện thăm cậu ấy.
“Kình Hiên bị tai nạn xe cộ ở vịnh Tiên Thủy, vào khoảng mười một giờ tối hôm qua, khi đó ba tôi gọi điện thoại cho anh ấy, nói anh ấy đến nhà họ Cố thăm tôi, anh ấy từ chối, lại lái xe đi tìm Bạch Dương, anh nói tôi có thể không tức giận sao được, sao có thể không oán trách, không hận!” Mặt mũi Cố Tử Yên nhăn nhó, cả người run lên. “Được rồi, tôi đồng ý với cô là được chứ gì, uống chén trà đi, xin bớt giận, cô mới tỉnh lại không đến mấy tháng, cơ thể cũng chưa khôi phục hoàn toàn, giận giữ như vậy là
không tốt cho cơ thể.” Lâm Diệc Hàng đặt chén trà đến trước mặt cô ta lần nữa, còn dùng giọng điệu dụ dỗ khuyên cô ta uống.
Cố Tử Yên rất thích cảm giác được tâng bốc, cô ta cao ngạo liếc nhìn anh ta: “Cũng được, xem ở việc anh tốt với tôi, tôi uống một ngụm vậy.
Lâm Diệc Hàng cười, không nói gì.
Cố Tử Yên nâng chén trà lên, nhấp một ngụm: “Sao lại hơi ngọt vậy?”
“Tôi bỏ thêm chút đường, không phải cô từng nói trà đắng à?” Lâm Diệc Hàng đẩy mắt kính trả lời.
Cố Tử Yên cũng không còn nghi ngờ, cô ta lại uống một ngụm nữa.
Thấm thoát, chén trà đã uống xong.
Lâm Diệc Hàng nhìn chén trà đã thấy đáy, khóe môi chợt cong lên.
Lúc này, điện thoại di động của Cố Tử Yên báo có người gọi đến, thấy là Vu Y Cơ gọi, trên mặt cô ta lộ vẻ vui mừng, vội vã nghe máy: “Bác gái, Kình Hiên tỉnh rồi ạ?”
“Đúng vậy, vừa mới tỉnh”
“Cháu đến ngay đây” Cô ta đứng lên.
Cất điện thoại di động, Cố Tử Yên nhìn về phía Lâm Diệc Hàng: “Chờ Bạch Dương đi nạo thai không biết phải chờ đến lúc nào, cho nên cách giết cô ta trên bàn mổ coi như bỏ."
“Vậy cô muốn tôi làm thế nào.” Lâm Diệc Hàng cũng đứng lên.
Cố Tử Yên siết chặt tay, lạnh lùng cười: “Tai nạn giao thông, bắt cóc, hạ độc, chỉ cần có thể giết cô ta nhanh lên một chút, giết luôn nhãi ranh trong bụng cô ta, anh muốn làm sao thì sao, nói chung tôi không hy vọng lại tiếp tục nghe hai chữ thất bại, lần trước coi như bỏ qua, nếu lần này còn vậy nữa, cả đời này tôi cũng không để ý đến anh!”
Lâm Diệc Hàng như bị giật mình, khuôn mặt vốn đã trắng nay càng thêm tái nhợt.
“Cô yên tâm, tôi sẽ không thất bại.” Anh ta nhìn Cố Tử Yên, trong mắt đầy kiên định.
Cố Tử Yên hài lòng hừ một tiếng, xoay người rời đi.
Lâm Diệc Hàng chính là một con chó cô gọi đến là đến, đuổi đi là đi, cô hiểu rõ anh ta, anh ta sợ nhất chính là thiên sứ của anh ta không để ý tới mình.
Cho nên cho tới nay, cô ta bắt lấy nhược điểm này của anh ta, uy hiếp anh ta làm giúp mình bao nhiêu việc.
Ngoài phòng, nhìn thấy bóng dáng Cố Tử Yên hoàn toàn biến mất, Lâm Diệc Hàng quét đi vẻ tái nhợt trên phòng, anh ta lấy kính mắt xuống, vẻ mặt thản nhiên lau kính mắt.
Cả đời?
Cô cho rằng, cô còn sống được cả đời sao?
Kĕo ket!
Phía sau truyền đến tiếng mở cửa.
Lâm Diệc Hàng đeo kính lên, xoay người sang chỗ khác, nhìn thấy vẻ mặt lạnh băng của Bạch Dương, anh ta vội nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ không ra tay với cô, tôi chỉ giả vờ đồng ý với cô ta thôi.
“Chị, đừng tin anh ta.” Lương Triết cảnh giác nhìn chằm chằm Lâm Diệc Hàng.
Loại người này, có thể hời hợt đồng ý giết người, thậm chí không chút do dự, đủ để chứng minh tay người này không sạch sẽ.
Hơn nữa người này có lòng dạ vô cùng sâu, ngay cả cậu ta cũng nhìn không nhìn thấy, chị kết bạn với người như vậy, sẽ bị đùa bỡn đến mức bị bán cũng giúp người ta đếm tiền.
“Tôi biết” Bạch Dương gật đầu.
“Vừa rồi Cố Tử Yên nói lần trước thất bại, là có ý gì?” Bạch Dương siết chặt tay, ngẩng đầu chăm chú nhìn Lâm Diệc Hàng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất