“Không phải, là người khác, không biết hôm nay làm sao nữa, đột nhiên trên mạng có rất nhiều scandal trong giới.” Lương Triết trả lời. 

Bạch Dương kinh ngạc: “Scandal?” 

“Đúng vậy, ví dụ như Tổng giám đốc Uông của công ty Hàn Mỹ có con riêng với người tình ở bên ngoài, Tổng giám đốc Lý của công ty Vạn Thông trốn thuế, Tổng giám đốc Triệu của công ty Viễn Trình bạo lực gia đình đánh vợ con... Tóm lại có Tổng giám đốc của khoảng hai ba mươi công ty lộ ra scandal, bây giờ trên mạng đang loạn cào cào rồi” Lương Triết bưng ly cafe ngăn cản độ cong lạnh lùng nơi khóe miệng, nói. 

Bạch Dương kinh ngạc khẽ mở to hai mắt: “Không phải bọn họ đắc tội với nhân vật lớn nào rồi chứ, cho nên nhân vật lớn mới cố ý chỉnh bọn họ như vậy, nhưng nhiều người đồng thời đắc tội với một nhân vật lớn như vậy thì không có khả năng lắm. 

“Ai biết được, có lẽ là có người nào đó không ưa bọn họ nên mới làm như vậy?” Lương Triết cười. 

Bạch Dương gật đầu: “Cậu nói cũng đúng, may mà Đoàn Hựu Đình không có những bê bối này, nếu không bây giờ trên mạng cũng có tên ông ta rồi, thanh danh của ông ta không quan trọng, chỉ sợ liên lụy đến Thiên Thịnh.” 

“Yên tâm đi, Thiên Thịnh sẽ không bao giờ xuất hiện tình huống đó.” Lương Triết vuốt ve ly cafe. 

Bạch Dương cười cậu ta: “Nào có chuyện gì tuyệt đối như vậy, cho dù..” 

Còn chưa nói hết lời đã bị tiếng chuông điện thoại di động cắt ngang. 

Bạch Dương áy náy cười với Lương Triết, cầm điện thoại di động lên nhìn thoáng qua, là một dãy số trong nước xa lạ. 

“Alo, ai vậy?” Bạch Dương lướt vào nút trả lời màu xanh lá cây, đưa di động đến bên tai. 

Đầu bên kia điện thoại, Lâm Diệc Hàng im lặng hai giây mới lên tiếng: “Cô không lưu số điện thoại của tôi?” 

Bạch Dương chớp chớp mắt: “Lâm Diệc Hàng?” 

“Là tôi!” 

“Chị, ai vậy?” Lương Triết nhìn điện thoại di động của cô. 

Bạch Dương ra hiệu cho cậu ta đợi lát nữa, sau đó hỏi: “Anh có chuyện gì không?” 

“Vừa rồi Cổ Tử Yên liên lạc với tôi, nhất định là vì chuyện của cô.” Lâm Diệc Hàng kẹp di động trên bờ vai, hai tay không ngừng xử lý thi thể động vật trên bàn giải phẫu. 

Bạch Dương nheo mắt: “Vì sao lại nói như vậy?” 

“Bởi vì cô ta gần như không tìm tôi, nếu tìm tôi thì cơ bản đều là muốn tôi đối phó cô.” Lâm Diệc Hàng lạnh nhạt trả lời. 

Bạch Dương nhếch bờ môi đỏ: “Ý của anh là, trước đây anh từng đối phó tôi?” 

Dao giải phẫu trong tay Lâm Diệc Hàng hơi dừng lại: “Đúng vậy, rất xin lỗi, người lái xe máy cướp túi của cô chính là tôi” 

“Hóa ra là anh!” Sắc mặt Bạch Dương sầm lại, tức giận đứng lên. 

Lương Triết đứng dậy theo: “Chị, sao vậy?” 

“Tôi không sao.” Bạch Dương day day mi tâm. 

Sau đó cô lại hỏi vào trong điện thoại di động: “Vậy túi của tôi đâu rồi?” 

“Bị tôi ném vào bể tự hoại rồi.” Lâm Diệc Hàng áy náy trả lời. 

Lúc đó anh ta không biết cô mới là thiên sứ của anh ta. 

Vì vậy sau khi cướp túi của cô thì dứt khoát xử lý giúp Cổ Tử Yên luôn, bởi vì điện thoại di động trong túi có chứng cứ Cổ Tử Yên đẩy cô xuống tầng. 

“Lâm Diệc Hàng, tôi nhớ rõ anh rồi!” Bạch Dương tức nổ phổi, hít sâu mấy lần mới miễn cưỡng lắng xuống lửa giận trong đáy lòng: “Nói đi, hôm nay anh gọi điện thoại cho tôi là muốn làm gì?” 

“Tôi vừa nói rồi, Cố Tử Yên tìm tôi, đoán chừng lại muốn tôi ra tay với cô, vì vậy tôi muốn cô qua đây cùng nghe một chút” Lâm Diệc Hàng thấy thi thể động vật đã được xử lý tương đối rồi thì thả dao giải phẫu trong tay xuống, tháo bao tay, đi đến bồn nước bên cạnh rửa tay. 

Bạch Dương cảnh giác nắm chặt điện thoại di động: “Làm sao tôi biết có phải anh cố ý nhử tôi qua đó, sau đó để cho Cố Tử Yên đối phó tôi hay không? Đừng quên, quan hệ giữa anh và Cố Tử Yên rất tốt, vì vậy tôi dựa vào cái gì mà tin tưởng anh?” 

“Quan hệ giữa tôi và Cố Tử Yên tốt là bởi vì tôi cho rằng cô ta là cô, nhưng bây giờ tôi biết cô ta không phải rồi, vì vậy đương nhiên sẽ không đối tốt với cô ta nữa, hơn nữa tôi cũng không cách nào dễ dàng tha thứ cho chuyện cô ta lừa gạt tôi, nếu như cô không tin, cô có thể mang thêm ít người đến.” Lâm Diệc Hàng xoa xoa bọt xà phòng trên tay nói tiếp. 

Bạch Dương im lặng. 

Một lúc lâu sau, dường như đã quyết định, cô khẽ cắn môi đỏ: “Được rồi, gửi địa chỉ cho tôi” 

Nếu anh ta đã nói là có thể mang thêm ít người, vậy cô mang thêm một ít, cô cũng không tin, cho dù thật sự là cạm bẫy, cô còn không thể an toàn thoát đi. 

Hơn nữa quan trọng nhất chính là, nếu như thật sự như lời anh ta nói, vậy cô có thể biết trước tiếp theo Cố Tử Yên muốn làm gì cô. 

Chỉ chốc lát, Bạch Dương đã nhận được địa chỉ Lâm Diệc Hàng gửi đến. 

Cô trả lời mấy chữ: Lập tức đến. 

Sau khi thấy vậy, Lâm Diệc Hàng đẩy đẩy gọng kính, sau đó bỏ điện thoại di động vào trong túi, cầm một chai thuốc không có nhãn hiệu ở trong tủ kính bên cạnh ra, rời khỏi căn phòng dưới mặt đất đặt đầy các loại thi thể động vật cùng với mấy mẫu tiêu bản con người âm u này. 

“Chị, chị muốn ra ngoài sao?” Nhìn Bạch Dương thu dọn túi xách, Lương Triết vội vàng hỏi. 

Bạch Dương ừ một tiếng, nói nội dung cuộc điện thoại với Lâm Diệc Hàng vừa rồi cho cậu ta nghe. 

Cậu ta nghe xong, lập tức bày tỏ mình cũng muốn đi. 

Bạch Dương vốn muốn từ chối, dù sao đây là ân oán giữa cô và Cố Tử Yên, cô không muốn liên lụy đến cậu ta. 

Nhưng nhìn ánh mắt mong đợi của cậu ta, cuối cùng vẫn mềm lòng. 

Hai người đi ra khỏi cửa. 

Vừa rời khỏi văn phòng, Trần Thi Hàm cầm một phần tài liệu đến: “Sếp Bạch, cô đi đâu vậy?” 

“Ra ngoài có chút việc, sao thế?” Bạch Dương nhìn cô. 

Trần Thi Hàm lắc lắc tài liệu trong tay: “Bảng báo cáo tài chính tháng trước, cần cô ký tên. 

“Vậy cô để trong văn phòng của tôi, lát nữa tôi về xem 

“Được. Trần Thi Hàm gật đầu, sau đó nhìn thấy Lương Triết bên cạnh cô, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc. 

“Sếp Bạch, vị này là..” Trần Thi Hàm nhìn chằm chằm Lương Triết. 

Nếu không phải Bạch Dương thấy được quan sát dò xét Tiểu Triết từ trong mắt cô ấy, Bạch Dương còn cho rằng cô ấy vừa thấy đã yêu Tiểu Triết rồi. 

“Đây là em trai tôi, tên là Lương Triết. Bạch Dương giới thiệu xong, lại nhìn về phía Lương Triết: “Tiểu Triết, đây là trưởng phòng tài vụ công ty tôi, cũng là bạn thân của tôi, Trần Thi Hàm 

“Chào cô.” Dường như Lương Triết không nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ khác thường của Trần Thi Hàm nhìn mình, mỉm cười chìa tay với cô. 

“Chào cậu. Ánh mắt Trần Thi Hàm lấp lóe, cũng chìa tay ra bắt tay với cậu ta. 

Hai giây sau, Lương Triết rút tay ra trước. 

Trần Thi Hàm quay đầu hỏi Bạch Dương: “Sếp Bạch, không phải cô là con gái duy nhất sao? Sao lại có thêm một người em trai rồi?” 

“Không phải ruột thịt. Bạch Dương giải thích. 

Trần Thi Hàm giật mình ngước mặt lên, sau đó dời mắt sang người Lương Triết: “Cậu Lương, xin hỏi cậu đúng là họ Lương sao? Hay là trước đó có họ khác, ví dụ như Trình, hoặc là... Diệp!” 

“Có ý gì?” Nụ cười ấm áp trên mặt Lương Triết nhạt đi rất nhiều. 

Bạch Dương cũng không hiểu ra sao: “Đúng vậy đó Thi Hàm, cô hỏi chuyện này là có ý gì?” 

Trần Thi Hàm nở nụ cười: “Hai vị đừng hiểu lầm, chỉ là khi tôi nhìn thấy cậu Lương, đột nhiên cảm thấy cậu ấy rất giống một người. 

“Cô nghi ngờ tôi có quan hệ với người kia?” Lương Triết nheo mắt nhìn cô ta. 

Trần Thi Hàm đối mặt với cậu ta: “Đúng vậy” 

“Vậy khiến cô thất vọng rồi, tôi không mang họ Trình, cũng không phải họ Diệp, tôi họ Lương, vì vậy tôi và người cô nói không có quan hệ gì.” Lương Triết sửa sang ống tay áo, sau đó kéo tay Bạch Dương: “Được rồi chị, đừng chậm trễ nữa, chúng ta đi thôi” 

“Vậy Thi Hàm, chúng tôi đi trước nhé, có gì chờ tôi trở lại rồi nói sau. Bạch Dương nhìn Trần Thi Hàm. 

Trần Thi Hàm gật đầu: “Được. 

Cô đưa mắt nhìn Bạch Dương và Lương Triết đi xa, mãi đến khi tiến vào thang máy mới thu hồi ánh mắt, gọi một cú điện thoại: “Lão già, tôi nhìn thấy một thanh niên có bề ngoài rất giống với ông chủ, tôi nghi ngờ, có lẽ cậu ta chính là người chúng ta cần tìm, cậu ta tên là Lương Triết, ông điều tra tư liệu về cậu ta đi. 

Mà bên khác, trên xe. 

eyJpdiI6IkxhVVBXazg0VGNJeEVvSDBoV2JCV0E9PSIsInZhbHVlIjoiU2ZmeUdiZENJMVVnbnFKK24xRE9vQWhpbFwveVVHNDdPUm9KTE9kcDhhKzZrRDdMV05PSUgzT3pySEtiMXE5SzR4OEVlK1wvYzN5ZG5kSDNySlp5aEZVTnVnMjJJWXg2dk1hRVU4ZFlISkNyUld3XC9sQll3WVwvdklsZG9tWGtkYXFCUEg2S1Jvek0xd09BazdLVnJmUUFDd0U4cDdpekZkVUFMY3hOTzhKVlZQVkhkWFNGZnJubXlXNmpvQXBtYUtueVpNTnh4ZHhJNHZEcFd1MEVxMlwvcDVVWlFweGlvWU41N1RBd1N6R1pUQmRoMGdUeGE1VWE5UG9Ga3Z0a3lKYVNabWJzYlljY3NMaWptNjRSaUU3dXFaU2hcL2h3K3YxODNvSlBWTm5pMTB5R0JNVWZOTzVRSlhDZmRnVmluOXVac1BqaG1scnpYODlJQTA4Z2t4eU5DdzhDck9xWklicUVTUlkxTlRSQlEzUzk1UHVBbmt4SVBhSlJCNXpHVWlNM3h0N29Dam9RWUpIRXlNUEl5MFFNQXF6WTg0NnU5N2dNWGU0QU15eVRuTjFhOD0iLCJtYWMiOiI2NGJhODE1YTEwMGI0ODUyNmI5NjFiNTVjYWM3MjhjN2U0ZjY1ZmNiNzVjNTk3ZjllNTU4MmI4NzcxYjYyODVhIn0=
eyJpdiI6Im1oVmh0WDRHOEUwRGx3dnBvQmdDNWc9PSIsInZhbHVlIjoiN0hRTkFBRWVQcXkwODRrWmY3Y0o4c0ZUdUpFYkNkSHJob0tJeWhvYXVpdXNvd25qVHZsaXg1NUkwbEFQalNjUlBtd1duS3o0VWc2Y1wvWWNVYVVoRXNLZFp2YnplVitLdjJuMVhablBkUmFLK210MVB2MXdqRGpxNTZKeVJnRXR5K0ZiUDJmS0RCaUN1TW1FYVA3U01MSWMzbFwva2QrWFRBQmVTR0ZnUXFaUUl6V3dYdVdZeFh6dllUQkhlR0hROHhOZ3pLTGRLZTZpYlhMMWxTbjdiUE11VFwvUWJZOEVMaHlLNHoyTXNGdXlDZkNcLzd4amlZSDR0Q1lUNFdFQmFGXC9jZ1NHWGZnOE9hUTlKYlR0OFNyR0pzVjdpcFNrd1lYZmFSaW1sVWh4ZXY3MHV6UjRYaVowZkIyV0lqQzE1TDhOK291YnJjTE51aUVlVU82SExqQkVsMHJxWmxYakV5Tks0dkJiakM4MlBWcUE9IiwibWFjIjoiM2NlZTVhYzViNjA1ZmFlNjNiZDgxZTE3ZmQzOTI4Y2UxYzU2NzU2MDNlZGIzODNlYTQ0MGY1M2ViMjE5N2M2MSJ9

 

Advertisement
x