Chương 566: Lại mất trí nhớ? 

             Bùm! Bùm! Bùm! 

             Những tiếng nổ đùng đoàng nặng nề nối tiếp nhau vang lên trong điện Thiên Phật, cả ngàn vạn vị phật Thích Ca trong đại điện dường như sống lại, phóng thích ra uy lực của mình. 

             Bên ngoài phật điện, ánh mắt của bốn vị Lạt Ma canh giữ đều lộ ra vẻ kinh ngạc. 

             “Ở đây xảy ra chuyện gì vậy?”, một lạt ma ngạc nhiên hỏi. 

             “Không biết, bên trong không phải là đang xảy ra chuyện gì đó chứ, đây thế nhưng là Thiên Phật điện, anh nói xem có phải vị Hàn thí chủ này đang đập tượng phật không?”, một lạt ma khác phân tích. 

             “Không hay rồi, nhanh ngăn cô ta lại, tuyệt đối không được để cô ta đập vỡ tượng phật”. 

             Một người khác kêu lên, sau đó nhanh chóng chạy về phía cửa phật điện, ông ta muốn đẩy cửa bước vào. 

             Bùm! 

             Đúng lúc này, cửa phật điện bị đẩy ra, lạt ma chạy tới cửa phật điện kia trực tiếp bị đánh bật ra. 

             Ba người còn lại sửng sốt, nhìn chằm chằm người đang đứng ở cửa phật điện, vẻ mặt lộ ra vẻ khó tin. 

             “Đây làm sao có thể?”, một lạt ma thất thanh thốt lên. 

             “Ngăn cô ta lại!”, mộ lạt ma phản ứng nhanh hét lên, giương tay đuổi bắt người phụ nữ đang đứng trước cửa điện, 

             “Hừ, đám hòa thượng đạo đức giả mấy người, cút ra cho tôi!” 

             Người phụ nữ thét lớn, đôi tay thon dài trắng như ngọc lập tức khua lên. 

             Trong kết ấn, rối ren hoa mắt, dường như có ngàn vạn cổ phật ra tay cùng một lúc, khắp nơi đều là bóng tay. 

             Khi nắm đấm của tạt ma lao tới trước mặt, bàn tay trắng nõn nà kia cũng vỗ tới. 

             Bùm! 

             Lạt ma bị bắn bay ra ngoài hơn hai mét, người phụ nữ chỉ chỉ lùi lại hai ba bước chân dựa người vào khung cửa, liền ổn định lại cơ thể. 

             Hàn Tuyết vui mừng khôn xiết, cô quả nhiên đã tu luyện thành công đại nhật như lại thiên phật chưởng. 

             Người phụ nữ này chính là Hàn Tuyết, sau nhiều ngày lĩnh ngộ sâu sắc một bộ kinh đặc sắc của phật môn như kinh Minh Vương Khổng Tước, cộng thêm việc bị giam giữ trong Thiên Phật điện,  

             "Không thể nào, đây là đại nhật như lai thiên phật chưởng…", một lạt ma cao giọng kinh hô, trong lòng kinh hãi không gì tả nổi. 

             Cả chùa Đạt Mẫu chỉ có một người duy nhất là định hải thần châm của chùa- kham bố Giới Thành có thể thi triển môn võ này. 

             Ngay cả Đức Tán và Phổ Đà cũng chưa học được, điều này đòi hỏi sự nhận thức sâu rộng đối với phật pháp. 

             Hàn Tuyết yêu kiều la lên một tiếng, dẫn đầu đánh vào một lạt ma vẫn còn đang trong cơn bàng hoàng. 

             Sức lực của một người phụ nữ bình thường như cô không lớn, lại vừa mới học được, nhưng đại nhật như lai thiên phật chưởng có sức tàn phá như thế nào, khiến cô vẫn có thể đọ sức với những vị lạt ma này trong thân thể người thường. 

             Ở phía bên kia, trước bảo điện Đại Hùng, đại kim cang thủ ấn của Diệp Phàm đã in hằn lên ngực của Phổ Đà. 

             Lúc này xương ức của kham bố Phổ Đà đã sụp xuống, từng tơ máu trong miệng nhỏ giọt liên tục theo khoé môi. 

             Về phần Diệp Phàm, cánh tay trái của anh bị thương đến hình dạng quái dị, quần áo ướt đẫm máu, trên người cũng bị thương nặng. 

             "Đại nhật kim cang thủ ấn… các người vậy mà giành được bức cổ phật vàng ròng đó…", Phổ Đà ho ra máu, nói với vẻ khó khăn. 

             "Gậy ông đập lưng ông, chết dưới tay môn thần thông phật môn của các người cũng đáng giá!" 

             Diệp Phàm hờ hững nói, mỗi lần nói một câu máu trong miệng anh lại càng chảy ra nhanh hơn. 

             Đồng tử của Phổ Đà dần dần giãn ra, trên mặt ông ta vậy mà hiện lên một tia giải thoát, dường như sắp về thế giới cực lạc Tây Phương. 

             Bụp! 

             Phổ Đà ngã đổ xuống đất, quần áo bị máu tươi nhuộm đỏ, ôm chặt lấy cơ thể. 

             Lúc này mới thấy trên ngực ông ta có một dấu tay, hoàn toàn lõm vào trong. 

             “Khụ…” 

             Diệp Phàm ho ra một ngụm máu lớn, toàn thân run lên, chực ngã xuống. 

             Lúc này, một bóng người lao tới như gió, ôm lấy Diệp Phàm sắp té nhào xuống đất. 

             Trong mắt Hàn Tuyết, Diệp Phàm luôn mang theo nụ cười nhàn nhạt, cho dù trước đây cô đối với Diệp Phàm không tốt, 

             Cô đã từng nhìn thấy những con em võ đường bá chủ thế giới ngầm của thành phố Cảng cầu xin Diệp Phàm tha thứ, từng thấy Lâm Thanh Đế bị Diệp Phàm chém giết tới không còn manh giáp, từng thấy anh bốn phương vây giết trên du thuyền ngày ấy. 

             Nhưng khuôn mặt Diệp Phàm tái nhợt toàn thân đều là máu tươi như ngày hôm nay, vẫn là lần đầu tiên được chứng kiến.  

             "Hàn Tuyết, anh tới đón em về nhà đây". 

             Diệp Phàm nở nụ cười nhạt, nhưng vừa mở miệng liền nồng nặc mùi máu tanh ngọt, trào ra từ mũi. 

             Hai mắt Hàn Tuyết nhòe lệ, lăn dài trên gò má rồi tí tách rơi xuống. 

             Cô cắn chặt môi, cố gắng không để cho mình bật khóc. 

             "Em đến rồi, em cùng anh về nhà". 

             "Được!" 

             ... 

             Năm ngày sau, bệnh viện số 1 của thành phố Cảng. Một chiếc xe lăn dừng lại dưới tán cây hoa quế, tận hưởng ánh chiếu tà ngũ sắc của mặt trời lặn 

             Lúc này, một chiếc áo choàng được khoác lên. 

             "Buổi tối, thời tiết hơi lạnh, phải chú ý giữ ấm!” 

             “Nào, tới đây ngồi!” 

             “Anh bị thương, còn chưa dưỡng tốt…” 

             Người đẹp hờn dỗi, nhưng cũng không kháng cự lại người đang ngồi trên xe lăn, chỉ đành mặc anh dắt lấy tay ngọc của mình, ngồi xuống đùi anh. 

             "Ôm em anh không lạnh nữa!", người ngồi trên xe lăn lộ ra một nụ cười xấu xa, ôm chặt lấy người trong lòng. 

             “Đừng lộn xộn, trời còn chưa tối đâu?”, đột nhiên, người đẹp yêu kiều kêu lên một tiếng, vội vàng đè lại bàn tay to đang tác quái trên eo mình, hai má trắng nõn ửng hồng. 

             "Vậy ý của em là buổi tối có thể?” 

             Dứt lời, cô gái xinh đẹp trong ngực lại một trận hờn giận, nhẹ nhàng véo khuôn mặt vô lại của người đàn ông, không ngừng… 

             Dưới ánh nắng xế chiều, hai người dây dưa đùa giỡn, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng vui cười. 

             Trong ánh sáng rực rỡ buổi hoàng hôn, hai bóng người kéo dài rất lâu cuối cùng hòa vào nhau. 

             “Thế nào, có phải là rất ngưỡng mộ hay không?”, phía sau hai người không xa, Long Linh cười hì hì nói với cô gái đẹp tuyệt mỹ bên cạnh. 

             “Hừ, đầu tôi có bệnh hay sao mà phải ngưỡng mộ!”, Linh Hồ Uyển Nhi quay đầu la lên. 

             Long Linh dẩu môi, nói với vẻ dí dỏm: “Chậc chậc, nghĩ một đằng nói một nẻo, tôi cá với cô, bây giờ cô qua đó nhất định có thể ngồi trên đùi trái của anh ta, không tin có thể thử xem?" 

             “Long Linh, cô có phải là muốn đánh nhau hay không, người khác kiêng dè thân phận của cô, nhưng tôi thì không sợ!”, Linh Hồ Uyển Nhi tức giận nói.  

             Long Linh khịt mũi, nhanh chóng né sang một bên: “Thật không công bằng, cô là tiểu tông sư, tôi chỉ mới là ám kình đại thành”. 

             “Hừ, cho dù tôi tự áp chế thực lực của mình ở mức ám kình đại thành thì cô vẫn không phải là đối thủ của tôi”. 

             “Nối bậy, có giỏi thì cô trấn áp đi. Ai thua thì người đó phải gọi đối phương bằng chị. Dám không?”, Long Linh hét lên, không ngừng né tránh. 

             “Được, đây là tự cô nói đấy nhé em gái Long”, Linh Hồ Uyển Nhi cũng hét lên, khí thế trên người trầm xuống, giơ bàn tay ngọc lên vỗ về phía Long Linh. 

             “Hồ li tinh, dám lợi dụng tôi, tôi đánh...” 

             Động tác phía sau thu hút sự chú ý của hai người phía trước, Diệp Phàm ngồi trên xe lăn, khẽ quay đầu lại nhìn, thấy hai người đánh nhau mà bất lực. 

eyJpdiI6ImlaTHg5WVFOMnBTSkpkdlU3akplRkE9PSIsInZhbHVlIjoiRkRRSE9Ec1EwZWxudER2TUI2V0VtNDhkVVlGZkxiS090OXNJMkN3REpmN1dFbzBLY0hWYkRONlNhVW85c2h3VVNOdnJ2TzlaVXk5UWMyZnQ1dzdcL29BK3lJUUFqNHRyXC9yZCt6bGtTejlTQ3lYZitkOEdTQTlZTm1uUDhsaUdZbnJyOFBLNTY4ZFN3UEw4VG0wVlRBdXEwWTFwanNyMlBLa0lBM0kwXC9rbHRnbjA4K1RPbWp5aXhNUUF4Y1dYelB1Q2gzWXJaZTJZNXArM2lvT1JvYlpjd0JWSU1vWDhQVzFYemhXaWcwK25RbGVEVGtWN1YrUURIbjFMRUxSbXM2TXo3TVZUMklsN0VrOUo0OTJwcHp0V2hkQXUwV01abHdhcDBuMmZhNUxTdlZQeFJYbWRpWDhpMlNpRUx5bnhlR0FqbEFHYlJlS2xWV1lQb1ZCOTd2WWRGK0VTTmpnWE9rUWpGczl2dnZyTHJrZERDeXZsNXJnT3VyUjFEZk95ZkFsVnlaeTNjVzRWTzhlRmZJVWlueVA2Zz09IiwibWFjIjoiYWZlMzdiY2U1ZGIxMTc2YzY0NzQzMDY0YjczODM4ZTEwZTNjY2ZiMzhhYjkzMTI3OTA2MjRhMDVhZGFjZWVhMSJ9
eyJpdiI6IkRqODVhNTZObXV3cmxxaXFPdjFGalE9PSIsInZhbHVlIjoiakxCMjIyTE5vbXVhblF6OFM0TGl4RTkxSmsrUzhnTXQ1UWxFb1ZicWkwRFhTRGJNalUrcUcwcXU4MERmZGNRT3VBdU1ncFU5bm1JWE5KUkZjTXlOZXZTTVdSWE4yTlBURUNYT3J5ZmxOZFNENXVXZmJzd3RUdUVrSUdhTmNuaFJHWFVZSE4xZ3lDVmNsdTV5Rm9LaUREcnNoalwvZDJmVk9vXC9Xajl6ZlFTS2xOSGhlUzNJWlBSV21EbGM3TmJFR2tYQm1FdjVTZXNENE83SWgraDJlMENLMHRwaHVOcFBSTEFHUDRzZFNuUWQ1NjJ3b3hYc0dxZWVITEo0RnRVTElnZUliV1NwTDVzN1VWdERSWG1QckhzbkNNa2pSMnBPbzVNdVZ2UGdEQWdyNkdOb2M1K25jK0d3N3hEK25ValhaMXVtTEo4Yk8wMlVwNWpJa2FLdU1YYmNyM1dCUFVQTHlMNWE2K05wVHp2MGs9IiwibWFjIjoiZWUyMzhkMWE0ZDMyMzhmZDM2YzkxY2NhYTcwZDFlZmYyYTE4NzFhMjUzNzIwYjc0Y2Y5NDg0MmY1MTU1YWExZCJ9

             “Ôi. Anh đau đầu quá, hình như lại sắp mất trí đến nơi rồi, không được, anh phải ngủ một chút”.

Advertisement
x