Lời nói của Kham bố Giới Thành khiến Diệp Phàm lắc đầu phì cười, tiếng cười này đinh tai nhức óc, xem ra vẫn là anh đánh giá cao giới hạn của họ. 

             Vốn nghĩ rằng cùng tiến vào là muốn cùng anh thương nghị bình thường, cho dù phải trả một cái giá, chỉ cần có thể dẫn Hàn Tuyết rời đi, anh đều có thể chấp nhận được. 

             Nhưng Giới Thành tới thời điểm hiện tại vẫn là một khuôn mặt từ bi giả dối, nếu đã như vậy anh chỉ có một con đường duy nhất có thể đi, chính là: giết! 

             Đức Phật từ bi, anh thì không như vậy. 

             “Giết!” 

             Diệp Phàm hét lên một tiếng, cương khí toàn thân dâng trào, sát khi từ đao tuôn ra. 

             Đối mặt với Diệp Phàm đang giết tới, Giới Thành mặt không biến sắc, thay vào đó lại thốt lên một câu: “Vô lượng thọ phật, Phổ Đà ông hôm nay bị tước đi chức vị kham bố!” 

             “Tuân lệnh!” 

             Phổ Đà không hề do dự, vừa dứt lời, cả người vồ về phía Diệp Phàm giống như một con diều hâu săn mồi. 

             Chùy hàng ma trong tay chuyển động đập vào lưng Diệp Phàm, phía sau có tiếng xé gió, Diệp Phàm gầm lên, thuận thế lao về phía trước mà xoay chuyển, vung đao chém về phía sau va chạm với chùy hàng ma của Phổ Đà. 

             "Con lừa trọc không biết xấu hổ, nạp mạng đi!” 

             Phổ Đà hiện giờ đã từ bỏ chức danh kham bố của chùa Đạt Mẫu, giống như những Lạt ma bình thường, cho dù phạm phải sát giới ngay trong chùa cũng không có vấn đề gì. 

             Cho dù giết chết Diệp Phàm, các thế lực đứng sau anh tìm tới gây rắc rối trong tương lai cũng sẽ do một mình Phổ Đà ông ta gánh vác. 

             Xét cho cùng, thân phận kham bố này có thể đại biểu cho toàn bộ chùa Đạt Mẫu, nhưng một lạt ma thì không thể. Nếu như người đứng sau Diệp Phàm mạnh tay chém giết chùa Đạt Mẫu thì sẽ gặp phải sự phản kích của các chùa miếu lớn tại bắc Tây Tạng. 

             “Ma đầu, hôm nay phải dùng gậy giết chết ngươi, để trả thù cho lạt ma chùa ta, phật môn không phải là nơi ngươi có thể giở thói ngang ngược!” 

             Phổ Đà gầm hét liên tục, bóng gậy đầy trời đập về phía Diệp Phàm. 

             So về lực chiến đấu chân chính, Diệp Phàm không phải là đối thủ của Phổ Đà, suy cho cùng đối phương cũng đã tiến vào cảnh giới tiểu tông sư đã nhiều năm nay. 

             “Không được, cứ như vậy mình sẽ thua mất, không có một cơ hội chiến thắng nào cả, hơn nữa chiếc chùy hàng ma kia có chút kỳ lạ…” 

             Trong lúc kháng cự, Diệp Phàm suy nghĩ chớp nhoáng tìm cách phá giải. 

             Khi chùy hàng ma của Phổ Đà vung chuyển, chiếc vòng đồng trên đó tạo ra một âm thanh kỳ lạ, khiến tâm trí anh bị ảnh hưởng. 

             Loại cảm giác này rất khó nói, đao Hoàng Tuyền của anh mặc dù bá đạo, nhưng anh vẫn chưa thể phát huy toàn bộ uy lực của nó, Thập tam đao phong ma của anh mới luyện được đao thứ nhất mà thôi. 

             Tại lối vào của chùa, Âu Dương Ngọc Quân và những người khác nghe thấy tiếng gầm thét từ bên trong, tinh thần của từng người trở nên căng thẳng, Diệp Phàm bị vây hãm phải chiến đấu bên trong, bọn họ lại không có cách nào giúp đỡ. 

             “Chúng ta phải làm sao đây?”, Long Linh lo lắng hỏi. 

             "Đợi, tôi tin đại ca!”, Âu Dương Ngọc Quân hít sâu một hơi, nghiến răng nói. 

             “Nếu Diệp Phàm chết tôi sẽ khiến tất cả người của chùa Đạt Mẫu phải chôn theo!”, Linh Hồ Uyển Nhi hời hợt nói, không có bất kỳ dao động cảm xúc nào. 

             “Tôi khuyên mấy người nên thả tôi ra ngay lập tức, kham bố Giới Thành sẽ tha tội cho mấy người!”, một vị lạt ma nhịn không được mà mở lời. 

             Bụp 

             Ông ta vừa dứt lời, Âu Dương Ngọc Quân đã đá vào chân ông ta, lạt ma kia liền đau đớn rú lên. 

             Với cú đá này, Âu Dương Ngọc Quân trực tiếp đá gãy chân của ông ta. 

             Tiếng hét thảm thất thanh vang truyền trong chùa Đạt Mẫu, vẻ mặt của Phổ Đà, người đang chiến đấu bỗng trở nên hung ác. 

             “Ma đầu, để người của cậu thả họ ra, nếu không tất cả các người sẽ phải xuống địa ngục!” 

             “Ha ha, bớt khoác lác đi, cho các người giết, các người dám sao?” 

             Diệp Phàm giễu cợt cười lớn: “Nói cho các người biết, giết tôi rồi các người vẫn ngày ngày đốt hương, tụng kinh niệm phật như thường, nhưng người bên ngoài, một là đại tiểu thư của nhà Linh Hồ, một là cháu gái của Hắc Long chủ- một trong ba đại long chủ của ám long Hoa Hạ, một là cậu chủ nhà Âu Dương, các người thực sự dám giết sao?” 

             Diệp Phàm nói xong, kham bố Giới Thành đang ngồi khoanh chân lập tức nhíu mày, không ngờ cả ba người đều có lai lịch lớn như vậy. 

             Ông ta đương nhiên biết nhà Linh Hồ, đó là gia tộc siêu cấp có tông sư, nhưng nghe nói ông cụ Linh Hồ không ra khỏi nhà Linh Hồ, chỉ cần ông ta không giết chết Linh Hồ Uyển Nhi, thì không cần lo lắng. 

             Về nhà Âu Dương thì ông ta có chút hiểu biết, mặc dù lớn mạnh nhưng nghe đồn nội đấu ác liệt. 

             Chỉ có Long Linh khiến ông ta phải nhíu mày, ám long Hoa Hạ, là một trong những thần thủ hộ của Hoa Hạ. 

             Là năm đó một tay thái tổ sáng lập nên, trong cuộc chiến chống lại Liên minh võ đạo, ám long Hoa Hạ là một máy chém đầu hổ, chém giết đến mức các thế lực tu võ lớn kinh sợ không dám lộ diện. 

             Trong những năm qua, Hoa Hạ thái bình, ám long Hoa Hạ dần dần biến mất trong mắt thế nhân. 

             Nhưng với người đã trải qua trận chiến thảm khốc năm đó mới sâu sắc cảm nhận được sự đáng sợ của ám long Hoa Hạ, dùng đầm rồng hang hổ để miêu tả cũng không ngoa. 

             Về phần Diệp Phàm có phải đang thổi phồng lên hay không, ông ta không nghĩ như vậy, bởi vì không cần thiết, cũng không ai dám tùy tiện tìm ra lý do như vậy. 

             “A…” 

             Lúc này, lại có một tiếng hét khác từ bên ngoài truyền đến, thống khổ thê lương vô cùng. 

             Ba người Âu Dương Ngọc Quân sau khi thương lượng đã quyết định không giết người, nhưng sẽ giày vò họ! 

             Một vị lạt ma khác bị đá gãy chân, nửa quỳ trên mặt đất, vẻ mặt đau đớn hung tợn. 

             Nghe thấy tiếng hét thảm thiết, Phổ Đà phẫn nộ tới cực điểm, Diệp Phàm lại bật cười, anh không chính diện chống cự nữa, mà thực hiện chiến lược vu hồi, không ngừng vòng quanh.  

             Tiếng hét thảm này thật tươi đẹp, chỉ cần Phổ Đà rối loạn tâm trí, anh liền có thể tìm ra kẽ hở để tiến công. 

             “Ma đầu, có bản lĩnh thì đừng trốn…” 

             Phổ Đà tức giận la lên, Diệp Phàm không phải là đối thủ của ông ta, nhưng nếu cố tình ẩn nấp, không đối đầu trực diện với ông ta, ông ta cũng không có cách nào. 

             “Hoảng cái gì, tiếng kêu đẹp đẽ này không phải còn dễ nghe hơn cả phật âm sao?”, Diệp Phàm dí dỏm cười đùa. 

             Tiếng hét sau lớn hơn tiếng trước, tiếng sau thảm hơn tiếng trước, trái tim của Phổ Đà như bị dao cứa, đó đều là những nhân tài mà chùa Đạt Mẫu dày công vun đắp, nhưng giờ lại liên tiếp bị phế bỏ đi. 

             Loại tra tấn này còn cay độc hơn trực tiếp giết chết người. 

             “Giết!” 

             Chính vào lúc này, Diệp Phàm vốn đang trốn tránh đã nắm bắt được cơ hội, một bước đi xa một trượng. 

             Đao Hoàng Tuyền Lưỡi với đao màu vàng và phù điêu vương máu trực tiếp chém gãy chùy hàng ma, lưỡi dao xoay ngang bổ vào nách Phổ Đà. 

             Phổ Đà lập tức phản ứng lại, nhưng lúc này muốn né tránh đao Hoàng Tuyền của Diệp Phàm thì đã quá muộn, ông ta dùng một tay vận hết công lực của mình nổ tung về phía ngực của Diệp Phàm. 

             Pằng! 

             Ầm một tiếng cực lớn, Diệp Phàm trực tiếp bị đánh bay, xương ức sụt xuống, miệng phun máu, anh bị thương nặng. 

             Phổ Đà càng thảm hơn, dưới nách có một vết cắt lớn, máu thịt lẫn lộn, xương sườn dường như lộ cả ra ngoài. 

             Phổ Đà cũng bị thương nặng, nhưng ngay sau đó, Diệp Phàm ho khóe miệng vương máu, lại một lần nữa nhảy lên, anh không quan tâm tới thương thế của bản thân. 

             Đao Hoàng Tuyền trong tay cắm vào vỏ đao phía sau, hai tay bỗng nhiên kết ấn, một luồng khí kinh người bùng phát từ cơ thể anh. 

             Diệp Phàm nhe răng cười, miệng đầy máu: “"Con lừa hói, ấn này tặng cho ông, tôi gọi nó là kim cang thủ ấn!” 

             Như thể vượt qua thời gian và không gian, một ấn này của Diệp Phàm không thể chống cự lại, trong nháy mắt đã tới trước mặt. 

             “Đại kim cang ấn thủ, điều này sao có thể…”, Phổ Đà hét lên một tiếng kinh hoàng, nguy cơ tử vong bao trùm lấy ông ta. 

             “Haiz…” 

             Giới Thành ngồi đó phát ra một tiếng thở dài, lực lượng mạnh đến mức khiến người ta phải run lên bạo phát ra từ trên người ông ta, ông ta không thể nhìn Phổ Đà chết trước mắt mình. 

             Bởi vậy ông ta nhất định phải can thiệp, Phổ Đà không thể chết! 

eyJpdiI6InRIYlhuU25ZQU96czdqNzRmRnZwRXc9PSIsInZhbHVlIjoiQmhhZTVpakVHOUsyRjlpSnRRNllycTlYcFNCMUVaRFNETFZhOUxnb3FaNDQrV1lcL0lHN21MRjlkZytKUWZMSEEyMWh5aG81bVZzN0tJWU85OGJOR2JHMHlGcGJjYUQ4WDlqT29CQWtxWUE3ellicUloS2lGcGh1OWs5ejlxWExmOU1henJzN1FXQkxwNmdzdkJkeVl3WktUdmxGNU5KMk1FSVVyNUIxQmRIVThnVTRTMHo5cXBxZUVZTjVSYkNad29iOEVQTHZtTndqckV6MlN6aUFTVm1uQ2k1K0ZiaElHaXpUSDlpUVhiamN2MHdnZDFNYlh5Nm85ME9NK0Jpd28iLCJtYWMiOiI5MDBjYjNjODkwNDBkYTk2MWFjMmYyYzk0NTlhMzQ5YzYzZjYyZmYyYTQ4NGMxNDMyODkyMDU3M2M0MTBjNjc5In0=
eyJpdiI6InZiNElKaG10VE16OStvUkhOS3ZzbXc9PSIsInZhbHVlIjoiM0ZJc2VaMUpxZEFDaUQ3R08rblRUNnh3dk1pMHliWmdFWUZXaU9rRlwvNzBvdGdVUHJNOCtCcU5cL3Q0bEhcL3g0Q0pGdWZPQmQ2STc1aG1NXC9wOTNlTVFDMXk2T1ZFdTVsdDdnS1N6cW9FWWFcL25GNU5OU0FlSTY2Q1hzN25NdTdjTTJUXC9BNU5oZVh6SFNsaEVqV0VxaW5iTlZMTHBLVldXUERvZGpNUUZrRFJxXC9rd2dzamVMQlZYbDhmMEtmTHFTY0x6YWJvZnhKMWtOaXIwc3JVV3pRRHBMVUxEbEx6NVBFa2ZSQzQ0TVZRTTlFWEF0MFVhdjJiblpabVEwWEpqTUZmT3pVYUkwNVhlaHBDRG90QWJkRTFRYkErSndyNXZDYTJFK2J3a1AwQ2FPZWJLQVwvSTljODdZTjRhaXRrSmxObENabXg3YXZuaHFFXC9ZckhhSno1b3M5bUE2c1JJOGFWaEh3TnVUazViYWYxWDJieit2VW53c3E5bzBaK2h3OXRDYndVMFJiUllzZ0IrR1wvNlZIcTZqXC93PT0iLCJtYWMiOiI4NDkwYzg4YWJmMjA3YTc3OWI3YTY5NjRlMTE3YmJiYzI0YzI0OGEwYzE4MDlkOTA3MjJiYWJjMzczZGRhYjgxIn0=

             Ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy một người đàn ông đang đi chậm rãi từ xa đến!

Advertisement
x