Vừa dứt lời, Diệp Phàm liền nghiêng đầu ngủ luôn.  

             Ha ha ha!  

             Nhìn anh giả ngốc, Hàn Tuyết không nhịn được mà phì cười thành tiếng, đưa tay ấn lên trán anh: “Em nói anh biết, ngoại trừ Thanh Thanh và Uyển Nhi ra, anh còn dám tìm người phụ nữ thứ ba, em sẽ đánh gãy chân giữa của anh luôn đấy”.  

             “Ngoài ra, em phải làm bà cả, nhớ kỹ cho em đấy”.  

             Diệp Phàm không nói gì mà chỉ ngây ngô cười, đôi mắt tuyệt đẹp của Hàn Tuyết liền trừng lên nhìn anh, rồi ngồi dậy.  

             “Em đi xem thuốc đã sắc xong chưa, khoác áo vào đừng để cảm lạnh”.  

             Hàn Tuyết đứng dậy đi ra ngoài, Diệp Phàm nhìn cánh tay trái đang quấn băng của mình, không khỏi suy nghĩ miên man.  

             “Ông già, rốt cuộc ông mạnh tới nhường nào vậy?”  

             Diệp Phàm lẩm bẩm một mình, người ngày hôm đó xuất hiện, không ai khác chính là bố ruột của anh Diệp Phù Sinh.  

             Hai bố con cũng đã hơn mười năm không gặp, hồi còn nhỏ anh nhớ Diệp Phù Sinh cách một thời gian sẽ trở về nhà trong bộ dạng thương tích đầy mình.  

             Ở lại không lâu, vết thương vừa khỏi lại biến mất, không ngờ lần này gặp lại, Diệp Phù Sinh đã mạnh tới thế.  

             Ngày hôm đó, anh bị thương rất nặng, chỉ kịp nhìn Diệp Phù Sinh một cái rồi liền ngất đi.  

             Đợi tới năm hôm sau anh tỉnh lại, Diệp Phù Sinh cũng đã rời đi, chỉ để lại một đơn thuốc, dặn Hàn Tuyết mua thuốc như trong đơn rồi sắc cho anh uống trị thương.  

             Còn về kham bố Giới Thành, anh nghe Long Linh nói, chùa Đạt Mẫu từ hôm đó bắt đầu đóng cửa không đón khách, và cũng không ai biết bao giờ chùa được mở cửa lại.  

             “Ài...”  

             Diệp Phàm thở dài một tiếng: “Không biết bọn họ đang thao túng cái gì mà phải bày một thế cờ lớn như vậy...”  

             Diệp Phàm biết hiện giờ anh cũng đang nằm trong thế cờ này, một thế cờ vô cùng lớn.  

             Còn anh, chỉ là một quân cờ, nhưng may thay lại là quân cờ quan trọng.  

             Phía sau, trận đấu giữa Linh Hồ Uyển Nhi và Long Linh cũng đang đi tới hồi kết, Linh Hồ Uyển Nhi mạnh hơn một bậc, cho nên luôn giữ thế trấn áp đối với Long Linh.  

             “Em Long à, gọi chị đi...”, Linh Hồ Uyển Nhi từ cao nhìn xuống, đắc ý nói.  

             Nhìn bộ dạng đắc ý của Linh Hồ Uyển Nhi, càng khiến Long Linh nghiến răng ken két.  

             “Tiểu nhân đắc chí!”  

             Long Linh thầm chửi một tiếng, rồi mới mở miệng nói: “Chị Uyển Nhi”.  

             “Lớn tiếng chút, nghe không rõ...”  

             “Chị Uyển Nhi!”  

             “Vẫn nhỏ quá, em chưa ăn cơm hả?”  

             Long Linh nghiến răng, gào lên với Linh Hồ Uyển Nhi: “Chị Uyển Nhi”.  

             “Đúng rồi, em gái thật ngoan!”, Linh Hồ Uyển Nhi vui vẻ cười rồi thả Long Linh ra.   

             Diệp Phàm thấy vậy chỉ cạn lời, hai người bọn họ đúng như nước với lửa gặp nhau là gây hấn.  

             “Cười cái đéo gì mà cười...”, Long Linh thét lên với Diệp Phàm.  

             Khoé miệng Diệp Phàm giần giật, bà chằn này chắc đang đến tháng, nên mới buồn vui vô cớ như thế.  

             “Đúng rồi, Ngọc Quân đi đâu rồi, tại sao tôi không thấy cậu ta?”, Diệp Phàm hỏi Long Linh.  

             “Hừ, anh bây giờ mới biết đường hỏi tới cơ hả, tôi còn tưởng anh quên luôn rồi, anh em cây khế có khác!”, Long Linh ử hử một tiếng, rồi không tiếc lời châm chọc.   

             Diệp Phàm cạn lời, anh vừa mới tỉnh lại được một lúc, không phải là anh không muốn hỏi, mà vẫn còn đang sắp xếp lại cả đống thứ trong đầu.  

             Long Linh nói bằng giọng coi thường: “Ngọc Quân ở lại thành phố Côn rồi, nhà cậu ta hình như xảy ra chuyện gì đó, nên phải quay về xử lý, cho nên không tới”.  

             “Đúng rồi, đây là bức thư cậu ta nhờ tôi đưa lại cho anh”.  

             Long Linh lấy ra một bức thư, rồi dúi vào trong tay Diệp Phàm.  

             Mở bức thư ra, Diệp Phàm bắt đầu đọc nội dung bên trong, ánh mắt lóe lên một tia sắc bén.  

             “Trong đó viết gì vậy?”, Long Linh thấy sắc mặt của Diệp Phàm có chút thay đổi, liền hỏi.  

             “Cô tự xem đi”.  

             Long Linh nhận lấy bức thư, đọc xong, nổi giận đùng đùng: “Vô liêm xỉ!”  

             Gấp lại bức thư rồi nói: “Không được, tôi phải đi tìm cậu ta”.  

             “Không được!”  

             Diệp Phàm lắc đầu, trầm giọng nói: “Cô đi cũng không giúp được gì, đợi vết thương của tôi khỏi rồi cùng đi”.  

             Long Linh cắn răng nói: “Được, anh mau dưỡng thương cho tốt đi!”  

             Cô ta là cháu gái của Hắc Long một trong ba Long của Ám Long Hoa Hạ, địa vị cao quý, thuộc hàng gia thế khủng.  

             Thế nhưng, Long Linh không hề công quyền tư dụng, hơn nữa Ám Long Hoa Hạ tương đối đặc thù, bọn họ sẽ bị chỉ trích khi vô duyên vô cớ đối phó với một gia tộc luyện võ.  

             Trừ phi đối phương có hành vi gây nguy hại cho an ninh quốc gia và sự an toàn của nhân dân, thì Ám Long Hoa Hạ mới ra tay xử lý.  

             Dù sao đó cũng là cơ quan nhà nước không dễ điều động, cho nên Long Linh cũng không có cách gì để giúp.  

             “Đúng rồi, có chuyện này cần nói với anh, anh phải chuẩn bị sẵn tâm lý đấy”, Linh Hồ Uyển Nhi đi tới trầm giọng nói.  

             “Chuyện gì?”  

             “Tiếng tăm của Độc Cô Thiên Đao trong giới võ lâm như thế nào chắc cũng không cần tôi phải nói, bây giờ tin anh là truyền nhân của ông ta đã bị truyền ra ngoài”.  

             “Thế lực của giới võ lâm rất lớn, Liên Minh Võ Đạo đã đưa ra lệnh truy sát, để các thế lực chính đạo lớn trong giới võ lâm cử người mạnh trẻ tuổi của mình triển khai truy sát, chỉ cần ai có thể lấy được cái đầu của anh, thì có thể được vào Liên Minh”.  

             “Thế lực chính đạo?”  

             Diệp Phàm cười một tiếng chứa đầy sự chế nhạo.  

             Nhìn thấy đám hoà thượng đạo đức giả của chùa Đạt Mẫu, Lương Hồng của Thất Tinh Tông, anh cũng coi như được biết thế nào là thế lực chính đạo.  

             Chính là những kẻ còn tà ác hơn cả những tên ma đầu đích thực, chỉ có điều bọn chúng tự khoác lên mình cái vỏ bọc hoa lệ, để che đi sự ô hợp thối tha bên trong.  

             “Là Lương Hồng của Thất Tinh Tông tung tin này ra hả?”, Diệp Phàm hỏi lại.  

             Linh Hồ Uyển Nhi gật đầu: “Ừ, ngoài Thất Tinh Tông ra còn có cả Tịnh Nhất Môn, thậm chí Tịnh Nhất Môn còn cung cấp cả ảnh của anh, cho nên chuyện này đã lan truyền trong khắp cả giới võ lâm”.  

             Ảnh của anh?  

             Diệp Phàm chợt ngẩn người, lửa giận trong lòng thổi bùng lên, làm vậy là muốn truy sát anh tới cùng hay sao, đến cả ảnh của anh bọn họ cũng có luôn.  

             Anh cau mày khi biết ảnh của anh là do Tịnh Nhất Môn cung cấp, thế nhưng anh lại chưa từng gặp qua người của Tịnh Nhất Môn.  

             “Cô có thể nói cho tôi biết đôi chút về Tịnh Nhất Môn đó được không? Mà hình như chúng ta còn chưa đắc tội gì với bọn họ...”, Diệp Phàm cau mày nói.  

             “Giới võ lâm rất lớn, có vô vàn các thế lực lớn nhỏ, nhưng ngoài những dòng họ luyện võ có thực lực ra, thì còn có một vài thế lực môn phái cửu môn bát tông”.  

             “Tịnh Nhất Môn thuộc môn phái trong cửu môn, bọn họ khá đặc biệt, môn phái này trước giờ chưa từng thu nhận nam giới, tất cả đệ tử của bọn họ đều là nữ giới”.  

             “Nhưng thực lực lại không hề yếu chút nào, cũng xếp thứ ba, thuộc top 6 bảng A trong cửu môn.  

             “Tịnh Nhất Môn tuy đứng thứ ba, nhưng hai môn phái xếp đầu cũng không muốn chọc vào bọn họ”.  

             “Tịnh Nhất Môn chỉ thu nhận nữ đệ tử, hơn nữa các nữ đệ tử đều rất đẹp, trong vài năm nay không biết đã liên hôn với biết bao thế lực tu luyện võ thuật, hình như có nữ chủ của một đại gia tộc nào đó cũng là đệ tử xuất thân từ Tịnh Nhất Môn...”  

             Diệp Phàm chăm chú lắng nghe, nghe xong anh chỉ cười: “Hoá ra là nhà chứa dắt gái!”  

eyJpdiI6IjVZUVRENlVEREg1cTVCdVhtU2ZMM2c9PSIsInZhbHVlIjoiUzFGZjVGcXR3UDJCclAyK2YzU2diZEJERGdsa25tcHJKcWZwNmYrYXhFVmxsczJHTE42cTdTK1dsVGh1TURTRllnUU9zR0EwblJNYngyTDJONEREMmw0WnNjVytZRFwvWWJnYm11bmlKaTE1OXFEdEpvdENPcExDcG1IUEhyOFwvVjFEMXR2dzd4RmlDN3hqRUtKWXJSZjFqU01VcENWNUhHVVJSTkdBSzVFcU1QdmJ4dHBqQlBUcUROU2w5SmE2MFlXTDkrME4xWjNsVW1CMXRnSTRzZktYV25OTzg2VTd4ZE5JMEFTVkxFUTY1MkNoek1Uemhiak5mbm1CZGN1SVdXMWQ1bDhwdnJPQ25uWXYxUlJFdlVpVmloeFY2WmdwOFFOeG1KNVp5SE1qXC92SFljRXczcWFhYmx0eUVvcjF5M1wvQ1NmRTJpQm5oWGR6TlVDcEhGaXV5M0VOcGcxRDN2M2lFMGdBdCtUVmc4bHd5MEdjbjJJNW9kWnVCVm52czhBVVBvNFwvaUVhejZ1SkpEMEdrTHo1R2QyZ2NWZ2hsRXR3Vmp1SU9abGNIUGFBRnBxbjJtTTJFU00zNkQzc3pRN0dEV1Y3bUlJdFg2TVwvYnZvd20zdUhpZ2htQUpKSk9ObzlpdVh1c2JjRTRuR01sT3l6dWluZllRMzExZ2hLeUxVcFRFV1V5ZVViZlNmVkdWS0Y1bHpOclJpeGlCdjh3elluTXJcL3Y1b21KWVozZFR0TVFMQW9hbHZQSUlDTkZVYkRpZzVXQ1ZxQmNMenM4MjlkWStLaWg3aXhSWEViVm1ZVjVXNGlKRXlSOFRoTlk9IiwibWFjIjoiNzdmZTAzMjFkNGYzNDQwNmU5ZWY5YjI5OGI3NWI1NDE1ZmE2NGY0ODNhNDBkZTM5NTc5ZWQzOGFiMWM1MTFiNiJ9
eyJpdiI6IjhIUStwemhxeFJVRlRRV09Cc1hTdmc9PSIsInZhbHVlIjoiV1g5RjBpVDk2a1JvXC90SnFOZ1NPZGxzVVo3OTdIU09cL3RhcDNucFhYcWZqK0pUeUdtUHNGMngwaWFBQmRSNlkzMzhnRUVDYlpOd3Y0VkxXQmhoOUdDN3VGVVhMSDRBY2Ntd0dTSUpCOVVodlwvd0M1aWtYT04xdkZJa24xdmg1R0tIREdxUEhtc0dWYXNBSDdXU20yeFFscktSVVlQVFwvbkhEbUhjZUI3STljelVKZGNwa1M2M3lUR2d1N1wvTVluN0YiLCJtYWMiOiI3ZGJhMDBhOWEyNWZiZDliNDEzZGZiZTdmZTljYjE0M2E5YmExYjIyNjk5YzBjMzUwYmE1MzM0ZDAyZWYwNTYwIn0=

             “Đương nhiên, Tịnh Nhất Môn có hai vị đệ tử trẻ tuổi đã lọt vào bảng Bưu, thậm chí còn là cường giả trẻ tuổi”.

Advertisement
x