Những âm thanh rền vang này từ trong chùa truyền ra, nhưng người đang nói lại giống như đứng ngay trước mặt bọn họ.  

             Còn trên thực tế, người này không biết đang đứng cách đây bao xa, dù sao diện tích của chùa Đạt Mẫu cũng rất lớn.  

             Nhóm của Diệp Phàm cùng nghiêm mặt lại.  

             “Diệp Phàm đừng đi, nội lực người này vô cùng thâm hậu, tôi thấy người này cũng phải ngang tầm với đại trưởng lão của nhà Linh Hồ chúng tôi!”, Linh Hồ Uyển Nhi trầm giọng nói.  

             “Đại trưởng lão, Linh Hồ Tư Không?”, Diệp Phàm hỏi lại.  

             Linh Hồ Uyển Nhi gật đầu: “Đúng, nội lực thâm hậu như vậy, tuy có thể chưa phải là tông sư, nhưng cũng chỉ cần nhón thêm một bước sẽ thành tông sư rồi”.  

             Đồng tử của Diệp Phàm thu lại.  

             Tông sư?  

             Đại diện cho đỉnh cao võ thuật, ít nhất trong mắt anh đây là đỉnh cao võ thuật, bây giờ anh mới là hoá kình tiểu tông sư.  

             Cương kình ngoại thế, khí kình hoá hình, cách khoảng không tìm vật, những tiêu chí này quá đúng với một tiểu tông sư.  

             Chỉ có điều tiểu tông sư vẫn còn cách tông sư cả một khoảng cách khá lớn.  

             Nhưng so với ám kình đại thành khoảng cách đó còn xa hơn cả.  

             Diệp Phàm khi còn là ám kình đại thành vẫn còn có thể chiến đấu trăm chiêu không bại với cao thủ vừa mới chạm ngưỡng tiểu tông sư.  

             Thế nhưng anh gần như không có phần trăm thắng nào khi đối diện với một tông sư!  

             “Linh Hồ Tư Không đó thật sự là tông sư?”, Diệp Phàm hỏi lại, dù sao khi đó Linh Hồ Tư Không cũng suýt giết chết anh.  

             Nếu như không phải ông cụ Linh Hồ ra tay, nói không chừng bây giờ mộ anh cũng xanh cỏ.  

             Linh Hồ Uyển Nhi lắc đầu: “Không rõ, tôi biết ông ta từ lâu chỉ còn cách tông sư nửa bước, còn bây giờ đã bứt phá lên tông sư hay chưa tôi cũng không rõ”.  

             “Vậy ông nội của cô thì sao?”  

             “Anh đoán xem?”, Linh Hồ Uyển Nhi cười nói.  

             Khoé miệng Diệp Phàm xệ xuống, đoán cái mẹ gì chứ, khi đó ông cụ Linh Hồ chỉ đánh một chưởng đã khiến Linh Hồ Tư Không bắn ra xa luôn rồi...  

             Ngoài tông sư ra, Diệp Phàm không nghĩ ra điều gì khác.  

             Thế nhưng cũng có thể hiểu được, nhà họ Linh Hồ dù gì cũng là một trong những họ nhà võ có tiếng trong giới võ lâm, nếu trong gia tộc không có lấy một tông sư, e là cả nhà bọn họ cũng khó mà trụ vững.  

             Núi Mãng của Thần Nông Giá, là nơi phong thuỷ địa bảo tốt nhất, có thế đằng long!  

             “Uyển Nhi, hay là gọi điện cho ông già nhà cô, bảo ông ta tới giúp một tay?”  

             Linh Hồ Uyển Nhi trợn ngược mắt: “Ông nội tôi sẽ không ra khỏi nhà đâu, ông ấy là định hải thần trâm của gia tộc, cũng đã phải hai mươi năm chưa ra khỏi nhà rồi, hơn nữa sư phụ của anh vẫn còn đang ở sau nhà, ông nội tôi làm sao dám đi ra ngoài...”  

             Diệp Phàm chợt bật cười, Linh Hồ Uyển Nhi nói đúng, Độc Cô Thiên Đao vẫn còn đang bị nhốt ở phía sau nhà bọn họ, chỗ đó giờ cũng đã thành cấm địa.  

             Nếu như Độc Cô Thiên Đao có ở đây, chắc anh đã không phải sợ, có thể cứ thế mà xông vào đánh giết.  

             “Anh, chúng ta làm thế nào?”, Âu Dương Ngọc Quân trầm giọng hỏi.  

             Bây giờ chùa Đạt Mẫu lại có cả một nguyên lão mạnh như vậy, và ông ta còn đang bảo Diệp Phàm đi vào trong chùa.  

             Đi vào, sẽ phải đối mặt với nguy hiểm không lường trước.  

             Nếu không vào, Hàn Tuyết vẫn còn ở trong đó, vì để tìm được quả Phật Tâm cho anh mà Hàn Tuyết đã phải chịu biết bao cực khổ, mà cô lại chỉ mà người phụ nữ bình thường.  

             Hàn Tuyết còn không sợ, thì anh sao phải sợ chứ?  

             “Ngọc Quân các cậu ở đây đợi, tôi sẽ đi vào!”, Diệp Phàm nhìn bọn họ, trầm giọng nói!  

             “Không được, một mình anh đi vào quá nguy hiểm, em sẽ đi cùng anh!”, Âu Dương Ngọc Quân nói.  

             “Đúng vậy, chúng ta cùng đi vào, mang theo cả những người này, tôi không tin ông ta thật sự không màng tới sự sống chết của những hoà thượng thối này”, Long Linh tiếp lời.   

             Linh Hồ Uyển Nhi không nói gì, vì ánh mắt cô đã nói lên tất cả.  

             Diệp Phàm lặng người, bật cười ha hả, vì bên cạnh có anh em tốt, có tri kỷ, lại có cả hồng nhan, đời người được thế đã là quá đủ!   

             “Tôi đi một mình, mọi người ở đây đợi là được rồi, ý tôi đã quyết, mọi người cũng không phải cố chấp làm gì!”  

             Diệp Phàm nói xong, liền nhìn thẳng về phía bọn họ, tay cầm chặt cây đao Hoàng Tuyền, sải bước đi về phía chùa Đạt Mẫu.  

             Tại cổng chùa Đạt Mẫu, Phổ Đà dẫn theo các lạt ma đứng ở đó, nhìn Diệp Phàm cầm đao đi vào mà giận run người.  

             Cơn giận này chỉ có dùng máu của Diệp Phàm mới có thể làm dịu được.  

             Nhiều năm rồi, chùa Đạt Mẫu chưa từng gặp phải tình huống thương vong nào như vậy, chỉ nguyên hôm nay cũng phải có tới hơn mười lạt ma bị chết thảm.  

             Còn bọn họ buộc phải ở đây đợi, không được phép bước vào một bước.  

             “Phổ Đà, mời thí chủ vào!”, giọng nói hùng hậu đó lại vang lên lần nữa.  

             Diệp Phàm lúc này đã đứng ngoài cổng chùa, nhìn vẻ mặt cay độc của Phổ Đà, anh chỉ bình thản cười: “Không nghe thấy hả, để tôi vào!”  

             Phổ Đà không nói, ông ta đang suy tính, nếu lúc này ra tay bắt Diệp Phàm vào trong chùa, đóng chặt cổng chính, phải mấy khoảng bao lâu mới lấy được mạng của Diệp Phàm!  

             Diệp Phàm nhìn ông ta, cười nhạt một tiếng, đối phương cũng đã bảo anh vào, thì sẽ không cho phép Phổ Đà giết anh.  

             Mấy phút sau, Phổ Đà đứng sang một bên, nhường đường cho Diệp Phàm đi.  

             Diệp Phàm khịt mũi, ngẩng đầu sải bước đi vào bên trong.  

             “Kham bố...”, lạt ma Thích Diệp hai tay nắm hai nắm đấm, ánh mắt lộ rõ sát ý, ông ta sắp không kiềm chế được mà muốn ra tay.  

             “Không được động thủ!”  

             Phổ Đà trầm giọng nói, thế nhưng ông ta vừa dứt lời, một vị lạt ma mang theo ánh mắt thù hận, tay nắm chặt thanh đao theo phong cách Tạng chạy tới đâm sau lưng Diệp Phàm.  

             Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, sau khi Phổ Đà phát hiện ra, ông ta đã không kịp chặn vị lạt ma này ra tay tấn công.  

             Bụp!  

             Vị lạt ma đó đột nhiên khựng lại, cúi đầu nhìn xuống bụng mình, máu tươi đang trào ra, hắn ta không can tâm mà ngã vật xuống.  

             Diệp Phàm cũng không thèm quay lại nhìn, chỉ rút lại thanh đao Hoàng Tuyền, tiếp tục đi về phía trước.  

             “Ma đầu!”, Phổ Đà nổi giận đùng đùng, tay đang cầm chuỳ Kim Cang cũng phát ra những tiếng kêu ken két.  

             Vị lạt ma xông ra đâm lén Diệp Phàm lại bị anh đâm ngược một đao!  

             “Giết người ắt bị người giết lại!”  

             Diệp Phàm đi về phía trước, tay cầm thanh đao Hoàng Tuyền vẫn còn đang nhỏ máu, dần đi tới đại điện nằm chính giữa của chùa Đạt Mẫu.  

             Lần này không còn vị lạt ma nào dám đánh lén Diệp Phàm, còn Phổ Đà nghiến chặt răng đến mức hàm răng của ông ta đang muốn vỡ tan, trong cả mười năm nay, Diệp Phàm là người đầu tiên giết người trong chùa Đạt Mẫu.  

             Ông ta uất ức tới tột cực, là kham bố của chùa nhưng ông ta lại không thể bảo vệ được các lạt ma trong chùa của mình, cảm giác này khiến ông ta muốn nổ tung!  

             Diệp Phàm đi thẳng tới trước Đại Hùng Bảo Điện, một vị hoà thượng già với hàng lông mày rủ xuống đang lần tràng hạt niệm kinh.  

             “Lão hoà thượng, tôi tới rồi, thả người phụ nữ của tôi ra!”  

             Diệp Phàm điềm đạm nói, nhưng ai cũng có thể nghe ra cơn tức giận đang được anh cố kiềm chế lại, thanh đao Hoàng Tuyền vàng óng lúc này vẫn đang nhỏ những giọt máu tanh xuống!  

             “A Di Đà Phật!”, lão hoà thượng đọc một câu Phật hiệu.  

eyJpdiI6InZcL1ZWV1Bmdm53TjRrSTFzY3BcL2ZHQT09IiwidmFsdWUiOiI1V3NzVld6NXBRTkt5TkJOVHdRazlLdEE1eHdCeDFMVWIzcWJVSkJINkc0bmZRVnF5ZnRmMk81STRycTVkM1NCbW9yVTVHeHdGOXBMRTJYNUc4WFZKaUczeE5oQVNMTWgybnpYSnAzeE12eUNMeVFKSWJIdzk3aUpFc3JWNVJ2SnIzWk1FRXdpaVVLeFBIN1dZaWtESWtMTVdEV3JPZ1wvcW95bnlQckVlampsdGxXMElaZTQxd0JqK09xWnhJYWV4NmdCZHVITDgrYzM5ZUR6S1FPK0t5YWZuNDZXSmFvcmM3YSt0QW5pMHVNUFVPMlpWZVF0b28yQXp1b3hzYkYzYzAzcGQ1VkJkT21wdlZUMmxPaXZKeXhlS1hLZnMwSnlBSk5VSnRMV3RHNDIwVnVXR29tMnVkN3E4b2lENVNjWHFBUWxDTFpHaHlTa2t2enQzeUQ4amEyTmpkeElCRlhidzJmQUtidTBnbFdmSzRmZkFRWXdYTGpYZFBCbURNZ3F0dEFLZDNQUllFalAxMCtsQkkxVEl1bUlwMWFRS3I2XC9SalhkOG9YSzBScVlhWVJJNFhCS2Fva25PWE44dm52M0ZwTGViT2UzU0ZRckdNQVVpZEhvbm1BPT0iLCJtYWMiOiJiYjkzZWM2MTBjMzhiMzU2ZmY2ODAwZTZmZTg5MDQ4ZWFkNGYxMTVmZTY1OGU3MWU1MzMzYmI5MTAwMzgyMDQ4In0=
eyJpdiI6IkVMXC9lSlh2Q29SOHhreWl2TGxlUThBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InhMZDRvbHJQV0pQXC9aNXJYeldqYmlJODR1bmpQTzdHa0hWZUkrWmtpYWlyUFBvZWJOcUIwV3NhZ0Q2Y0M5bjF1NVhiZzFRbkUxT0ZyVHMyb096cVY1bEd4Y1lZeHhzbXZiYzFrYmIwbzh4S0tHWWhCR2RSalZOdldSYnR5bmdTUDU5YnVyNjNLTUF4TkN5dUUxZ0t0cElaWmZGUEZ6NCtcL2JtK0xhMElYdTdsVG1ua0pBZ0MrYWVOZG1haGFpMTYxT1FuUHZPUGJrUUlFZFdYT1JxWllZdWxiV1lJWVlyQ3l6MldVaCtINUZhcHVvZWhjZjkrRWt6WCt0RWVDd1c1T01uSG44MGs4THBSaDBvZ2x2MGRRckY3b1ljTXpxeDhaSlUxakQwc2VBeXNCbVNJVzNmV1l6VWZ6MXJKQUpUZkdadGRGeGQ0Um10RlhhWkJkNWtOaTRXc01STGN0RDhqQVpPT2NMa1NlYUQxUkwyNHFrbFRPenJqNDZWdnRsQ2o4akVrK2tTWTdKXC9SK2crc083WTlRUlMybnBBXC9WZzhHWG9PNjVtY25yXC8wT2syTG9pTTdSMXNPOEtjVUh3bnc3QnZxWktjUG01UmFIbUd3SzRjc0g1alQ4UlwvWnowMFI2UkVHZU9vdVpJdEFhUGtoOWx1SFFOa2xSZjNPMEwwOU5PR251ODhzMnIxZ2F4UkNiTnZGZDVnN2tIUTRDZ0JjcGZNODZEOWZrTEFDeGZHZ3ExKzFIdVwvS3pxVitPYTRIRDQiLCJtYWMiOiJjMjYxYTBkOTA1NWM1ZDE5MmNiZGM4NTYzYjEyNTg1NWFlODI0NWNlNjM2YWUxYWI0MjBjYjg0ZjRjMzg3ZTY5In0=

             “A Di Đà Phật, quy y cửa phật, rũ bỏ hồng trần, đây là công đức lớn, thí chủ có thể nghiêm túc suy nghĩ, đừng làm trái ý trời, Đức Phật từ bi!”, kham bố Giới Thành tỏ ra tư bi, nói.

Advertisement
x