“Soạt!”
Linh Hồ Uyển Nhi nhảy sang một bên để tránh, cây côn đập vào tảng đá bên cạnh cô ta.
Tảng đá vừa dày vừa nặng trong chốc lát liền vỡ tan thành bốn năm mảnh, cây côn của lạt ma Thích Diệp phóng tới, một tảng đá lớn bắn về phía Linh Hồ Uyển Nhi.
“Rầm!”
Linh Hồ Uyển Nhi hét lên, chém nát tảng đá đang bay tới, thế nhưng đúng lúc này lạt ma Thích Diệp cũng lại nhảy tới, côn ảnh đang bao trùm lên Linh Hồ Uyển Nhi.
“Uyển Nhi...”
Diệp Phàm hô lớn, anh muốn chạy qua giúp, nhưng nhóm Phổ Đà ba đánh một, vây chặt anh lại.
Đừng nói là qua giúp cô ta, mà ngay bản thân anh lúc này cũng đang phải tự xoay xở.
Kham bố Phổ Đà cười ha hả, rồi hét lên với Diệp Phàm: “Ma đầu, khoanh tay chịu trói đi, Đức Phật là người độ lượng, chỉ cần quỳ trước Phật sám hối những lỗi lầm của mình, Phật sẽ tha cho các cậu”.
“Tha con mẹ ông ấy, tưởng ông đây thua thật hả, còn khuya!”
Diệp Phàm lớn tiếng chửi lại, sắc mặt lập tức chùng xuống.
Phổ Đà vẫn muốn cười nhạo, thế nhưng đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.
Chỉ thấy Diệp Phàm hô lớn một tiếng: “Zado, nổ súng!”
Pằng!
Anh vừa dứt lời, một tiếng súng liền nổ vang, Phổ Đà mặt biến sắc, cương kình trên người ông ta chợt bạo phát, tức tốc di chuyển sang một bên.
Thế nhưng một trong những lạt ma đang vây đánh tấn công Diệp Phàm, lại không được may mắn như vậy, lạt ma này bị trúng đạn, cả người đang trong thế tiến công chợt khựng lại run rẩy.
Cây đao Hoàng Tuyền trong tay Diệp Phàm quét qua, cái đầu cảu vị lạt ma cứ thế bay lên.
“A...”, Phổ Đà há to miệng mà hét, tức muốn nổ đom đóm mắt.
Lạt ma của chùa lại bị chém bay đầu ngay trước mặt ông ta, cảnh tượng này khiến ông ta muốn phát điên, nắm chắc chuỳ Kim Cang, phải giết Diệp Phàm bằng mọi giá.
Thế nhưng tiếng súng lại vang lên lần nữa, Phổ Đà lại lần nữa di chuyển, song viên đạn đã găm vào chân ông ta.
Ở phía đằng xa trên một cái cành cây lớn, Zado cầm một khẩu súng trường trong tay, nhắm thẳng về phía bọn họ.
Nhóm Diệp Phàm lấy được cây súng này trong trận chiến ở hang động mấy ngày trước.
Vốn dĩ Diệp Phàm cũng không định dùng tới những thứ này, chỉ mang ra phòng trường hợp Phổ Đà chó cùng đường dứt dậu.
Anh thà đánh một trận, cho dù có bị thương, nhưng chỉ cần có thể đưa Hàn Tuyết bình an ra ngoài, song bây giờ xem ra suy nghĩ này của anh không mấy thực tế.
Sau mấy phát súng của Zado, các lạt ma đang chiến đấu đột nhiên trở nên hỗn loạn, viên đạn đó giống như loài rắn độc ẩn nấp trong bóng tối, không biết tiếp theo ai sẽ là người bị cắn trúng.
Lạt ma Thích Diệp tức giận hô lên, một côn đánh bật Linh Hồ Uyển Nhi ra, rồi nhanh chóng chạy về phía Zado đang đứng, ông ta buộc phải giết chết Zado.
“Hừ, làm thế là xem thường tôi hả?”
Zado lạnh lùng cười, bây giờ Phật trong lòng cậu ta đã không còn quan trọng, Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh đã cứu mạng cậu ta, còn những hoà thượng này lại đang vây giết bọn họ, cho nên Zado không chút do dự mà tấn công.
Từ năm lên năm tuổi, Zado đã bắt đầu theo bố lên rừng ra thảo nguyên săn bắn, không cần nghĩ cũng biết điều này khó khăn cực khổ đến thế nào, mà khi đó cậu ta chỉ mới có năm tuổi.
“Phằng phằng phằng...”
Những viên đạn bắn phát một được bắn ra liên tiếp, tốc độ của lạt ma Thích Diệp cực nhanh chẳng khác nào loài khỉ.
Thế nhưng...
Phằng!
Bắp đùi trái của lạt ma Thích Diệp xuất hiện một đốm màu đỏ tươi, song ông ta cũng không màng tới cơn đau mà giữ nguyên tốc độ chạy tới.
Zado bắn súng thành thần, cho nên ông ta không tài nào tới gần cậu ta được.
“Rút lui, tất cả mọi người quay vào trong chùa...”, Phổ Đà hét lớn. Dưới họng súng của Zado, cùng với địa hình trống trải trước cổng chùa, khiến bọn họ không có chỗ nào để trốn.
Chỉ có chạy vào trong chùa mới có thể tránh được loạt đạn tấn công đáng sợ này.
Song, Diệp Phàm nào có thể để bọn họ dễ dàng tháo chạy được như thế chứ, nếu không chặn được Phổ Đà hay Thích Diệp, thì chẳng nhẽ lại không thể chặn được những lạt ma khác?
Nhóm Diệp Phàm mở rộng vòng vây, khi Phổ Đã đã rút vào bên trong chùa, anh cùng mọi người chặn đứng bảy lạt ma lại.
Trận hỗn chiến vừa rồi trong nháy mắt đã biến thành trận chiến giằng co giữa đôi bên.
“Phì...”
Diệp Phàm nôn ra một ngụm máu, khẽ xoa ngực mình, vừa rồi anh bị ba người vây đánh, cho nên rất ấm ức.
“Ma đầu, thả bọn họ ra, đừng tạo thêm nghiệp sát sinh nữa!”, từ trong cổng chùa Phổ Đà tức giận quát lớn.
“Phổ Đà, bớt phí lời đi, thả Tiểu Tuyết ra, bằng không cứ mười phút tôi sẽ giết chết một người, không tin ông cứ thử xem!”
Diệp Phàm cầm cây đao Hoàng Tuyền kề trên cổ một vị lạt ma, trường kiếm của Linh Hồ Uyển Nhi cũng đặt trên cổ một vị lạt ma khác, cả bảy vị lạt ma này bị nhóm của Diệp Phàm dẫn tới trước cổng chùa.
Dù sao lạt ma cũng không phải tử sĩ, không thể nào bình tĩnh khi thấy cái chết đang cận kề, cả bảy người bọn họ ai nấy đều hoảng sợ run như cầy sấy.
“Ma đầu, bọn họ đều là con dân của Phật Tổ, bọn họ sẽ không bao giờ chết, cho dù bị cậu chém chết, cũng sẽ được về miền cực lạc, không giống như cậu, sẽ bị đày xuống địa ngục!”, Phổ Đà lạnh lùng hét lớn.
Diệp Phàm cười, và tất cả nhóm của anh đều cười: “Phổ Đà ơi là Phổ Đà, không thể không nói sự giả tạo của ông còn vượt quá cả sức tưởng tượng của tôi”.
“Nghe nói các ông tu Phật là để sau khi chết sẽ được về tây thiên cực lạc, vậy bây giờ ông còn không mau tự sát luôn đi, nếu không tự ra tay được, vậy để tôi tiễn ông đi tây thiên luôn!”
Diệp Phàm không chút do dự xé toang bộ mặt đạo đức giả của ông ta, Phổ Đà tức suýt chút thổ huyết.
Cơ mặt ông ta đang co giật liên hồi, thế nhưng khi thấy hành động tiếp theo của Diệp Phàm, khiến ông ta không kiềm chế được mà lại lần nữa xông ra đánh giết.
Chỉ thấy Diệp Phàm lấy điện thoại của mình ra, rồi hét lên với Phổ Đà: “Phổ Đà, tôi đã ghi âm lại toàn bộ những lời ông vừa nói rồi, tôi sẽ để tất cả người dân ở khu vực Tạng này biết rõ bộ mặt thật của ông, thấy lạt ma của mình chết mà không cứu, còn bản thân lại là kẻ ham sống sợ chết”.
“Ông còn là người không phân biệt tốt xấu, ác ý bắt người phụ nữ của tôi, thậm chí để bắt được cô ấy, mà không màng tới sự sống chết của các lạt ma, ông nói xem người trong thiên hạ sẽ nhìn ông bằng ánh mắt gì?”
“Rồi ông nói xem các ngôi chùa lớn ở khu vực Bắc Tạng này sẽ nhìn ông như thế nào?”
“Và cả vô số các tín đồ của chùa Đạt Mẫu các ông sẽ nghĩ thế nào?”
Diệp Phàm liền một lúc đưa ra ba câu hỏi, Phổ Đà mặt biến sắc, tức đến run người.
Thế nhưng, không thể không nói, ông ta sợ những điều này.
Mục đích của tất cả mọi chuyện ông ta gây ra là gì chứ?
Chính là để chùa Đạt Mẫu trở thành ngôi chùa lớn thứ năm ở khu vực Bắc Tạng, đó là niềm vinh hạnh lớn nhất của các ngôi chùa ở đây.
Cả vùng Bắc Tạng rộng lớn này cũng chỉ có bốn chùa chính mà thôi.
Còn cả khu vực Tạng cũng có không quá chín chùa chính, bọn họ phải trở thành ngôi chùa lớn thứ mười, tu Phật thực ra cũng là pháp.
Ngay cả Phổ Đà cũng không nói rõ được những lợi ích khi trở thành chùa chính, nhưng đây lại là phát nguyện của các đời kham bố trong chùa Đạt Mẫu.
Dù sao, nếu như Diệp Phàm dám ngang ngược xông vào các chùa chính, thì sớm đã bị các bậc cường giả trong chùa chấn áp.
Nhung nếu như tất cả mọi chuyện này bị lan truyền ra bên ngoài, thì bọn họ không thể nào trở thành chùa chính, và niềm tin của những người dân Tạng ở đây cũng sẽ sụp đổ, bọn họ không thể nào gánh nổi cái giá quá đắt này.
Thời gian cứ thể trôi đi, chỉ còn mười mấy giây nữa là hết mười phút.
Diệp Phàm cười nham hiểm: “Phổ Đà sắp tới giờ rồi, sẽ để ông được thấy một màn pháo hoa máu!”
Diệp Phàm nâng cây đao Hoàng Tuyền lên, chém thẳng vào vị lạt ma đứng trước mặt.
“Bỏ đao xuống!”, đúng lúc này, có một giọng nói từ trong chùa vọng ra.
Tiếp sau đó, giọng nói này lại lần nữa vọng ra: “Phổ Đà, tránh đường, để vị thí chủ này vào trong!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất