Hàn Tuyết nắm chặt tay lại, nếu như cô có thể học võ thì sau này sẽ không bị người khác tùy ý bắt thóp nữa.
Cô thể tự bảo vệ bản thân, nói không chừng còn có thể bảo vệ Diệp Phàm.
Dù sao cô có hai thân phận là mệnh Chu Tước và Minh Vương Khổng Tước chuyển thế, tuy cô không tin nhưng hai kham bố Phổ Đà và Giới Thành đều cho là vậy.
Mặc dù cô mắng chửi kham bố Phổ Đà và kham bố Giới Thành thậm tệ, nhưng cô cũng phải thừa nhận hai người này rất mạnh, có thể cách không gian lấy đồ vật, bước một bước là đi được mấy mét.
Bây giờ cô đã biết rất nhiều điều mà có khi người bình thường mất cả đời cũng không thể biết đến, ví dụ như cô biết đến võ cổ.
Biết các môn phái võ thuật cổ đại có lịch sử hàng nghìn năm của Hoa Hạ không hề biến mất, chỉ là đang ở ẩn trong thâm sơn cùng cốc mà thôi.
Biết được thỉnh thoảng có khách du lịch chụp phải cảnh có người vượt nóc băng tường, thậm chí còn dùng khinh công nhảy cao mấy mét, tất cả đều không phải giả, mà thực sự có tồn tại.
Hàn Tuyết cẩn thận tìm kiếm trong điện Vạn Phật, tìm kỹ từng bức tượng Phật một, cuối cùng cô cũng phát hiện ra chút dấu vết.
Hàng nghìn tượng Phật này không phải được bày biện một cái vô tình, mà là có quy luật quỹ đạo riêng, còn vì sao cô lại có cảm giác này thì cô cũng không biết, chỉ có thể nói là linh cảm đặc biệt.
Hàn Tuyết dần dần tiến sâu vào trong, đôi bàn tay ngọc ngà bắt đầu chuyển động, giống như đang mô phỏng theo cái gì đó.
Trong điện Vạn Phật đột nhiên im bặt không một tiếng động khiến bốn lạt ma đứng bên ngoài đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy có gì không đúng.
Ngoài cửa lớn của chùa Đạt Mẫu, các lạt ma ngã sõng soài dưới đất, nhóm Diệp Phàm càng đánh càng hăng.
Lúc này sức lực của các lạt ma đã dần rệu rã, Đức Tán suýt bị Diệp Phàm chém một đao.
Lạt ma Thiết Thác bị Linh Hồ Uyển Nhi đánh trọng thương, hai người Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh phối hợp với nhau, tuy cũng có bị thương nhưng vẫn có thể ngăn bước các lạt ma, không để họ vây giết Diệp Phàm.
Khóe miệng Diệp Phàm vương máu, đao kiếm của anh cũng đang nhỏ máu tí tách, có điều đó không phải của anh mà là của Phổ Đà.
Sắc mặt Phổ Đà u ám đến cực điểm, máu ròng ròng chảy xuống trên chùy Kim Cang của ông ta.
Vai ông ta bị Diệp Phàm chém một vết dài, nếu không phải ông ta phản ứng nhanh thì có lẽ cả cánh tay cũng bị chém đứt.
“Hòa thượng, đến bây giờ tôi chưa giết một người nào của ông, ông nên biết đó là ý gì, thả Tiểu Tuyết ra thì chúng tôi sẽ bỏ qua chuyện này”, Diệp Phàm cầm đao chỉ vào Phổ Đà, lên tiếng.
“Hừ, cậu đã sát giới trong Phật môn của tôi, tôi phải trấn áp cậu, bắt cậu sám hối tội lỗi của mình trước mặt Phật Tổ!”
Phổ Đà gầm lên, vung cây chùy Kim Cang lên, vòng sắt trên cây chùy rung lên leng keng.
“Được lắm, nếu đã vậy thì không còn gì nói nữa”.
Ánh mắt Diệp Phàm âm hiểm, hét lên: “Không cần niệm tình nữa, giết!”
Hét xong, Diệp Phàm xông lên trước, giơ đao hướng về phía Phổ Đà.
“Keng!”
Hai người lao vào nhau, tuy Phổ Đà bị thương nhưng ông ta vẫn rất mạnh, Diệp Phàm không thể đấu lại ông ta.
Nhưng Diệp Phàm không còn sự lựa chọn khác, cho dù hôm nay có mất mạng cũng phải đưa Hàn Tuyết ra.
Anh hiểu rất rõ, nếu hôm nay thất bại thì với thủ đoạn của chùa Đạt Mẫu chắc chắn sẽ độ hóa được Hàn Tuyết.
Đám hòa thượng này chưa cần bàn đến bản lĩnh khác, chỉ cần nói khả năng tẩy não người khác đã không gì sánh bằng được.
“A…”
Đúng lúc này một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Phổ Đà quay đầu nhìn, lập tức tròng mắt như muốn nứt toác ra.
Linh Hồ Uyển Nhi cầm kiếm đâm xuyên qua ngực một lạt ma đang định đánh lén cô ta.
Một kiếm đâm xuyên!
Cô ta rút kiếm ra, máu tươi từ tim lạt ma phun trào bắn ra xối xả.
Người đầu tiên, thiệt mạng!
“Yêu nữ, cô đáng chết, đáng chết…”, Phổ Đà nổi cơn thịnh nộ, ra đòn đẩy Diệp Phàm ra, đột nhiên chuyển hướng lao đến giết Linh Hồ Uyển Nhi.
“Hòa thượng, đối thủ của ông là tôi”, Diệp Phàm gầm lên, nhấc đao chạy đến, cảm đường của Phổ Đà.
“Cút ra…”, Phổ Đà giận điên lên, vung chùy Kim Cang trong tay lên, mang theo tàn ảnh rợp trời đánh vào người Diệp Phàm.
“Thập tam đao Phong Ma, giết!”
Diệp Phàm hét lên, dốc hết sức mạnh đánh ra thập tam đao Phong Ma, trận chiến của hai người lại trở lên ác liệt.
Linh Hồ Uyển Nhi nhếch mép, cầm trường kiếm quay người giết lạt ma khác.
Tiếng kêu thảm lại vang lên, cơn thịnh nộ của Phổ Đà đã lên đến cực điểm, nhưng vẫn không thoát được sự ngăn cản của Diệp Phàm, cho dù Diệp Phàm đã bị ông ta đánh cho phun máu tươi.
“Hòa thượng, ông không thoát được đâu, không giao Tiểu Tuyết ra thì tôi sẽ giết, giết đến khi chùa Đạt Mẫu chỉ còn lại mình ông, cho ông cô độc lẻ loi!”
Diệp Phàm âm trầm cười nói, nụ cười của anh phản chiếu trong ánh mắt của Phổ Đà khiến ông ta điên tiết, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể phát hỏa.
“Ma đầu, mày đáng chết, đáng chết!”
“Dạ Xoa Hàng Ma Côn!”
Vành mắt Phổ Đà đỏ quạnh lên, khí tức quanh cơ thể đạt tới cực điểm, mỗi lần vung chùy Kim Cang lên đều phát ra tiếng không khí bị xé rách.
Vẻ mặt Diệp Phàm nghiêm trọng, đây là côn pháp tối thượng của Phật môn, uy lực vô cùng mạnh.
Anh vẫn chưa phải bất khả chiến bại, anh mới chỉ lĩnh ngộ được chiêu thứ nhất của thập tam đao Phong Ma là Quần Ma Loạn Vũ.
Chiêu thứ hai là Truy Hồn Đoạt Mệnh, anh miễn cưỡng mới sử dụng được, vẫn chưa hoàn toàn nắm chắc, nếu như đánh ra thì sẽ tiêu hao rất nhiều sức lực của anh, thế sẽ thành lợi bất cập hại.
“Yêu nữ chết đi!”, đúng lúc này một tiếng hét lớn từ đằng sau họ vang lên.
Chỉ thấy sáu lạt ma từ đằng sau đi đến, một người trong đó nhanh chóng đánh về phía Linh Hồ Uyển Nhi, tay ông ta cầm côn dài, bật người nhảy lên, giáng côn xuống người Linh Hồ Uyển Nhi.
Bịch!
Linh Hồ Uyển Nhi giương kiếm chặn, nhưng lại bị đánh bật ra sau, ngã mạnh xuống đất, thân thể mảnh mai run lên, ho ra một ngụm máu.
“Ha ha ha… lạt ma Thích Diệp…”
Phổ Đà bật cười ha hả, sắc mặt vô cùng hưng phấn: “Đám ma đầu chúng mày chết chắc rồi, xuống địa ngục hết đi!”
Lạt ma Thích Diệp có võ công đứng hạng đầu trong chùa Đạt Mẫu, chỉ có điều ông ta cùng những người khác ra ngoài giao lưu Phật pháp.
Lúc này mới về đến nơi, năm lạt ma đứng sau Thích Diệp cũng nhất tề gầm lớn, ba người xông vào nhóm Âu Dương Ngọc Quân, hai người lao về phía Diệp Phàm.
Tâm trạng Diệp Phàm lập tức chùng hẳn xuống, anh chưa từng đánh giá thấp thực lực của chùa Đạt Mẫu, nhưng không ngờ vẫn xem nhẹ họ rồi.
Nghe ý của Phổ Đà là chùa Đạt Mẫu vẫn còn người mạnh hơn đang ra ngoài giao lưu Phật pháp hoặc tham gia các hoạt động khác chưa kịp quay về.
“Bịch!”
Lưng Diệp Phàm bị đập một gậy, khiến anh loạng choạng suýt nữa ngã xuống.
Ngay sau đó chùy Kim Cang lại đánh tới, Diệp Phàm giơ đao lên chặn, lại có hai gậy từ hai bên trái phải đánh xuống.
Ba đánh một, Diệp Phàm bị đánh lén nhất thời rơi vào thế nguy hiểm trùng trùng.
Bên kia, Linh Hồ Uyển Nhi lau vết máu trên khóe miệng, ánh mắt trở nên băng giá, đây là lần đầu tiên cô ta bị thương khi chiến đấu.
Lạt ma Thích Diệp kêu lớn, vừa ra đòn đã dùng võ công tối cao của Phật môn, bóng côn ngập trời đánh xuống người Linh Hồ Uyển Nhi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất