Thân đeo mũi kiếm dài ba thước ba, giận dữ giết sạch người trong chín nghìn dặm.
Diệp Phàm cầm Bá Binh Hoàng Tuyền trong tay, lưỡi kiếm màu vàng thỉnh thoảng phản xạ ánh vàng rực rỡ chói mắt.
Một thanh đao như thể đã được anh trao cho sinh mệnh, như một con rồng lao xuống biển, anh vung đao bổ về phía Phổ Đà.
Phổ Đà cầm Chuỳ Kim Cang trong tay, cả thân Chuỳ Kim Cang vàng rực không biết được làm từ nguyên liệu gì, bổ thẳng về phía thanh đao Bá Binh Hoàng Tuyền của Diệp Phàm, vậy mà cũng không bị tổn hại gì.
Tia lửa liên tục bắn ra, vẻ mặt Phổ Đà rất khó coi.
Một mình Diệp Phàm đã trụ lâu như vậy rồi mà vẫn chưa bị bắt lấy
“Tên nhóc, mau rút lui đi nếu không tôi sẽ không nương tay nữa!”, Phổ Đà hét to.
“Thả Hàn Tuyết ra, tôi ngay lập tức rút lui, nếu không thì tôi giết hết!”, Diệp Phàm đáp lời, tốc độ ra tay càng mạnh hơn.
Mỗi đao hạ xuống lộn xộn không quy luật nhưng cực kỳ chính xác, giống như đã được tính toán chính xác tỉ mỉ.
Thập tam đao Phong Ma, mỗi một đao đều do Độc Cô Thiên Đao nỗ lực ngày đêm để nghiên cứu ra.
Một mình Độc Cô Thiên Đao khiến cả giới võ đạo gọi là Đao Ma, tuy chẳng danh hiệu chẳng hề dễ nghe, còn bị gọi là ma đầu nhưng như vậy cũng chứng tỏ được sức mạnh của Độc Cô Thiên Đao.
Hai người đã chắc chắn không thể nào thoả hiệp được nữa, trận chiến nguy hiểm đến mức xung quanh hai người đều chỉ còn khoảng không.
Phổ Đà mạnh mẽ vung Chuỳ Kim Cang khí thế vô cùng uy nghiêm, tạo ra một luồng sáng vàng rực giữa không trung, tốc độ vô cùng nhanh lao về phía Diệp Phàm.
Diệp Phàm lùi bước chùn gối, một đao quét ngang, cả người hơi nghiêng sang một bên, mũi chân giẫm mạnh lên mặt đất, cả người nhảy ra ngoài giẫm lên Chuỳ Kim Cang của Phổ Đà.
Mượn lực của Chuỳ Kim Cang, anh lập tức giơ chân đá vào đầu của Phổ Đà.
Sức lực cú đá nặng nề, mạnh mẽ như xé gió lao về phía đầu của Phổ Đà, ông ta sợ hãi, một tay tạo ấn quyết, đánh về phía chân Diệp Phàm đang lao tới.
“A!”
Ngay sau đó, Phổ Đà gầm lớn một tiếng.
“Sư Hống Công!”
Diệp Phàm cũng hét lớn như vậy, vội vàng rút lui, tai anh đã hơi ù đi.
Đây là một loại võ thuật đặc biệt của Phật môn, giống như tiếng sư tử gầm. Sức mạnh một tiếng gầm này thậm chí có thể khiến thất khiếu chảy máu.
Ngay cả Diệp Phàm lúc này cũng bị ù tai, trong đầu có chút khó chịu.
Phổ Đà chớp lấy cơ hội, tóm lấy Chuỳ Kim Cang trên mặt đất cả người nhảy bật lên, một chân đá vào ngực Diệp Phàm.
“Phù!”
Diệp Phàm bị đá bay lên, miệng ho ra máu.
Tất cả đều xảy ra chóng vánh trong chớp mắt, tốc độ nhanh đến không tưởng tượng được.
“Đại ca…”, Âu Dương Ngọc Quân hét lớn, anh muốn chạy qua giúp đỡ nhưng bốn lạt ma vẫn vây xung quanh anh khiến anh không thể nào thoát ra được.
“Tên hoà thượng khốn kiếp tránh ra cho tôi!”, Linh Hồ Uyển Nhi điên cuồng hét lên.
Lạt ma Thiết Thác đứng trước mặt cô ta cười lớn: “Yêu nữ, để tôi trấn áp cô, đưa đến trước mặt Phật tổ chịu tội!”
“Thế sao?”
Đột nhiên Linh Hồ Uyển Nhi cười mỉm, lạt ma Thiết Thác bỗng dưng cảm thấy không ổn.
“Trích Tinh Thủ!”
Một luồng năng lượng đột nhiên bùng nổ từ trên người Linh Hồ Uyển Nhi, tất cả nội kình từ từ tập trung lại trên tay cô ta.
Linh Hồ Uyển Nhi điểm nhẹ đầu ngón chân, giống như một con bướm bay về phía lạt ma Thiết Thác.
Trích Tinh Thủ là bí kiếp bí mật của gia tộc Linh Hồ, là loại võ công mạnh nhất của gia tộc Linh Hồ. Trích Tinh Thủ vừa xuất hiện mang theo năng lượng như ngôi sao lao về phía mặt trăng.
Lạt ma Thiết Thác biến sắc, hai tay nắm lại hình dạng như hổ, cản lại Trích Tinh Thủ của Linh Hồ Uyển Nhi.
Thế nhưng Hổ Quyền của gã cũng bị phá vỡ dễ dàng.
Một bàn tay trắng ngọc thanh mảnh vỗ vào ngực gã.
“Phù!”
Lạt ma Thiết Tha bị đánh bay đi, máu trào ra từ trong miệng. Linh Hồ Uyển Nhi khẽ nhún đầu ngón chân áp sát lại gần lạt ma Thiết Thác.
Ầm!
Linh Hồ Uyển Nhi nhảy lên, một chân đạp vào ngực lạt ma Thiết Thác, ngay lập tức anh ta bị đá bay lên giữa không trung rồi rơi xuống đất.
Hai lần bị thương liên tục, vẻ mặt lạt ma Thiết Thác có chút kinh sợ, người phụ nữ xinh đẹp như vậy sao đột nhiên lại trở nên mạnh như vậy.
Bỗng nhiên, gã nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt liền trở nên hung dữ: “Cô lấy tôi làm đối tượng tập luyện sao?”
“Thông minh đấy, nhưng mà cũng chẳng có khen thưởng gì đâu…”, Linh Hồ Uyển Nhi thản nhiên cười, rút chân về rồi lại đá mạnh vào bên sườn lạt ma Thiết Thác.
Chỉ nghe thấy một âm thanh trầm thấp, lạt ma Thiết Thác đau đớn lập tức hét lên, xương sườn của gã bị Linh Hồ Uyển Nhi đá vào bị gãy ít nhất cũng ba đoạn.
Linh Hồ Uyển Nhi mới đột phá được ba ngày, hơn nữa còn là nhờ vào Diệp Phàm đã hoàn thành lần đột phá mạnh nhất, nhưng cô ta không có được trụ cột chắc như Diệp Phàm.
Bên trong cơ thể cũng không có công lực của tông sư, bởi vì cô ta cần phải làm quen với năng lực của bản thân mình.
Càng tốt hơn là có thể tiến hành giao chiến trong cảnh giới, vì vậy lạt ma Thiết Thác dương dương tự đắc nãy giờ, tiếc thay đã trở thành đối tượng tập luyện của Linh Hồ Uyển Nhi.
Xương sườn đã gãy, Thiết Thác bị thương nặng không thể nào đánh tiếp.
Nếu không, nhỡ may đoạn xương bị gãy đâm vào nội tạng thì lúc đó mới thực sự phiền phức.
“Ngăn cản yêu nữ, trấn áp cô ta!”, Thiết Thác gầm lớn, năm lặt ma cầm giới trượng trong tay xông về phía Linh Hồ Uyển Nhi.
“Hừ, một đám đầu trọc muốn ăn đòn mà!”, Linh Hồ Uyển Linh hừ một tiếng, những lạt ma nay đều không phải tiểu tông sư, căn bản cô ta cũng chẳng coi trọng.
Bên trong điện Vạn Phật trong chùa, tiếng đánh nhau đã truyền vào đến bên trong này.
Hàn Tuyết nghe thấy tiếng quát của Diệp Phàm, tiếng nói mang theo cả sự đau đớn trong đó bỗng chốc khiến cô đau lòng không thôi.
Ngoài ra cô còn nghe thấy giọng nói của Long Linh và Âu Dương Ngọc Quân.
Ba người bọn họ ở cùng nhau vậy chắc chắn Diệp Phàm đã khôi phục trí nhớ.
Có thể tưởng tượng được nhóm người Diệp Phàm ở bên ngoài bị vây đánh khốc liệt cỡ nào.
“Phổ Đà, Tán Đức, hai con lừa già các ông mau thả tôi ra, còn con lừa già Giới Thành nữa…”, Hàn Tuyết tức giận mắng chửi.
Bốn lạt ma canh giữ bên ngoài ai cũng tức giận không kiềm được.
Mắng chửi Tán Đức và Phổ Đà có thể bỏ qua, nhưng đến cả đại sư Giới Thành cũng mắng, đó là ngọn đèn chiếu rọi của bọn họ, sao có thể để Hàn Tuyết tuỳ ý đi được?
“Nhục mạ đại sư Giới Thành, tôi muốn vào trong dạy dỗ cô ta?”. Một lạt ma tức giận nói.
“Không được, kham bố Phổ Đà đã dặn dò nghiêm khắc, cho dù bên trong có xảy ra chuyện gì cũng không được phép đi vào!”, một lạt ma khác nghiêm túc ngăn cản anh ta.
Vị lạt ma này rất tức giận nhưng không thể không nghe, đành la lớn vào điện Vạn Phật.
Không thể vào dạy dỗ cô ta, mắng vài câu thì vẫn được chứ?
Nhưng ai mà ngờ, ngay lập tức Hàn Tuyết bùng lửa giận lên, mắng chửi lạt ma đó.
Có thể là do mắng chửi là năng lực trời sinh của phụ nữ, Hàn Tuyết dịu dàng nho nhã như vậy nhưng lại mắng chửi đủ các loại câu từ dơ bẩn đủ kiểu.
Lạt ma bên ngoài tức đến run người nhưng không mắng lại được Hàn Tuyết, tức đến không thở được.
“Một đám lừa dối trá, sớm muộn gì cũng xuống địa ngục, cả đời này cũng đừng có mong được đầu thai, có đầu thai cũng thành chó, thành heo…”
Hàn Tuyết mắng một trận cũng mệt, mắng người mãi cũng không được. Cô từ từ bình tĩnh lại, bắt đầu suy nghĩ làm sao để bản thân thoát ra ngoài.
Trầm ngâm suy nghĩ một hồi, đột nhiên ánh mắt cô sáng lên, nhớ đến lời Long Linh nói cô là mệnh Chu Tước, thích hợp luyện võ; nhớ đến kham bố Phổ Đà nói cô là chuyển thế của Khổng Tước Minh Vương, thích hợp luyện Phật pháp.
Nếu như cô có thể học được…
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất