Đao này chém xuống nhanh đến kinh sợ khiến Đức Tán bay ra ngoài, ngực ông ấy bị rạch một đường kéo dài từ trái sang phải.
Máu chảy ra liên tục, áo choàng dài lạt ma gần như ngay tức khắc bị nhuộm đỏ màu máu.
Diệp Phàm ngang nhiên xoay người, nhìn kham bố Phổ Đà: “Bây giờ cứu còn kịp, thả Hàn Tuyết ra tôi sẽ quay lưng rời đi!”
Kham bố Phổ Đà trừng mắt nhìn, đao này chém xuống quá nhanh, lúc nãy ông ta vẫn còn đang suy nghĩ tự mình có nên tham gia vào trận đánh hay không.
Dù sao ông ta cũng là kham bố của chùa, nếu ông ta tham gia vào trận đánh, dù là hai đánh một hay là đánh một người trẻ tuổi đi chăng nữa.
Thì cũng sẽ khiến người khác chỉ trích ỷ đông hiếp yếu, ỷ lớn đánh nhỏ.
Hơn nữa, ông ta rất tin tưởng vào thực lực của Đức Tán, Đức Tán đã trở thành tiểu tông sư từ nhiều năm trước, không chỉ là trấn áp Diệp Phàm mà với người sức lực tương đương cũng không vấn đề gì.
Vậy nhưng thực tế như tát vào mặt ông ta.
Đột nhiên Diệp Phàm đột nhiên bùng nổ, Đức Tán lại như lục bình trôi nổi thiếu chút nữa đã bị một đao chém ngang người!
“Yêu ma, đáng chết!”, Phổ Đà hét lớn, khua bàn tay trống rỗng, một cây hàng ma xử rơi vào trong tay.
Một luồng khí dữ dội phát ra từ bên trong cơ thể ông ta, áo khoác dài lạt ma bay phấp phới mạnh mẽ dù không hề có gió.
Phật nói rằng từ bi, nhưng cũng có Phật Nộ Kim Cang!
Vẻ mặt Diệp Phàm nghiêm trọng hơn, anh cảm nhận được áp lực. Thực lực Phổ Đà rất mạnh, ông ta xông về phía Diệp Phàm với sức lực khốc liệt.
…
Đây là một ngọn núi cao hùng vĩ nằm ở khu vực biên giới của Hoa Hạ, núi cao rừng sâu, thác nước như ngân hà trên chín tầng mây từ đỉnh núi đổ xuống.
Tiếng nước ầm ầm như tiếng ngựa phi.
Phía dưới thác nước có hàng loạt tòa nhà cổ rộng lớn, có đến hàng trăm toà nhà sân ngọc, tầm mắt nhìn cũng không hết,
Nếu như có khách du lịch ở đây chắc chắn sẽ kinh ngạc không nói nên lời. Thế nhưng đến đây du khách phải dừng lại, phía dưới chân núi đã được giăng lưới bảo vệ.
Khắp nơi trên lưới sắt đều gắn bốn chữ “Khu vực quân sự”.
Thế nhưng ai mà biết được bên trong nơi này đến một người lính cũng không hề có. Đây chính là thế lực mạnh nhất của giới võ đạo Hoa Hạ, là khu vực của Liên Minh Võ Đạo.
Từ xưa đến nay, những người có được Hoa Hạ thì có được thiên hạ. Hàng chục năm trước, giới võ đạo đã bị đánh bại bởi Thái tổ, dựa theo hiệp ước, các thế lực luyện võ ở khắp nơi phải lần lượt dời vào nơi núi cao rừng sâu, không được gây ảnh hưởng đến đời sống người thường nơi trần tục.
Liên Minh Võ Đạo đã chọn nơi này làm nơi để liên minh lại, cùng với Thiền tông tổ đỉnh Hoa Hạ, chùa Thiếu Lâm cách núi nhìn qua, một nam một bắc.
Lúc này trong điện chính có một vài người khí thế kinh người, những người này tóc đều dài xõa vai, mặc áo kiểu dài rộng, trang phục nhìn giống như kiểu người cổ đại.
“Thất Tinh Tông truyền tin, truyền nhân của Độc Cô Lão Ma đã xuất hiện rồi, đem theo Bá Binh Hoàng Tuyền cùng với tuyệt kỹ của ông ta, Thập tam đao Phong Ma, đang ở Tây Tạng chém giết điên cuồng!”, một ông lão lớn tuổi khí thế kinh người lên tiếng.
“Không sai, chớp mắt cái Độc Cô Lão Ma đã mất tích ba mươi năm, vốn tưởng đã chết từ lâu, không ngờ bây giờ vẫn còn sống!”, lại một người khác mở lời.
“Chúng ta có cần báo cho minh chủ Độc Cô Diên Khánh không?”. Người này trông khá trẻ, mặc loại áo dài trắng rộng, cau mày nói.
“Tạm thời không cần, minh chủ Độc Cô Diên Khánh nghiên cứu phá vỡ cảnh giới đó, nghe nói đã có chút thành tựu, một khi đã phá được, sẽ chỉ dẫn chúng ta con đường then chốt, vì vậy lúc này không được làm phiền!”. Ông cụ lúc nãy nói đầu tiên lắc đầu đáp lời.
Những người khác nghe vậy, vẻ mặt cung kính.
“Vậy hai vị tăng ma Cưu Hồng Trí và Kim Giao Tiễn Cổ Nhân Phụng, chúng ta có cần báo cho họ không?”. Người đàn ông áo trắng hỏi.
“Cưu Hồng Trí vui buồn thất thường, Cổ Nhân Phụng thì lúc ẩn lúc hiện như sương khói, ai dám đi nói với Cửu Hồng Trí, ai dám đi tìm Cổ Nhân Phụng?” Người đầu tiên mở miệng nói.
“Vậy chúng ta?”
“Không cần để ý, dù sao cũng chỉ là một tên nhóc. Báo xuống bên dưới, để những đệ tử bên dưới đi săn giết anh ta, ai có thể lấy được đầu anh ta thì sẽ có được tư cách vào trong liên minh của chúng ta luyện võ”. Ông cụ đầu tư bình thản nói.
“Được!”. Người đàn ông áo trắng gật đầu.
Mệnh lệnh vừa được truyền đi, đệ tử Đao Ma - Độc Cô Thiên Đao xuất hiện, vừa xuất hiện đã dùng Đao Ma giết người.
Chín môn tám tông, xếp thứ ba trong chín môn là Tĩnh Nhất Môn cũng đã xác thực chuyện này, thậm chí còn có một bức vẽ mô tả đơn giản.
Các thế lực chính đạo lớn trong giới võ đạo đã nhận được lệnh triệu tập từ Liên Minh Võ Đạo, các đệ tử trẻ tuổi ai có thể diệt được người kế thừa của Đao Ma thì có thể gia nhập thẳng vào Liên Minh Võ Đạo.
Một trận thi đấu võ thuật đẫm màu tàn khốc.
Tại Tứ Phương Tông, Hoắc Thanh Thanh đang luyện kiếm, cô ta tiến bộ rất nhanh, chỉ trong năm ngày mà cô ta đã đạt tới ngưỡng của tiểu tông sư rồi.
Việc này khiến cô ta mừng rỡ thích thú, chỉ cần cô ta có khả năng đánh bại được Tiêu Mặc Sanh ở buổi thi đấu võ thuật thì cô ta không cần phải gả cho Tiêu Mặc Sanh nữa, quan hệ thông gia gì đó cũng tự động sụp đổ.
Lúc này, Hoa Vũ Dung đi vào, bà ta mặc bộ đồ tơ tằm trắng rộng dài, thoang thoảng hương thơm trông như một tiên nữ.
Hoắc Thanh Thanh vội vàng cất kiếm trong ta ra đón: “Sư phụ, mấy nay thành tích con rất tốt, hay là con biểu diễn một lần cho người xem thử?”
Vẻ mặt Hoắc Thanh Thanh vui vẻ cười nói.
“Thanh Thanh, có chuyện ta cần phải nói với con, con chuẩn bị tâm lý cho tốt!”, Hoa Vũ Dung nghiêm túc nói.
Hoắc Thanh Thanh sửng sốt: “Có chuyện gì vậy sư phụ, xảy ra chuyện gì sao?”
“Con phải chuẩn bị tốt tâm lý, là chuyện liên quan đến Diệp Phàm!”
“Chuyện của Diệp Phàm?”
Hoắc Thanh Thanh ngay tức khắc hoảng sợ: “Sư phụ, Diệp Phàm sao rồi, người mau nói cho con biết đi?”
Vẻ mặt Hoa Vũ Dung nghiêm trọng, chẳng lẽ Diệp Phàm đã xảy ra chuyện gì rồi sao?
Bỗng chốc tâm tư Hoắc Thanh Thanh thấp thỏm không yên.
Chỉ thấy Hoa Vũ Dung lấy ra từ trong tay một bức hình in. Bên trên chính là khuôn mặt Diệp Phàm, mặc dù có đôi chút không giống nhưng cũng có thể nhận ra được ngay.
“Đây là Diệp Phàm, sư phụ, sao người lại có bức vẽ của Diệp Phàm?”
“Bên dưới chính là chuyện sư phụ cần nói cho con, sau này con phải cắt đứt hoàn toàn quan hệ với anh ta, nếu không sẽ bị liên luỵ nghiêm trọng!”. Hoa Vũ Dung nghiêm túc nói.
Ngay sau đó, Hoa Vũ Dung kể lại nguyên nhân mọi chuyện cho Hoắc Thanh Thanh.
Liên Minh Võ Đạo?
Người kế thừa Đao Ma?
Tiểu ma đầu…
Quá nhiều thuật ngữ xuất hiện trong đầu Hoắc Thanh Thanh, sắc mặt cô ta thay đổi, cô ta không biết Đao Ma, nhưng cô ta biết rõ Liên Minh Võ Đạo là người điều khiển toàn bộ giới võ đạo.
“Không, sư phụ, đây không phải là sự thật. Sao Diệp Phàm có thể là ma đầu được?”
Hoắc Thanh Thanh lắc đầu liên tục, cảm xúc có phần kích động: “Chuyện này không thể. Trước giờ Diệp Phàm chưa từng giết người vô tội bừa bãi, trái lại anh ấy còn biết chữa bệnh, còn cứu chữa được biết bao nhiêu người không quen biết, ngay cả nhà họ Hoắc cũng nói về y thuật của anh ấy”.
“Anh ấy không thể nào là ma đầu, con muốn đi tìm với Liên Minh Võ Đạo nói rõ với bọn họ!”
“Thanh Thanh, bình tĩnh lại!”
Hoa Vũ Dung quát lớn: “Bây giờ không phải là lúc con đi tìm Liên Minh Võ Đạo nói cho rõ, mà là cắt đứt hoàn toàn quan hệ với anh ta, nếu không con sẽ bị tổn hại rất lớn!”
“Bây giờ Liên Minh Võ Đạo đã truyền lệnh để các đệ tử thế hệ trẻ của các tông môn chính đạo đi săn giết anh ta. Một khi bên ngoài biết được quan hệ của con và anh ta, con sẽ gặp nguy hiểm lớn!”
Hoa Vũ Dung thở dài một hơi, ôm Hoắc Thanh Thanh vào lòng: “Trên thế giới này làm gì có công bằng, đều chỉ là người ức hiếp người mà thôi…”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất