Đức Tán nhanh chóng bùng nổ, ông ấy vốn đã muốn giết Diệp Hạo nhanh chóng. Ba ngày trước ở trong hang động, ông ấy đã muốn giết chết Diệp Hạo. 

             Nhưng bốn người bọn họ lại khiến ông ấy không thể ra tay giết được Diệp Hạo. 

             Bây giờ, bọn họ người đông thế mạnh cũng chẳng cần phải kiêng kỵ gì. 

             Diệp Hạo dùng bảng hiệu, ông ấy dùng cây trượng, hai người đánh nhau khốc liệt. Thậm chí khu vực xung quanh hai người hoàn toàn trống không. 

             Đức Tán càng đánh càng kinh sợ, sao Diệp Hạo lại có thể trở nên mạnh mẽ được như vậy, mạnh ngoài sức tưởng tượng. 

             Chỉ vỏn vẹn trong ba ngày mà đã tăng vọt lên như tên lửa! 

             Ở bên kia, Linh Hồ Uyển Nhi cũng là tiểu tông sư, cô ta cùng với ba người Âu Dương Ngọc Quân trở thành một đội hình chiến đấu, gây thương tổn vô cùng lớn đối với các lạt ma chùa Đạt Mẫu. 

             “Yêu nữ, bần tăng tới xử lý cô!”. Lúc này, một tiếng gầm to vang dội, một người đàn ông da đen đội mũ lạt ma xông đến, hai bàn tay chụm lại bắt lấy Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “Lạt ma Thiết Thác, xử lý cô ta đi!” 

             Có một lạt ma hét lớn, người này đã bị Linh Hồ Uyển Nhi đánh gãy chân, mặc dù là người xuất gia nhưng vô cùng oán hận Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “Ầm!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi đánh một quyền lên tay anh ta, hai người họ nhanh chóng tự tạo ra một trận đấu hoàn toàn mới. 

             Tiểu tông sư đấu nhau người bên cạnh căn bản không xen vào nổi, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ bị thương ngay. 

             Trong điện Vạn Phật của chùa Đạt Mẫu, Phổ Đà đứng phía sau đại sư Giới Thành. Hàn Tuyết ngồi xếp bằng ở đó, vẻ mặt co rúm có vẻ như rất đau đớn. 

             Nhất là khoé mắt hơi run run, trông như đang gắng sức muốn mở mắt ra. 

             “A hừ…”. Trụ trì Tông Thành đột nhiên cả người run lên, Phổ Đà ở bên cạnh sắc mặt cũng kinh sợ. 

             Bởi vì khoé miệng Tông Thành Kham Bố đột nhiên xuất hiện vết máu. 

             “Trụ trì, khoé miệng ông chảy máu rồi?”, Phổ Đà hoảng sợ hỏi. 

             “Cô gái này chấp niệm quá sâu, không thể nóng vội hoàn thành!”. Tông Thành Kham Bố vừa nói vừa lau vết máu khóe miệng. 

             Ông ấy vừa dứt lời, Hàn Tuyết nãy giờ vẫn nhắm chặt mắt lại đột nhiên mở ra, vừa liếc mắt đã nhìn thấy Phổ Đà. 

             “Kham bố Phổ Đà, các ông thả tôi đi đi, tôi không phải là người chuyển kiếp gì cả, tôi cầu xin các ông!” 

             Hàn Tuyết quỳ gối trên bồ đoàn, không phải cô ấy không có tự tôn mà vì cô biết rằng chỉ có thể cầu xin mà thôi. 

             Cầu xin Phổ Đà mềm lòng, tin tưởng Phật tổ chân chính có lòng từ bi mà để cho cô đi. 

             Viền mắt Hàn Tuyết ửng đỏ, lúc nãy dường như cô đã nghe thấy tiếng gọi của Diệp Phàm. Ngay khi cô gần như đánh mất bản thân thì lại nghe thấy tiếng gọi đó. 

             Nó kéo cô trở về, cô biết bản thân mình có người yêu, có gia đình. 

             Lúc này sắc mặt Phổ Đà tối sầm, rất khó coi. 

             “Thí chủ, cho dù cô có chấp nhận hay không thì cô đã có duyên với Phật, buông bỏ chấp niệm, thờ phụng Phật pháp mới là con đường đúng đắn của cô!”. Đại sư Giới Thành lạnh nhạt nói. 

             Hàn Tuyết liên tục lắc đầu: “Không, tôi không phải, cầu mong mọi người buông tha cho tôi, tôi chỉ là một phụ nữ bình thường, chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường, cầu xin mọi người…” 

             “Thí chủ, chấp niệm của cô quá sâu, cô buông bỏ hết mọi thứ, rửa sạch mọi thế tục gian mới hiểu được đây là vận may của mình!”. Đại sư Giới Thành đột nhiên quát lớn, khiến Hàn Tuyết giật mình. 

             Đột nhiên Hàn Tuyết run lên, nhưng vẻ mặt lại càng thêm kiên định. 

             “Các người đang cưỡng ép giam cầm tôi, Phật tổ sẽ không để các người làm như vậy, các người buông tha cho tôi, tôi không cần vận may này, tôi chỉ muốn giúp chồng, dạy con mà thôi!” 

             “Vô lượng thọ Phật, thí chủ phải biết bể khổ vô biên quay đầu là bờ, duyên phận hai vợ chồng đã tận, đời người phải biết buông bỏ, thí chủ phải tự cân nhắc đi thôi!” 

             Giới Thành chắp hai tay thành chữ thập, ngay sau đó đứng dậy đi ra cửa phía sau rời đi. 

             Hàn Tuyết cũng lập tức đứng dậy, muốn chạy theo. 

             Nhưng Phổ Đà vừa vung tay áo lên, một luồng khí bay ra, Hàn Tuyết đã bị bắn ngược trở lại. 

             “Thí chủ Hàn Tuyết, chúng tôi đều vì muốn tốt cho cô, xin hãy tự suy nghĩ!”, Phổ Đà nói xong liền quay người rời khỏi, đóng cửa lớn điện Phật lại. 

             “Trông coi nơi này cho kỹ, không cho phép bất kỳ ai đến đây!”, Phổ Đà căn dặn với bốn người bảo vệ canh giữ ngoài cửa rồi cất bước đi theo Giới Thành. 

             Trong điện Vạn Phật, cửa lớn đã bị đóng, Hàn Tuyết ra sức đánh vào cửa lớn, nước mắt tuôn đầy mặt. 

             Bởi vì cô nghe thấy được tiếng quát lớn từ xa vọng lại, chính là giọng nói của Diệp Phàm. 

             “Tại sao, tại sao lại đối xử với tôi như vậy…” 

             Hàn Tuyết hét to, chờ đợi đã lâu như vậy, trả giá nhiều như vậy, cuối cùng Diệp Phàm đã đến rồi mà cô lại bị giam cầm ở đây. 

             Lúc này, trong lòng Hàn Tuyết vô cùng tức giận, tràn ngập căm hận với kham bố Phổ Đà, với Đức Tán, với cả đại sư Giới Thành. 

             Oán hận càng nhiều càng khiến cơ thể Hàn Tuyết run lên dữ dội, cô ngẩng đầu nhìn hàng ngàn hàng vạn bức tượng Phật Đà tinh xảo trước mặt, Hàn Tuyết tức giận chửi ầm lên. 

             Bốn lạt ma canh giữ bên ngoài nghe thấy tiếng mắng chửi bên trong, vẻ mặt ai cũng kinh ngạc bất ngờ. 

             Bên ngoài chùa trận chiến rất hỗn loạn, Đức Tán sớm đã không còn tự tin như lúc đầu nữa, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm trọng. 

             Bảng hiệu trong tay Diệp Phàm lúc này chỉ còn một nửa, nửa còn lại đã bị cây trượng của Đức Tán đập nát. 

             “Chậc chậc, đến bảng hiệu của mình mà cũng không tiếc đập bỏ, xem ra ông cũng chẳng phải ngoan đạo gì nhỉ, tôi nghi ngờ không biết tín ngưỡng của ông có phải là quỷ Satan không vậy… À, sai rồi, phải là Mara Papiyan mới đúng!”, Diệp Phàm mỉa mai cười nói. 

             Nghe thấy vậy, Đức Tán tức giận đến nỗi mặt mũi co rúm lại, trong lòng lửa giận bừng bừng. 

             “Thằng ranh con, nhận phạt đi!”. Đức Tán lại giơ cây trượng lên đánh về phía Diệp Phàm. 

             “Con lừa già nhà ông, không đùa với ông nữa!” 

             Diệp Phàm cầm nửa tấm bảng hiệu còn lại ném mạnh về phía Đức Tán, đưa tay ra sau lấy thanh đao Bá Binh Hoàng Tuyền. 

             Một tia sáng ánh vàng rực rỡ chói mắt xuất hiện. 

             “Giết!” 

             Đức Tán đập vỡ tấm bảng hiệu, cây trượng trong tay va chạm với thanh đao Bá Binh Hoàng Tuyền của Diệp Phàm, phát ra âm thanh lớn do ma sát của kim loại với nhau! 

             Tia lửa liên tục bắn ra, lưỡi đao của Diệp Phàm xoay nghiêng qua hướng về phía Đức Tán, cây trượng trong tay Đức Tán chắn ngang cản lại, lưỡi đao Diệp Phàm lại thay đổi. Vòng đồng trên thân cây trượng bị lưỡi dao Bá Binh Hoàng Tuyền sắc bén cắt đứt dễ dàng. 

             Diệp Phàm điểm mũi chân một cái, cả người đè lên, phát hiện ra sơ hở liền đánh một quyền vào ngực Đức Tán. 

             Bị đánh trúng quyền mạnh như vậy, Đức Tán liên tục lùi về sau, yết hầu ông ấy khẽ run, khoé miệng tràn ra máu tươi. 

             Nhưng còn chưa kịp đợi để ông ấy thở, Diệp Phàm lập tức tấn công, như cuồng phong bão táp xông về phía ông ấy. 

             “Hoà thượng, thật sự tôi không muốn giết người, thả Hàn Tuyết ra thì chúng tôi sẽ rút lui!”, Diệp Phàm hét lớn, thật sự anh không muốn giết người, hơn nữa Đức Tán còn là thượng sư của chùa Đạt Mẫu, địa vị cũng cao. 

             Một khi giết chết ông ấy, giữa chùa Đạt Mẫu và anh sẽ mãi truy giết không ngừng. Anh lo rằng lỡ đâu chùa Đạt Mẫu chó cùng rứt giậu sẽ thương tổn đến Hàn Tuyết. 

             “Ngông cuồng, giết tôi sao, anh làm sao có được bản lĩnh này!” 

             Đức Tán rống lên, xoay tròn cây trượng trong tay phát ra tiếng rít xé gió, đánh trực tiếp với thanh đao Bá Binh Hoàng Tuyền của Diệp Phàm. 

             Phổ Đà đi ra tới cửa lớn chùa, ông ta nhìn thấy bảng hiệu chùa bị đập nát rơi vãi khắp nơi, nhất thời sắc mặt tối sầm. 

eyJpdiI6IndFMWVnclJFcUI5czVPb1VRR1VSOXc9PSIsInZhbHVlIjoiaUFxSzBQT3RIYzFGOG5wcnZGVFJZK0dcL2hxR3NIUHM4Y1dPdkRZdHE2XC8xamRGSTNoaStTOUgzcFJpYW5pN0lhZkh2dXlUbUdGdDA3TnZqcGN2ZThOYW1YOFFCT0VaWmt4QzdUcU1JR0xFUWRkdmVxVXFaWlFyYk9aNmw1a0kzSDU3NGFtXC9FTHhwSWFQTDkxV05kRmpIM1A2a3NKTkp4QmZ4VlNHV1BBV3ZwRGVCeVJiZ0JnMnZoYU4yQzlcL09vOU52bTY2ZU5zSTR6RHo4WEhRMm13dGRIcytYXC9FZmJFNm9IZlArdHU4ZVpBYnlSRlJ4UUFWWGpzWWlKYjBXdllOSW03eTgxelwvNXVjRjc1N2FoVWt0emo4aWF6dFlLZ2R4VU55Vk83NU9cL3pvWWNhR05aMzQrQitNN1RTUVoxWFN4Z3JyR2ExUEdSY0NjU01HQUJXMFp2N3l2RHR2QVY2ZXV2d0ZhVFZxVEFwXC9rbVVnb1ZrZWk1RG05ZEsxaTR4ZWtDQnI1RHNnYVo2Tk5CTVwvaWhjaEFaTXNqbXBjVzhpdDB4a2xRMDBvYVF1QmNlNHhcL0NDc05uUjUxNWNsOUJ6NlArUnJNSkJUYzE3ZUh1RGQwbmN1U0JjNFZIUFF1TXNMV1wvTWs0SHJjbE9WSXZVVzZcL1E3ZjhKQ2Y3K0ZRNm9xbGQiLCJtYWMiOiJmZGNlYjBhZGNmYTc1Nzk5NTU5MWUyOWM4ODQ4MzBkZTFhMTc2YWE2NDg0YjY3NzdiZTc4YjVkMjczNjkzNmY5In0=
eyJpdiI6Ik5Ec3dLQ3lzaWYzdGxcL1V2RG9zdCtRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBZMmJFVWFFR0RJWUpFRThQZjAwMWRDck4yNXF4V21RMjA1NnM3YTRtXC9YYkJQMURvWVpTcEt5TFlndzc3UkxKbjJQb0NmUnVWckVLd1ljTlE4Ukd6Z0Y2NjNQSGxRdHhXeXdtUFloTVFNMm5jazdFblwvRnpBb2FmbVRtZmVMY2psUGdJR09GUU94MXVWc3JHKzZHR1B2T0JWRmZKdUtGZ21GVTBMVFwvb1JHQzM4UFU2MlV2dVJcL2FOakNSSnpucktCVCtJcHZvN252eHh4N3BIYkd1aW1nPT0iLCJtYWMiOiI3MGY3ZTJhOWE0MjdlOTU0MmU4YjVmYTVlNjRjYmJlYmExMGM0MThhYjZjOWM1OWVkOWUyYzMxMjg5ZWY1MjAyIn0=

             Đột nhiên Diệp Phàm bùng nổ, đột ngột tốc độ vung đao tăng lên, vung loạn xạ khắp nơi, thế tiến công của Đức Tán cũng bị thế đao của Diệp Phàm ảnh hưởng, phút chốc cũng trở nên lộn xộn không quy luật.

Advertisement
x