Trong chùa Đạt Mẫu, Đức Tán Thượng Sư và kham bố Phổ Đà đang bàn chuyện thì có một tiếng gầm lớn vang lên từ xa truyền đến.
Nghe thấy tiếng quát lớn, sắc mặt Đức Tán Thượng Sư đột nhiên thay đổi, một luồng sát khí như bùng phát từ trên người hòa thượng.
Cùng lúc đó, vị lạt ma kia cũng chạy tới.
“Thượng Sư, kham bố, ở cửa có bốn người đang đứng, ai cũng sát khí bừng bừng cả!”
“Tôi biết rồi, lập tức để lạt ma viện Giới luật đến ngăn cản phía trước, ta sẽ đến ngay!”, Đức Tán nói lớn, vị lạt ma nhận lệnh rồi đi ngay.
Ông ấy và Phổ Đà nhìn nhau chốc lát, đều thấy rõ vẻ kinh sợ trong mắt đối phương.
“Trăm tính ngàn tính cũng không ngờ được Diệp Hạo là chồng của thí chủ Hàn Tuyết, biết trước như vậy thì chúng ta…”, Đức Tán có chút tiếc nuối nói.
Phổ Đà cau mày nói: “Đại Diễn năm mươi, còn có một đường để đi, càng phiền hơn là anh ta còn là người do kham bố Nhân Khâm giới thiệu đến?”
Ngay lập tức sắc mặt Đức Tán càng u ám: “Không sai, đây đúng là chuyện phiền phức!”
“Cũng không tính là gì, con đường tu thành Phật bao giờ cũng đầy rẫy gian khó. Ông đi ngăn cản anh ta, tôi đến gặp kham bố Giới Thành!”, Phổ Đà trầm giọng nói.
“Được!”
Đức Tán xoay người rời đi, một lát sau một cây trượng sáng rực ánh vàng xuất hiện trong tay ông ấy.
Một hòa thượng cả người đầy sát khí đi về phía cửa chính.
Lúc này, ở cửa chùa Đạt Mẫu đã trống không. Ngày hôm nay chùa Đạt Mẫu phái lánh nạn, tất cả khách hành hương đều được lạt ma hướng dẫn theo một đường khác để rời khỏi.
Bên ngoài cửa lớn, mười mấy vị lạt ma dàn trận sẵn sàng, từng người từng người vẻ mặt điềm tĩnh như nước nhìn bốn người Diệp Hạo chằm chằm.
Ngay lúc này tất cả lạt ma nhường lối tạo ra một con đường, một hòa thượng tay cầm cây trượng từ bên trong đi ra.
Diệp Hạo thấy vậy thì hét lớn: “Đức Tán, con lừa trọc nhà ông rốt cuộc cũng chịu xuất hiện rồi!”
“Vô lượng thọ Phật, thí chủ tay cầm đao kiếm làm các vị lạt ma của chùa tôi bị thương, phá hoại bảng hiệu chùa, vì sao lại như vậy?”, Đức Tán gầm lớn.
“Vì sao à?”
Vẻ mặt Diệp Hạo mỉa mai: “Bớt giả vờ giả vịt đi, các ngời dám hãm hại anh em của tôi, gặp rồi dẫn cậu ấy lên núi tuyết, sau bỏ lại, còn giam giữ Hàn Tuyết - vợ tôi, muốn giữ một người phụ nữ bình thường ở lại chùa để độ hoá thành tăng ni. Đó là đại ác, là tội lớn, ông nói xem tôi nên xử lý các ông thế nào, Phật tổ nên xử tội các ông thế nào?”
“Vô lượng thọ Phật!”
Đức Tán niệm một câu kinh Phật: “Thí chủ nói vậy là không đúng, thí chủ Âu Dương bị lạc đường là do chấp niệm của bọn họ dẫn lối, không hề liên quan đến chùa chúng tôi. Trái lại, lạt ma trong chùa là do thí chủ Âu Dương chỉ định, người này đã thật sự đã đi dẫn đường, đây là việc thiện!”
“Ngoài ra, nơi này không hề có người nào tên Hàn Tuyết mà anh đã nhắc, chúng tôi không giam giữ bất kỳ người nào;
Phật độ chúng sinh, coi trọng lòng từ bi, mà nay người có duyên tiến vào cửa Phật thì đó là may mắn của cô ấy, sao gọi là ép buộc được?”
“Xằng bậy, Phật độ những nỗi khổ của con người ở nhân gian, là độ cho vận rủi, tai nạn. Các ông lại độ một người phụ nữ bình thường, lại còn là người phụ nữ đã có người yêu, đã có gia đình, đây không phải là độ hoá mà là ép buộc làm nô bộc, là tham sân si, tất cả tội đều có cả!”
Linh Hồ Uyển Nhi đã từng nghiên cứu Phật pháp, cô ta lớn tiếng nói với Đức Tán.
Phật tổ Như Lai độ những đau khổ ở trần gian, độ cho những tai nạn của con người, dù quét tước cũng không dám giẫm chết con kiến nhỏ, thương cảm thiêu thân mà treo cái đèn sa, thậm chí còn róc thịt cho chim ưng.
Địa Tàng Vương Bồ Tát còn tuyên bố: Địa Ngục còn chưa trống thì ta sẽ không thành Phật.
Đó mới thật sự là Phật, phổ độ chúng sinh!
Mà hành vi nhằm vào Hàn Tuyết đều là âm mưu quỷ kế, là dục vọng tà ác. Đây là sự ép buộc đầy dục vọng, tẩy não khiến cô ấy đánh mất bản thân mình.
“Thí chủ, xin cô không nên phỉ báng bổ Phật của chúng tôi, trả lại bảng hiệu chùa cho tôi, Phật của chúng tôi từ bi, sẽ để cho các vị rời đi!”, lúc này bỗng nhiên Đức Tán ra vẻ từ bi độ lượng.
Tuy rằng trông ông ấy cũng được mấy phần giống một cao tăng nhưng lại khiến mấy người Diệp Hạo tức đến bật cười. Người có thể vô liêm sỉ nhưng không thể vô liêm sỉ đến thế này.
“Tên hòa thượng đáng chết, cái gì cần nói đều nói cả rồi, nếu ông đã dám thì hôm nay ông đây sẽ đốt cả cái chùa này!”, Diệp Hạo thét lớn.
Lời này vừa dứt các lạt ma xung quanh không thể nào bình tĩnh được nữa, đốt cả chùa Đạt Mẫu sao?
Kể từ khi thành lập đến nay chùa Đạt Mẫu đã được trăm năm, tuy không phải là chùa lớn quan trọng nhưng cũng không hề tầm thường.
Một nơi thanh tịnh như thế này mà Diệp Hạo lại dám nói sẽ đốt sạch.
“Thí chủ, xin khuyên cậu một câu, thí chủ Hàn Tuyết chính là người chuyển kiếp của Khổng Tước Minh Vương nơi Phật môn chúng tôi, duyên phận vợ chồng hai người đã cạn, đời người cần phải hiểu được buông bỏ, vẫn mong thí chủ lui cho, vô lượng thọ Phật!”
Lúc này hai mắt Đức Tán giận dữ, trên người đã xuất hiện sát ý bừng bừng.
“Con mẹ nó, giả vờ vịt từ bi, còn không chịu thả chị dâu tôi ra, hôm nay đốt hết cái chùa này!”
Âu Dương Ngọc Quân tức giận rống lớn một tiếng, lấy bộ cung từ trên vai xuống, bộ cung này lấy từ trong nhà của một người du mục trong vùng.
Âu Dương Ngọc Quân cầm cung lên, giương cung, gắn tên, bắn ra, động tác liền mạch!
“Hừ, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, quấy rối nơi Phật môn thanh tịnh, không thể không trấn áp các người!”, Đức Tán rống to, tay nắm chặt cây trượng vung về hướng mũi tên bắn đến.
Thật ra, nếu không phải kiêng kỵ sau lưng mấy người Diệp Hạo có kham bố Nhân Khâm thì Đức Tán sẽ không phí lời với bọn họ như vậy, mà đã trực tiếp ra tay trấn áp.
Đương nhiên Diệp Hạo cũng có suy nghĩ như vậy. Phật Môn thâm sâu, có thể kết oán nhưng tốt nhất vẫn không nên kết thù, nhưng xem ra hôm nay mối thù này không thể hoá giải được.
“Giết!”
Diệp Hạo hét lớn, trực tiếp xông về phía mấy người Đức Tán. Long Linh, Linh Hồ Uyển Nhi cũng không chịu yếu thế, lần lượt hành động.
“Vô lượng thọ Phật, đánh giết để chấm dứt mâu thuẫn, giết!”
Đức Tán gầm lên, ông ấy vừa hét một tiếng, các lạt ma phía sau lần lượt hành động, tay cầm giới luật nhắm về phía Diệp Hạo đang xông lên.
Ở đây nổ ra một trận chiến lớn, bốn người Diệp Hạo đấu với mười mấy vị lạt chùa Đạt Mẫu, trận đấu vô cùng hung hiểm.
Diệp Hạo cầm tấm bảng hiệu chùa Đạt Mẫu trong tay, dùng sức xoay quanh, tấm bảng hiệu nặng hơn trăm cân giống như một vũ khí chiến bại.
Tấm bảng hiệu xoay qua xoay lại, đánh ngã hết bốn năm người, một lạt ma bị thương nặng, miệng ho ra cả máu, một người phía đối diện ngay lập tức mất hết sức chiến đấu.
Đức Tán gầm lên, bảng hiệu chùa là mặt mũi của bọn họ, nó lại còn được các vị cao tăng ban phước cho.
Bảng hiệu tràn đầy linh khí mà lúc này lại bị Diệp Hạo dùng như vũ khí chém giết, khiến ông ấy vô cùng tức giận.
Ầm!
Đức Tán không dùng cây trượng mà dùng tay chụp lấy bảng hiệu, để bảng hiệu không bị hư hại.
Vẻ mặt Diệp Hạo lạnh lùng đáng sợ, xoay tấm bảng hiệu theo chiều ngang, hung hăng đánh về phía Đức Tán.
“Không có tác dụng đâu, sức của cậu…”
“Sao có thể…”
Đức Tán còn chưa nói dứt câu, cả người đã bị đánh bay ra.
Ông ấy nhớ ba ngày trước ở hang động, bốn người Diệp Hạo bị mình ép rời đi, Diệp Hạo cũng bị mình đè đánh.
Lúc này, sao Diệp Hạo lại có thể đột nhiên trở nên mạnh như vậy?
Quả Phật Tâm, Đức Tán nghĩ đến quả Phật Tâm, đột nhiên sắc mặt càng thêm u ám.
Đức Tán rống lên, cây trượng trong tay chuyển động mạnh mẽ, không hề quan tâm đến bảng hiệu nữa mà đánh thẳng về phía Diệp Hạo.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất