Long Linh chỉ vào phần đế của bức tượng Phật cổ bằng vàng ròng, Diệp Phàm vội lật bức tượng Phật cổ lên, bên dưới khắc chi chít chữ nhỏ li ti.
Chữ khắc này đã có niên đại lâu đời, nhưng khắc bằng tiếng Tạng, mà Diệp Phàm lại không hiểu tiếng Tạng.
“Đây là Kim Cương Ấn của Phật môn…”, Linh Hồ Uyển Nhi khó tin bật thốt lên.
“Uyển Nhi, cô hiểu tiếng Tạng sao?”, Diệp Phàm bất ngờ.
“Hiểu được chút, lúc nhỏ do một vài nguyên nhân đặc biệt mà tôi đã ở khu Tạng một thời gian, cho nên hiểu một ít tiếng Tạng”.
Linh Hồ Uyển Nhi không nói rõ cô ta ở đây làm gì, đó không phải trọng điểm, trọng điểm là, đây là Kim Cương Ấn của Phật môn.
Các Thủ Ấn là võ công bí hiểm nhất của Phật môn, như Vô Úy Sư Tử Ấn, Bất Động Minh Vương Ấn, Đại Nhật Như Lai Ấn…
Những ấn quyết đặc biệt đó đều không thể đoán trước được, có tiếng tăm rất lớn trong võ lâm.
Kim Cương Đại Thủ Ấn của Phật môn chính là võ học tối cao, thuộc về loại ấn quyết chuyên dùng trong chiến đấu, đủ để xếp vào hàng top ba trong loại ấn quyết này, có thể xếp ngang hàng với Đại Nhật Như Lai Ấn.
Linh Hồ Uyển Nhi nói hết những gì mình hiểu ra, ba người Diệp Phàm lập tức sửng sốt vô cùng.
Thì ra tượng Phật cổ bằng vàng ròng này không chỉ đơn giản là có giá trị khảo cổ, Kim Cương Đại Thủ Ấn khắc dưới đáy mới mang giá trị liên thành.
“Mọi người nói xem, tượng Phật cổ này bị người khác cố ý vứt vào đây, rốt cuộc người này có ý đồ gì?”
Diệp Phàm cau mày, nhẹ giọng nói: “Tôi đoán đối phương nhất định biết bản khắc Kim Cương Ấn bên dưới tượng Phật”.
Không ai có thể trả lời được, đây là câu hỏi không thể giải đáp.
Ba ngày trước, bao nhiêu người vì bức tượng Phật cổ này mà chém chém giết giết.
Bọn họ không đi tranh cướp, mà bây giờ lại rơi vào tay họ.
“Là ai được chứ?”
Diệp Phàm trầm ngâm suy nghĩ, nhưng không hề có manh mối nào.
“Thôi dẹp, không nghĩ nữa, nếu người ta đã cho thì mình xin vậy!”
Diệp Phàm lắc lắc đầu, nói với Linh Hồ Uyển Nhi: “Cô có thể dịch kinh văn khắc trên đó không?”
“Anh muốn học Kim Cương Đại Thủ Ấn này sao?”, Linh Hồ Uyển Nhi hỏi.
“Đúng vậy, đây là bảo vật của Phật môn, một trong những môn võ mạnh nhất, cô nói xem nếu tôi dùng võ công này để đánh giết họ, có phải sẽ rất thú vị không?”, Diệp Phàm lạnh lùng cười.
Bọn họ lập tức bật cười, trong tiếng cười đều mang gió lạnh, việc chùa Đạt Mẫu làm đã vượt quá giới hạn của họ.
Kể cả Linh Hồ Uyển Nhi cũng phải khịt mũi khinh thường với việc làm của chùa Đạt Mẫu.
Linh Hồ Uyển Nhi nhìn kinh văn, phiên dịch một lượt, nhưng vì để cho chắc chắn, họ lại dùng điện thoại phiên dịch đoạn tiếng Tạng ra để đối chiếu.
Cuối cùng cũng dịch được toàn bộ pháp quyết của Kim Cương Đại Thủ Ấn ra tiếng Hoa Hạ, lúc này đã là nửa đêm.
Diệp Phàm cầm bản Kim Cương Đại Thủ Ấn lên, bắt đầu học theo cách làm ở trong đó, anh muốn học một cách nhanh nhất, cho dùng chỉ là hiểu lơ mơ, nhưng chỉ cần học chút đỉnh thôi cũng đáng lắm!
Anh phải đánh bại chùa Đạt Mẫu một cách mạnh mẽ, dùng võ công của họ đánh trả lại họ!
Sáng hôm sau, mấy người Âu Dương Ngọc Quân tỉnh giấc bên tàn lửa, vừa mở cửa đã thấy Diệp Phàm đang luyện Kim Cương Đại Thủ Ấn.
“Anh, sao rồi?”
“Thử đi là biết!”
Diệp Phàm cười nhạt, hai tay nhanh chóng kết ấn, tại miệng vết thương hở của Diệp Phàm xuất hiện một thủ ấn hỗn loạn vô cùng huyền bí.
“Nộ Mục Kim Cương!”
Ngay sau đó Diệp Phàm đạp mạnh xuống đất, lao như tên bắn về phía Âu Dương Ngọc Quân.
Âu Dương Ngọc Quân hét một tiếng, giơ quyền nghênh đón Kim Cương Đại Thủ Ấn của Diệp Phàm, sau ba chiêu, Âu Dương Ngọc Quân bị đánh bay lùi về sau hơn ba mét.
Vẻ kinh ngạc sững sờ hiện hết lên mặt cậu.
“A…anh, mới một đêm mà anh đã luyện thành công rồi sao?”, Âu Dương Ngọc Quân không thể tin được.
Chỉ trong một đêm mà Diệp Phàm đã học được võ học quý giá của Phật môn sao, rốt cuộc là tài năng võ học thiên bẩm của anh phải mạnh như nào chứ?
Diệp Phàm nghe xong chỉ lắc đầu cười.
“Sao mà có thể, đây là Kim Cương Đại Thủ Ấn đấy, thời gian một đêm còn không đủ để lĩnh ngộ một phần mười!”
“Tôi mới chỉ học được chiêu thức khởi đầu của Kim Cương Ấn thôi, phần sau xem chừng càng khó mà tiếp thu hơn, phải tốn thời gian nghiên cứu mới được”.
Hít!
Âu Dương Ngọc Quân hít một ngụm khí lạnh, chiêu thức khởi đầu mà đã lợi hại như vậy rồi, nếu luyện thành công Kim Cương Đại Thủ Ấn thì sẽ mạnh đến nhường nào?
“Phù, vậy thì tốt, nếu không cũng biến thái quá đi, làm anh em với anh, em cũng áp lực lắm”, Âu Dương Ngọc Quân lau mồ hôi hột cười nói.
“Sợ gì chứ, sau này đường xuống hoàng tuyền có tôi bọc hậu cho cậu”, Diệp Phàm vỗ vỗ vai cậu, đi vào trong phòng.
Âu Dương Ngọc Quân nắm chặt tay, có người anh em như thế, còn gì đáng ao ước hơn!
Diệp Phàm đeo Bá Binh Hoàng Tuyền trên lưng, từ trong phòng đi ra, hai cô gái cũng đã thu dọn xong xuôi.
“Đi thôi, đi đón Tiểu Tuyết nào!”
Lần này không có chí khí hào hùng, chỉ có sát khí nồng đậm.
Tại chùa Đạt Mẫu, trong điện Vạn Phật, Hàn Tuyết ngồi trên bồ đoàn, hai mắt nhắm nghiền, thần thái trang nghiêm.
Ngồi trước mặt cô là vị hòa thượng lông mày trắng dài, đang lẩm bẩm tụng kinh.
Tiếng niệm kinh như có ma lực khiến Hàn Tuyết vô cùng an tĩnh, thậm chí nếu mặt cô không có vẻ nghiêm nghị, nhìn còn tưởng rằng cô đang ngủ.
Mà lúc này, trong đầu Hàn Tuyết lại mơ mơ màng màng, như thể bị đặt vào hư vô, có một sức mạnh không thể giải thích được đang gặm nhấm ý thức của cô.
Khiến cô có cảm giác muốn quỳ gối, quy y cửa Phật.
Nếu như có bậc thầy yoga hàng đầu của Ấn Độ ở đây thì nhất định sẽ giật mình, vì đây là thuật thôi miên cực hiếm gặp.
Hàn Tuyết đang bị thôi miên, tinh thần của cô đang trong trạng thái bất thường, không ai biết được trong ba ngày này cô chỉ uống một ít nước, mấy người Đức Tán đến miếng bánh cũng không cho Hàn Tuyết.
Mục đích là để cơ thể cô suy yếu, như vậy dùng thuật thôi miên mới đạt được hiệu quả tối đa!
“A Di Đà Phật, các thí chủ tay đều cầm đao kiếm, Phật môn thanh tịnh không chấp nhận được, xin hãy bỏ vũ khí xuống!”
Nhóm Diệp Phàm đến trước cửa chùa, có hai lạt ma đứng ngoài cản họ lại.
“Hòa thượng, thả chị dâu tôi ra, nếu không tôi san bằng cái chùa rách nát này!”, Âu Dương Ngọc Quân cầm trường kiếm chỉ vào đối phương.
“Thí chủ, chúng tôi không hiểu cậu nói gì, buông bỏ đao kiếm lập tức thành Phật!”, một lạt ma hét lên với Âu Dương Ngọc Quân.
Còn một lạt ma khác nhanh chóng bỏ đi, xem chừng muốn đi báo tin.
“Buông bỏ đao kiếm thành Phật, vậy cầm đao kiếm thì sao?”, Diệp Phàm lạnh lùng hỏi.
“Thành ma, hi vọng các thí chủ quay đầu là bờ!”, lạt ma này trầm giọng nói.
“Ha ha ha… hay cho câu cầm đao kiếm lên sẽ thành ma, nếu ông đã nói thế, vậy hôm nay tôi chính là ma, xé xác con quỷ đội lốt Phật các người!”
Diệp Phàm phẫn nộ gầm lên, ngay sau đó anh biến mất tại chỗ cũ.
Lao nhanh về phía lạt ma này.
Lạt ma tái mặt, không ngờ Diệp Phàm sẽ ra tay bất ngờ, hoảng hốt vung tay chống trọi.
Bịch!
Lạt ma đó bị đánh bật ra sau hơn ba mét rồi ngã bịch xuống, phun ra một ngụm máu tươi.
Diệp Phàm chạy đến, đi đến dưới biển hiệu của chùa Đạt Mẫu, ngẩng đầu nhìn lên.
“Phật môn thanh tịnh, các người không xứng!”, Diệp Phàm hét lớn rồi bật người nhảy lên, giơ tay giật lấy tấm biển mạ vàng trên đầu.
Vị lạt ma kia gào to, trợn trừng hai mắt, Diệp Phàm lại muốn tháo biển hiệu của họ xuống.
“Bịch!”
Một tiếng hét vang dội từ ngoài cửa vọng đến!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất