Nhìn thấy đạo cô từ trong chỗ tối bước ra, ba người nhóm Lương Hồng liền tỏ ra lo lắng.
Bởi vì bọn họ cảm nhận được một nguồn áp lực vô cùng lớn, dường như đạo cô này rất lợi hại.
“Đạo trưởng, chúng ta không thù không oán, bà lại thừa nước đục thả câu như vậy xem ra không được thoả đáng cho lắm!”, Lương Hồng trầm giọng nói, đồng thời gã ta cũng bắt đầu hồi phục lại thể lực.
Vừa rồi chủ yếu là gã ta ra tay, cho nên tiêu hao rất nhiều năng lượng.
“Ha ha, cậu cũng nói tôi thừa nước đục thả câu rồi còn nói cái gì thoả đáng hay không thoả đáng?”, đạo cô châm chọc cười nói.
“Hừ, nhìn trang phục của đạo trưởng có lẽ cũng là người trong giới võ lâm, chúng tôi đều là đệ tử của Thất Tinh Tông, đạo trưởng đánh lén như vậy, không sợ Thất Tinh Tông chúng tôi tới tìm bà sao?”, Lương Hồng lôi cả Thất Tinh Tông ra chống lưng cho mình.
Đạo cô trung niên cười một tiếng: “Thất Tinh Tông cũng mạnh đấy, nhưng đây cũng không phải địa bàn của Thất Tinh Tông, đây là cao nguyên Bắc Tạng”.
“Giao cổ Phật bằng vàng thật ra đây, tôi có thể đồng ý thả mấy cậu đi”.
“Thật chứ?”, Âu Dương Lăng Vân đột nhiên nói.
“Anh Lăng Vân...”, cô gái đứng bên cạnh hắn ta hét toáng lên, không ngờ Âu Dương Lăng Vân lại đầu hàng như vậy.
“Hương Nhi, im mồm!”, Âu Dương Lăng Vân nạt lại cô ta một tiếng, rồi nhìn sang phía đạo cô.
Trầm giọng nói: “Nếu như chúng tôi giao lại cho bà, bà phải đảm bảo sẽ không ra tay với chúng tôi”.
“Đương nhiên có thể, vứt qua đây cho tôi”, đạo cô mừng ra mặt, lớn tiếng nói.
“Sư huynh đưa cho bà ta, mạng của chúng ta quan trọng hơn...”, Âu Dương Lăng Vân nói với Lương Hồng.
Lương Hồng do dự một lát, nét mặt trùng xuống nhưng rồi vẫn dứt khoát ném bức tượng cổ bằng vàng về phía trước, đạo cô trung niên mừng ra mặt, đưa tay ra đón lấy.
Cũng đúng lúc này, một luồng sáng đột nhiên xuất hiện trong tay Âu Dương Lăng Vân, luồng sáng này đâm thẳng về phía đạo cô trung niên.
“Ha ha ha...tôi biết các cậu không thành thực...”, đạo cô trung niên lạnh lùng cười, cây phất trần trên tay liền phật qua, đánh bật cây phi tiêu đang phóng về phía bà ta.
Những thứ này đều là đồ tốt của nhà họ Mặc, Âu Dương Lăng Vân đương nhiên sẽ không giao tượng Phật cho đạo cô trung niên đó.
Còn tượng Phật lúc này đã trở lại trong tay của Lương Hồng, bọn họ lấy được bức tượng liền lùi về phía sau, thế nhưng một bóng đen liền chặn đứng đường rút của bọn họ.
“Bỏ cổ Phật xuống, tôi và sư phụ sẽ thả các người đi...”, bọn họ có chút kinh ngạc khi phát hiện ra bóng đen này là một cô gái, hơn nữa giọng nói lại vô cùng dễ nghe.
“Đồ nhi, giết!”, đạo cô trung niên hô lên một tiếng, bà ta đang xông tới nhóm ba người Lương Hồng.
Phất trần trong tay bà ta lại phất ra, một cương khí đánh mạnh ra, sắc mặt Lương Hồng biến sắc.
Có thể sử dụng cương khí tới trình độ như vậy, chứng tỏ bà ta mạnh hơn gã ta rất nhiều, gã ta nhiều lắm cũng chỉ khiến cương khí thoát ra khỏi cơ thể mà thôi.
“Giết!”
Lương Hồng hét lên, sử dụng kiếm thuật Thất Tinh, chặt đứt cương khí của đạo cô đánh tới.
Một bên khác, đệ tử của đạo cô trung niên vẫn cầm chặt kiếm mà vẫn chưa rút ra, nhẹ nhàng nói: “Các người mau bỏ cổ Phật xuống, các người không phải là đối thủ của sư phụ tôi, bằng không tôi chỉ đành ra tay với các người!”
“Giết!”
Âu Dương Lăng Vân chỉ đáp lại đúng một chữ!
Cô gái mặc áo đen đó cùng hắn ta chiến đấu, bức tượng Phật được hắn ta giao lại cho cô gái trong nhóm, rồi lao vào chiến đấu.
Thế nhưng trận chiến giữa bọn họ chỉ diễn ra trong khoảng thời gian rất ngắn, chưa tới một phút Lương Hồng đã ho ra máu, sau khi bị phất trần đánh trúng.
Tiếp ngay đó đạo cô trung niên hướng về phía Âu Dương Lăng Vân, chỉ sau mấy chiêu Âu Dương Lăng Vân cũng bị đánh bay, chỉ còn lại mình cô gái đang ôm bức tượng cổ Phật bằng vàng, cô ta bị doạ sợ mà lùi bước về phía sau.
“Khốn nạn, bà dám cướp cổ Phật của chúng tôi đi, Thất Tinh Tông chúng tôi sẽ truy sát bà tới chân trời góc bể”, Lương Hồng tức giận quát lên một tiếng.
Thế nhưng gã ta không phải là đối thủ của đạo cô, cho dù có xông lên, cũng tự mình rước khổ vào thân.
“Ha ha, còn nói thêm một câu, tôi sẽ lập tức cắt đứt luôn cái lưỡi của cậu cho chuột gặm, có tin không hả?”, đạo cô trung niên lạnh lùng cười nói.
Lương Hồng nắm chặt nắm đấm, tức nghẹn họng.
Là đệ tử của Thất Tinh Tông, ai dám đối xử với gã ta như vậy chứ?
Không có, trước giờ chưa từng có ai làm như vậy!
Thế nhưng đây là Bắc Tạng, chứ không phải địa bàn của Thất Tinh Tông!
Chỉ thấy đạo cô trung niên phất cây phất trần trong tay, đánh về phía cô gái đang ôm cổ phật, cô gái đó bị doạ sợ hét lên một tiếng, rồi liền quăng cổ phật cho đạo cô.
Cây phất trần xoay một vòng, cổ phật liền quay trở lại trong tay bà ta.
“Nếu không phải là đệ tử của Thất Tinh Tông, thì hôm nay các ngươi chết chắc rồi, hừ!”, đạo cô trung niên mở cờ trong bụng, cầm cổ phật nói.
Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đứng sau trực lợi, nhưng bà ta lại là thợ săn đứng sau cả chim sẻ!
“Đồ nhi chúng ta đi!”, đạo cô gọi cô gái mặc áo đen một tiếng, sau đó hai người nhanh chóng biến mất.
“A...”, Lương Hồng tức giận hét lên một tiếng.
“Đừng để tôi tìm ra các bà là ai, tôi nhất định sẽ tiêu diệt cả tông môn của bà!”
Bọn họ ẩn nấp lâu như vậy, phải bỏ ra biết bao công sức, Âu Dương Lăng Vân đã phải dùng tới cả quả cầu sắt do nhà họ Mặc chế tạo, nhưng tới cuối cùng lại bị đạo cô kia cướp mất.
Cơn tức giận trào dâng trong lòng, không có từ ngữ nào có thể diễn tả được!
Đạo cô trung niên vô cùng mừng rỡ, dẫn theo cô gái mặc đồ đen nhanh chóng rời khởi hang động.
Không bao lâu sau đã chạy ra tới cửa hang, sắc trời lúc này cũng đã tối, thế nhưng bởi vì sự khúc xạ của tuyết cho nên vẫn nhìn rõ.
Đạo cô nắm chặt tay cô gái mặc đồ đen: “Vận Nhi, phải tăng tốc, chúng ta phải nhanh chóng đưa cổ Phật về tông môn, tránh đêm dài lắm mộng”.
Thế nhưng khi bà ta vừa dứt lời, chợt những bước chân chạy dồn dập của bọn họ dừng lại, bởi vì một bóng người đứng trước mặt bọn họ khoảng năm mét.
Đạo cô trung niên chợt giật mình, bởi bà ta không nhìn rõ người đó xuất hiện như thế nào, nhưng chắc chắn đây là cao thủ, nói không chừng sắp xảy ra một trận chiến ác liệt!
“Chúng tôi là người của Tịnh Nhất Môn, tôi nghĩ chúng ta có thể làm bạn với nhau, cùng hưởng cổ phật này, thế nào?”, đạo cô trung niên đó nói.
Bà ta rất thông minh, lựa chọn nói rõ môn phái của mình, đồng thời đưa ra đề nghị cùng chia sẻ để làm nhiễu loạn đối phương.
“Ha ha, Tịnh Nhất Môn là gì?”
“Chưa từng nghe qua!”, người đàn ông đó lắc đầu khẽ cười!
Đạo cô trung niên đó mặt biến sắc, Tịnh Nhất Môn là tông môn xếp thứ ba trong cửu tông bát môn, là tông môn rất mạnh.
Đây cũng là lý do vì sao bà ta vẫn ra tay khi biết Thất Tinh Tông đứng thứ hai trong bát tông, chỉ cần không giết người, thì cho dù Thất Tinh Tông có điều tra ra là bà ta đã ra tay thì đã sao chứ?
Bảo vật, người có đức sẽ được hưởng!
“Không biết anh đang đùa gì, ngay cả Tịnh Nhất Môn mà cũng chưa từng nghe qua sao?”, đạo cô trung niên chùng nét mặt xuống, bà ta đang nghĩ cách làm thế nào để chạy thoát.
“Đã nghe qua, là tông môn đứng thứ ba trong cửu môn, nhưng như thế thì đã sao chứ?”, người đàn ông trung niên này khẽ cười.
Nghe qua, thì sao chứ?
Đây là Tịnh Nhất Môn, nhưng người đàn ông trung niên này lại dám nói như vậy, người này phải ngông cuồng tới mức nào mới dám nói ra những lời như thế?
Đạo cô trung niên giận ra mặt, còn chưa đợi bà ta đáp lại, người đàn ông trung niên liền di chuyển, chứng kiến ông ta người này di chuyển không khỏi khiến bà ta phải kinh ngạc.
Tiếp đó nhìn về phía sâu trong động, lẩm bẩm nói: “Bố ở ngoài cướp bảo vật, còn thằng nhóc con lại đang ở trong kia thưởng rượu ôm gái, thế đạo này thật không có thiên lý...”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất