Âu Dương Ngọc Quân cười lúng túng, cậu ta chỉ là tùy tiện đoán. 

             "Hừ, đừng nói bậy, hồ ly tinh này đáng ghét nhất”, Long Linh giận bừng bừng nói. 

             Địch ý của cô với Linh Hồ Uyển Nhi rất lớn, huống hồ dung mạo của cô ta còn đẹp hơn cả Hàn Tuyết. 

             Hơn nữa lúc thì thuần khiết giống như một đóa sen trắng, trong sáng nhưng không đàng hoàng, lúc lại giống như một yêu nữ, không biết đang đeo bao nhiêu chiếc mặt nạ. 

             Điều này khiến một người có tính cách ngay thẳng như Long Linh căn bản không thể yêu thích nổi Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Khí thế trên người hai người hòa vào nhau, còn không ngừng hòa quyện, mấy người Âu Dương Ngọc Quân nhìn một hồi, thấy không có gì nghiêm trọng, liền xoay người đi sang một bên. 

             Trong trận chiến vừa rồi, Âu Dương Ngọc Quân cũng chịu một vài vết thương, vì vậy lúc này phải kiểm tra lại một chút. 

             Họ không phát hiện ra rằng ngay sau khi mình quay người không lâu, gương mặt trái xoan của Linh Hồ Uyển Nhi đột nhiên đỏ ửng lên, cơ thể mềm mại khẽ run rẩy. 

             Diệp Hạo trở nên có chút kích động, thậm chí không biết từ lúc nào hai người đã sát cạnh, đôi tay hai người hướng vào nhau. 

             Trong lòng Diệp Hạo có một cảnh tượng kỳ lạ, anh như đang ở trong một giấc mơ, trong giấc mơ đó anh đang cùng một người phụ nữ xinh đẹp tới yêu dị làm những việc không thể nào diễn tả được. 

             Người phụ nữ đó chính là Linh Hồ Uyển Nhi, nước da mềm mịn như ngà voi, lúc này đều nhuộm thành màu hồng phấn. 

             Khuôn mặt xinh đẹp của Linh Hồ Uyển Nhi đỏ lựng, hàm răng cắn chặt môi, khẽ lay động. 

             Cùng lúc đó, Thần Nông Giá của nhà Linh Hồ ở nơi xa, ông cụ Linh Hồ đang đang loay hoay với tinh bàn. 

             Vẻ mặt ông ta đột nhiên thay đổi, một luồng sát khí bắn ra từ trong cơ thể, thậm chí luồng sát khí này mạnh mẽ đến mức trực tiếp làm nát tan chiếc ghế đẩu mà ông ta đang ngồi. 

             Tham Lang tinh và Phá Quân tinh vậy mà hòa quyện với nhau. 

             Nghìn đời nay chưa từng xảy ra việc này, nhưng nó lại xuất hiện vào thời điểm này, điều này có nghĩa là gì? 

             “Tên nhóc chết tiệt, quả nhiên vẫn động tới Uyển Nhi…” 

             Sắc mặt ông cụ Linh Hồ âm trầm dọa người, ông ta có loại cảm giác mầm cây mà mình dốc lòng che chở đã bị người khác cướp mất, cảm giác này khiến ông ta muốn giết người. 

             Nhưng tham lang và phá quân dung hòa, rốt cuộc là ai chế ngự ai đã trở thành một ẩn số. 

             Quỹ đạo tương lai dường như đang thay đổi, ông cụ Linh Hồ cầm lên mai rùa vội vàng tính toán. 

             Núi Bắc Mang thành phố Cảng, người đàn ông tóc trắng cũng đang quan sát tinh bàn bận rộn bấm bấm tay tính quẻ, ông ta trước sững sờ một lúc, sau đó phá lên cười. 

             “Sao thế, cười vui vẻ như vậy?”, người phụ nữ dịu dàng bên cạnh ngạc nhiên hỏi, hiếm khi thấy người đàn ông tóc trắng vui vẻ đến vậy. 

             “Ha ha ha, tên nhóc đó, không uổng là đời sau của tôi, lão quỷ Linh Hồ mất cả chì lẫn chài, ha ha ha…”, người đàn ông cười thành tiếng, hiển nhiên là cảm thấy vô cùng sung sướng. 

             Trên một ngọn núi cao vút tầng mây ở vùng Tây Tạng, quanh năm tuyết phủ, một ông lão mặc quần áo rách nát bật cười lớn tiếng. 

             Ông lão ăn mặc rất cũ nát, trên tay cầm một cây cờ rách, bên trên viết: “Thiết khẩu trực đoạn, ma y thần toán!” 

             Tiếng cười của ông ta đánh thức người đang ngồi thiền bên trong, người này mở mắt nói với vẻ bất mãn: "Lão ăn mày, tiếng cười của ông vẫn khó nghe như ngày nào”. 

             “Ông không muốn biết tôi đang cười cái gì sao?”, người ăn mày già cười hỏi. 

             “Không muốn!”, người đàn ông nhắm mắt lại, trực tiếp từ chối. 

             Người ăn mày già khóe miệng co giật: “Lão già, ông thật là nhẫn tâm, có liên quan tới đồ đệ tốt của ông đó”. 

             Soát! 

             Đôi mắt của người đàn ông mở ra ngay lập tức, giây tiếp theo liền xuất hiện trước mặt người ông lão ăn mày. 

             “Tiền bối Ma Y, làm ơn cho tôi biết!" 

             Gương mặt người đàn ông lúc này tràn đầy vẻ nịnh nọt, tuy đã tầm bảy mươi tuổi nhưng lại gọi ông lão ăn mày trước mắt là tiền bối, nếu có ai đó ở đây nhất định sẽ kinh ngạc tới rớt cằm. 

             “Khụ, mấy ngày nay vai trái hơi khó chịu...", ông lão ăn mày lắc vai nói. 

             “Tôi bóp cho ông!” 

             “Khụ, bên phải cũng không thoải mái!” 

             “Không sao, tôi bóp bên phải!" 

             “Khụ khụ...hai chân cũng có chút khó chịu…” 

             Người đàn ông: “...” 

             Núi Côn Luân, ngọn núi thần đầu tiên của Hoa Hạ, còn được gọi là chủ của vạn núi, quanh năm được bao phủ bởi tuyết, thuộc về  

             Tuy nhiên, có một phần của tòa nhà Quỳnh Thai đứng sừng sững ở đây, trong một đại điện được thiết kế rộng lớn quanh quẩn trong khói mờ của lư hương, ba ông già với mái tóc bạc trắng đang ngồi thiền 

             Một ông lão trong số đó đang vung một cặp mai rùa, sắc mặt của ông ta đột nhiên thay đổi, đủ các loại thần sắc hiện lên trên khuôn mặt ông ta. 

             Khi tất cả trở lại bình tĩnh, ông lão nghiêm nghị nói: "Tập hợp tất cả các trưởng lão, đã đến lúc Côn Luân chúng ta xuất thế rồi!” 

             ... 

             Trong hang núi, khí thế trên người Diệp Hạo vẫn không ngừng dâng lên, dung hợp với Linh Hồ Uyển Nhi, khi sự hòa trộn đạt đến cực điểm, một chiếc gông cùm trong cơ thể anh dường như được mở ra. 

             Cương khí ban đầu tràn ra khỏi đan điền quanh quẩn bên ngoài cơ thể đột nhiên bạo động và bắt đầu tỏa ra xung quanh, Linh Hồ Uyển Nhi theo sát sau đó, xuất hiện một hiện tượng kỳ dị. 

             Hai người Âu Dương Ngọc Quân rõ ràng cũng cảm nhận được loại dao động này, hai người họ nhìn nhau, đều thấy sự rung động trong mắt đối phương. 

             “Hóa kình tiểu tông sư?”, Long Linh hỏi. 

             “Có lẽ vậy, nếu như đại ca không phải bị thương quá nặng trên du thuyền thì chắc sớm đã đột phá rồi, nhưng động tĩnh đột phá có chút lớn…” 

             “Có lẽ là tích lũy sâu dày rồi bộc phát một lần chăng…”, Long Linh kinh ngạc tán thán. 

             Bên kia, màn cướp đoạt cổ phật đã đến hồi kết thúc, 10800 cây trâm kia thực sự phát huy tác dụng, cổ phật đã bị Âu Dương Vân Lăng nắm trong tay. 

             Lương Hồng và người phụ nữ kia chặn đường phía sau lại cho hắn ta, vừa chiến đấu vừa tháo chạy, ba người nhanh chóng lui ra ngoài. 

             Đây là một con đường tương đối bí mật, bọn họ đã khảo sát trước đó, dường như từng người đi vào đều có lộ tuyến không giống nhau bởi hang đá này thực sự quá lớn. 

             Hắc Thiên lúc này bị thương nặng, sườn trái bị chém gãy, lần này đúng là trộm gà không được còn mất nắm thóc, gã ta tức tới gào thét liên tục.  

             Hai người áo đen làm nổ tung kim thể của vua Viêng Chăn, một chết một bị thương, đúng là lót đường cho người khác.  

             Những kẻ tiếp quản chức thủ lĩnh nhóm đạo mộ tất cả đều chết, những người khác cũng vô cùng thê thảm. 

             Điều khiến bọn họ phẫn nộ chính là cổ phần vàng ròng không phải bị cướp mất bởi một cường giả siêu cấp, mà là nhóm người Lương Hồng, thực lực của vài kẻ trong số đó còn bằng mấy người trẻ tuổi bên này! 

             “Đồ đệ ngoan, chúng ta đi theo thôi”, trong bóng tối, khóe miệng đạo cô kia vẽ lên nét cười, vung phất trần, cùng cô gái xinh đẹp đi theo sau nhóm người Lương Hồng. 

             Một lúc sau, mấy người Lương Hồng cắt đuôi được truy binh, nhận lấy cổ phật vàng ròng từ tay Âu Dương Lăng Vân, nhìn lướt qua thì quả nhiên thấy có dấu khắc kinh văn. 

             “Ha ha ha…”, Lương Hồng cười lớn, vẻ mặt kích động, hai người Âu Dương Lăng Vân cũng cười theo. 

             “Ha ha, cười vui như vậy không sợ một hồi lại khóc sao?”, một giọng nói âm nhu truyền đến, tiếng cười của cả ba đột ngột dừng lạ. 

             “Ai?”, Lương Hồng lập tức hét lên một tiếng, 

eyJpdiI6IlFZXC9NcXp6UUFjUDhOYWRyQkRaQlp3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlwvS0RLUUhTMkU1TWQrZjFnZytuUFwvU3h2YUJLOTllWFdcLzRYSjNsazZHOEd2alJyZ0k2NzFlaElRS1hkdHQ3UkJBXC9HSHhDSFluRzY0WjYyMHkyMXlnYUwyallVRE41KzNDZStcL3gzSmhOKzJYWnZLbmQ5V0M0djVsYUVpWjZDS0o5ek5cL2YydnFtUzBaSjFWekhndGpzVENBem5JZDNzRnVJanY3bUlzRUNSYVNNNlpkM0NlaEFjWUd0WVlZcDcxMFhaQW40RFJNdk45RkIrZnhGVmV6cHAxenZOb0h3d0taeU9aUlpEZk96N3dnSWo1UEt5VlNjV1h2aUdlZ3NXXC9TYzBTOVVPeXE2R0ppUkZHT0g4c3ByWHhScVJTU1c1RXd6MExZVjF3QVFWQklcL1dtR0RobFdpYlwvOEpPOW5VNzBpZ2FTdGxoQWxFZG1kMFV5Nk5seWhcLzc5YkRcL2NUZnp4YVFRcFVBS1NPZGoremxwWFwvbUM1TzcxSU1TZkFcL25BQWM1NEpNclFxWDlTMWN1WnozUDd1WEtDckxvVnk4MFF5TDI2VjF5R1NWQ253VzFqQUdpSzZDQ05LTm4wK1hMM0RUU0Y3QjlTcCs3TlBqUlc2MHp3djNzWUhcL0RUTktRZk5QNmE4YmJPd3Y3Q0E1Y29UUWNEaEo0TExHekRlWmd3NmJPMnZRMVlJYTdoZVwvVzlLM2tUXC9yNG5BZHFuZG4yanJxaE1VeXBVaHQydVZtSDFtZGllU0p6Wk5ZazBBU21tXC9SIiwibWFjIjoiMzYyYWExYWQwMDE4M2ZkZmMxMGEzYTZhODI1MDk3M2RlOWVhODY3MDMyY2U1YzcxM2IyNmM2ZjYzOThlNGUxNiJ9
eyJpdiI6IlwvMDZad0MxNG5OTm5MbzVuXC9idXVIdz09IiwidmFsdWUiOiJmQlVNcDFSUlRCdHpmaXAwc1BGS2RYS3pVMWZKeXhSamh5S1dYTnlZUWlCd3JiUHlsVCtTSlpqUytaTnJ0QXEzMmRZQVFCYzdSYW13cG1ITnBEWTRNNEZBdWpIb0NsNDBENTNrdHVpbnVuc1VjOXBDTk03OENxdU1yNjRcLzBPWHYreUpGRlwvRkRUWEtoZ2xtcEtMWHFvZjVvM1VFc243WVh0VlJiY1RpMDBIbU5uYmhJb2lJMnFyU0hXdjIySVdZWnF6bDJcL0tnVEk1ZUJuU1NZdE1CVFhJd2xLeExiWnI1Mkl3dUtPUTJPVXFwcVJQcTVId3RRUXFDMmpLbCtKbmhUUUJxZ2lUT29TSnVPc3JQUVBPZkNVcWFBa0R5cWJibXVyTWVGZGN6TWUxUT0iLCJtYWMiOiI3YTkyYjgxNDMxZTRmMzkxZDBkMWJmY2RjNTYxNmU0NGE4Y2VjNjg1OWEzNGJkNWE1OGJjMDkxNmJiZTUzN2NkIn0=

             Đạo cô bước ra từ chỗ tối, vẫy phất trần trong tay, nhìn ba người với nụ cười lạnh trên môi.

Advertisement
x