Người đàn ông trung niên lẩm bẩm xong thì tùy ý tung hứng cổ phật vàng ròng lên rồi tùy tiện xách đầu của cổ phật, xoay người dần dần biến mất ở cửa động. 

             Sau khi người đàn ông biến mất, đạo cô mới dám phát ra một tiếng gầm thảm thiết, một cỗ oán khí nồng đậm phát ra từ trong cơ thể bà ta. 

             Tuy nhiên, sự kinh hãi trên khuôn mặt bà ta cho đến bây giờ vẫn chưa tan biến. 

             Một chiêu, chỉ một chiêu, bà ta thậm chí không nhìn rõ người đàn ông ra tay như thế nào thì đã nằm liệt trên mặt đất. 

             Đồ đệ của bà ta càng không chịu nổi, dáng người xinh đẹp đang run lên bần bật. 

             “Sư phụ, đó là người hay là thần tiên vậy…”, cô gái mặc đồ đen sợ tới mức nói chuyện còn mang theo tia run rẩy, chấn động mà người đàn ông trung niên để lại cho cô ta quá lớn. 

             “Đây… có lẽ là tông sư, hơn nữa còn là nhân vật nổi bật trong hàng tông sư…”, giọng nói đạo cô trung niên khẽ run. 

             Nhưng những thứ khác bà ta cũng không biết rõ, chỉ có thể nói người đàn ông trung niên đó muốn giết bọn họ dễ dàng như bóp chết một con kiến. 

             Trong hang động, khí thế trên người Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi đã đạt tới đỉnh điểm, thậm chí xung quanh họ còn phát ra tiếng rít bén nhọn. 

             Đây là cương khí của đan điền vây xung quanh cơ thể tuôn ra với tốc độ cực nhanh ma sát với không khí mà tạo thành. 

             Khi luồng khí thế này đạt đến cực điểm, một âm thanh như muốn xuyên thủng không trung vang lên, đôi mắt đang nhắm nghiền của Diệp Hạo đột nhiên mở ra. 

             Một tia sáng lóe lên bắn ra từ trong mắt anh, nhưng chỉ trong chốc lát, lại ẩn giấu lại. 

             Diệp Hạo nhìn Linh Hồ Uyển Nhi trước mặt mình, trong lòng khẽ thở dài. 

             Lúc này, Linh Hồ Uyển Nhi cũng mở mắt, đôi mắt vốn đẹp đến nao lòng không từ ngữ nào có thể hình dung, lúc này tràn đầy linh khí. 

             Không quá lời khi nói rằng Linh Hồ Uyển Nhi xinh đẹp như một nàng tiên nữ, một người phụ nữ có thể đẹp như vậy quả thực là trân phẩm thế gian. 

             Thấy Diệp Hạo nhìn mình không chớp mắt, khuôn mặt trái xoan của Linh Hồ Uyển Nhi liền trở nên ửng hồng, sự quấn quít kỳ quái giữa hai người vừa rồi giống như chuyện xảy ra trong thực tế, khiến cô ta cảm thấy xấu hổ không thôi, từ mặt tinh thần mà nói, cô ta hiện giờ đã là người của Diệp Hạo. 

             Diệp Hạo đương nhiên biết những điều này, nên mới vì vậy khẽ thở dài một hơi. 

             Anh đứng dậy, quay đầu nhìn Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh vẫn đang đợi ở cách đó không xa. 

             Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh cũng nhìn thấy Diệp Hạo đứng lên, hai người lập tức vui mừng khôn xiết, vội vàng chạy tới. 

             “Đại ca, anh tỉnh rồi, ký ức của anh có…”, Âu Dương Ngọc Quân có chút kích động cùng thấp thỏm hỏi. 

             Diệp Hạo cười nhạt: "Từ nay về sau, tôi là Diệp Phàm!” 

             “Đại ca!” 

             Đôi mắt hổ của Âu Dương Ngọc Quân lập tức phiếm hồng. 

             “Anh em tốt!”, Diệp Phàm duỗi tay ra. 

             “Ha ha ha, anh em tốt!”, Âu Dương Ngọc Quân cười lớn, cùng Diệp Phàm mạnh mẽ ôm lấy nhau. 

             Sau bao khó khăn trắc trở, cuối cùng cũng tìm được quả phật tâm trong truyền thuyết. 

             Diệp Hạo, hoặc là Diệp Phàm, đã trở lại! 

             Hai người đàn ông ôm chặt lấy nhau, không phải tình yêu đồng giới, chỉ có tình anh em nồng đậm. 

             Chứng kiến cảnh này, khóe mắt Long Linh cũng đỏ lên, hai người Diệp Phàm Âu Dương Ngọc Quân tách ra, Diệp Phàm mở rộng vòng tay với Long Linh, cười nói: “Long đại tiểu thư, không ôm một chút sao?” 

             “Ôm cái đầu anh”. 

             “Phì…” 

             Dứt lời, cô cũng tự mình bật cười, tiến lên phía trước nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Phàm, anh cũng rất thành thật không có hành động nào đi quá giới hạn. 

             Sau khi buông Long Linh ra, Diệp Phàm quay đầu nhìn hướng Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Linh Hồ Uyển Nhi lúc này khóe miệng mang theo tia đắng chát, Diệp Hạo đã hồi phục trí nhớ, trở thành Diệp Phàm, mọi chuyện giữa hai người họ đều là giao dịch. 

             Giao dịch chính là công lực, giữa hai người họ có một ngăn cách rất lớn. 

             Mặc dù mượn sự trợ giúp của Diệp Hạo để đột phá tới cảnh giới hóa kình tiểu tông sư, so với những tiểu tông sư bình thường thì mạnh hơn rất nhiều. 

             “Diệp… Diệp…”, Linh Hồ Uyển Nhi do dự trong chốc lát rồi cười nói. 

             Một tia khách sáo giữa những người xa lạ hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta, nhưng sự cay đắng nơi đáy mắt chỉ có bản thân cô ta biết. 

             “Bốp…” 

             Đúng lúc này tay của Âu Dương Ngọc Quân bị Long Linh vỗ một cái, Âu Dương Ngọc Quân liền quay đầu nhìn lại cô. 

             Vô duyên vô cớ lại đập cậu ta làm gì, Long Linh trợn to hai mắt, kéo tay áo cậu ta bước ra ngoài, mặc kệ cậu ta có đồng ý hay không. 

             “Long Linh, sao lại kéo tôi?”, sau khi đi được một đoạn, Âu Dương Ngọc Quân khó hiểu hỏi. 

             “Cậu đúng là đồ ngốc, không thấy bọn họ còn có chuyện còn thương lượng sao?”, Long Linh trợn trắng mắt đáp. 

             “Có gì thì cứ nói, đánh tôi làm cái gì?”, Âu Dương Ngọc Quân càu nhàu. 

             Long Linh bất lực, coi như bị cậu ta đánh bại rồi: “Anh không nhìn ra quan hệ giữa hai người họ không bình thường sao?” 

             “Linh Hồ Uyển Nhi đã nói rằng cô ta đã mang thai đứa con của Diệp Phàm, Diệp Phàm bây giờ đã khôi phục trí nhớ, anh ta còn có một người vợ là Hàn Tuyết, anh nói xem có phải là có việc cần bàn không?” 

             “Cô thực sự tin rằng Linh Hồ Uyển Nhi đang mang thai đứa con của đại ca à?”, Âu Dương Ngọc Quân kinh ngạc. 

             “Không tin, nhưng vừa rồi cậu không nhìn ra gì từ khuôn mặt của hai người họ sao? Đừng quên là vừa rồi cậu còn nói là hai người họ đang song tu đó”. 

             Âu Dương Ngọc Quân không còn lời nào để nói: “Tôi chỉ tùy tiện nói thôi, không thể coi là thật được!” 

             “Vậy cũng không chắc, không lẽ cậu không biết còn có cách nói là lực tinh thần à?”, Long Linh hỏi ngược lại. 

             “Tôi đương nhiên là biết, lực tinh thần…”, Âu Dương Ngọc Quân bỗng nhiên im bặt. 

             “Cô không phải là đang nói, tinh thần của hai người họ…”, Âu Dương Ngọc Quân dùng động tác tay kỳ quái để miêu tả. 

             Long Linh thấy vậy thì vươn tay nhéo cậu ta một cái: “Cái tốt thì không học, cái xấu thì hay lắm”. 

             Âu Dương Ngọc Quân cười hì hì, nhưng sau khi nói xong, khuôn mặt thoắt cái đỏ bừng, bản thân dường như quản hơi rộng. 

             Nhưng trong lòng hai người vẫn rất kinh ngạc, lực tinh thần nói trắng ra chính là môn tu võ lực cảm nhận giữa người với người. 

             Tu võ, tu là thiên đạo, càng là tự thân, có người nói sức mạnh tinh thần của thái cực tông sư Trương Tam Phong khi đạt đến đỉnh cao, ngay cả khi nhắm mắt cũng có thể phân biệt được có bao nhiêu con kiến đang ở trong vòng vài mét quanh đó. 

             Diệp Phàm nhìn chằm chằm Linh Hồ Uyển Nhi, sau khi cô ta gọi anh là anh Diệp, cũng không có phản đáp lại. 

             Cái nhìn nóng rực này khiến trong lòng Linh Hồ Uyển Nhi có chút hoảng loạn, cuối cùng Diệp Phàm cũng mở lời: “Ăn sạch người khác rồi buông tay không quan tâm tới?” 

             Linh Hồ Uyển Nhi lập tức sững sờ, trừng lớn mắt nhìn lại Diệp Phàm, không hiểu ý tứ trong lời nói của anh. 

             “Bốp!” 

             Một âm thanh thanh thúy vang lên, không biết từ lúc nào Diệp Phàm đã đứng ở bên cạnh Linh Hồ Uyển Nhi, vỗ một cái lên nơi đẫy đà kia. 

             “Bọn họ gọi tôi là Diệp Phàm, nhưng cô… tôi thích cô gọi tôi là Diệp Hạo…”, Diệp Phàm nói xong liền sải bước đi ra ngoài. 

             Linh Hồ Uyển Nhi lúc này mới phản ứng lại, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng: “Tên khốn kiếp, lại đánh chỗ đó của tôi, đáng chết…” 

             Gương mặt cô ta tràn ngập xấu hổ và tức giận, nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười có thể làm điên đảo chúng sinh, giống như một đóa hoa mùa hè, vô cùng lộng lẫy! 

             “Ngọc Quân, nói cho tôi biết về tình hình của Hàn Tuyết!”, sau khi bước ra ngoài, vẻ mặt Diệp Phàm trở nên lạnh băng! 

             “Đại ca, chị dâu bị vây hãm trong chùa Đạt Mẫu, bọn họ muốn độ hóa chị dâu thành tăng ni phổ độ chúng sinh, nói chị dâu là chuyển thế của Khổng Tước Minh Vương gì đó…”, Âu Dương Ngọc Quân đem sự việc thuật lại. 

             Diệp Phàm càng nghe sắc mặt càng lạnh hơn, dường như phát điên thành ma, từng đợt hàn khí quanh quẩn trên người, như sắp nổ tung bất cứ lúc nào. 

             “Hay, hay cho cái gọi là độ hóa, hay cho phổ độ chúng sinh…” 

eyJpdiI6Im5yeVU1bWVvVUVORmJcL1VxVUsxNmVRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlJwN1pkaEczWEt0WG5TU0llbHdsdTlZZ1h0MTlmQUltd05VSXRPYno2QVlXT2dCdmVOQ3pQdTc0Wk9nM3E5eEY4RTFsNEErY0xndVF2SEVJUmtvWXVWcmtnbVwvQzF1QmVJSm04SjVJSDhhSU5BaitlTGZ0MEdhTXR0Qm1UNjBBcTk2cmtua2VUeXFZaWhtRkZpSTlQN1JIU2t6bUIyWjN2M2V3SUo1MzF4WVJaWmNNR1hQSWF2VGU5eFNsNjJoQnMzTWZ5N0FIaWlzSEtuNkZucHozQmZCSjJjOERHZU5zSFNTcFRtNzRjR01nM0RURFUzMVwvc2czQWExQjkzem9PdzBCTlRmdml3eTk4d2hzelFKQW5HVkFqbFd4UzB4ZURxcTZudHNwRzhYZWhBT1hZcHd2M1VaVUVQUE95dzZVcEFuQ0djY04wUXhsWm9uSUxMNTV3T3V5b2x4Z25WN1kzZjRDT05NMkJ5dHloXC9ZajZOVzZWTlQ2XC9qTGl0b1VUS3YiLCJtYWMiOiI1NTM4MzAzZTFkY2QwOWZlNjNmYTJmNjZmMTZlODNjOTM4MmVhMmM3MDcxMmJiNDk2ZTRlMTdmY2Q0MjgzZTMxIn0=
eyJpdiI6InBZdWhEQVpIcHZPMU83Mm5vUXJ2VWc9PSIsInZhbHVlIjoiVDRKUzhNcmpYTFwva25wT2ZCNlUrcUVIMitoMmV1aXBKMlFKQVd5YytDTkFvWSt1bmgxKzJPaWlMTjROWDdLelM1WG4yQmV6RlBTS1Rab0dLRjdNNzlGVFBUaEQ3WTNmdEI1SDViXC9PZmtOdTZMdnQ1cFROMXByYzFadjM4ODgrRVp5cEs5OGtyQWNHek5JNE53eHMxeE5PSXlFdVVSQkJ6WGYzeEVyNmZpdVFMWTJPRThBZHIxRzdzRG9cL3NtNWdPTVBhTmdkWURzMTFGRiswK1JFVTZaVFUrR1lrTlZjUFwvTnQyYU9ya29sT3RWMTJZTXVXSU5udDlYVTJlbVVEZm5DdVNTbmk1Y1BiUWEwbytPckFnYUZoejBEZ3FMeEJzaWtjKzQ4alhRdjA4SlNmQlU4YXQ2N0k1QnlqUm5QSmluIiwibWFjIjoiMTU4MjRlMzViMTEwNjg5MjNmNGVjZjVlODg4OGZjNmEyNTQ3MWEwMWFiZDI2ZmQwNDY5NTliY2FjZjdlYjQ5NSJ9

             Kinh long biến, phong vân cuốn, sửa chiến đao, Ỷ Thiên kiếm, chùa Đạt Mẫu, mây đen che trời, sát kiếp tới gần!

Advertisement
x