“Lão hoà thượng, chi bằng làm cuộc giao dịch với chúng tôi, mỗi người chúng ta lấy một nửa quả Phật Tâm này, ông thấy thế nào?”, Diệp Hạo thương lượng với Đức Tán Thượng Sư. 

             Quả Phật Tâm là loại thuốc thần kỳ, chắc không cần tới cả một quả hoàn chỉnh, nếu như hai người có thể nhất trí với ý kiến này, anh cũng sẽ tránh được trận đánh sống còn. 

             “Hừ, chẳng thế nào cả, quả Phật Tâm vốn là do tấm lòng từ bi của Phật hoá thành, các người không có tư cách gì để hưởng thụ nó cả!”, Đức Tán Thượng Sư tức giận quát. 

             Trong mắt ông ta quả Phật Tâm vẫn là do sự từ bi của Phật Tổ hoá thành, làm sao có thể để người như Diệp Hạo dùng nó được chứ. 

             Đối với ông ta Diệp Hạo là kẻ ngoại đạo, Diệp Hạo nghe vậy nét mặt chùng xuống: “Đúng là cục đá nằm trong hang mà, vừa thối vừa cứng, không linh hoạt chút nào!” 

             Trận chiến giữa hai bên ngày một kịch liệt hơn, đúng lúc này một bàn tay trắng ngần từ trên cao với xuống, nhắm vào quả Phật Tâm. 

             “Để lại...”, Đức Tán Thượng Sư quát một tiếng, thiền trượng trong tay liền đập vào bàn tay đang vồ lấy quả Phật Tâm. 

             Không sai chính là Linh Hồ Uyển Nhi, cô ta nắm một cành dây leo đu người từ trên xuống, nhìn chẳng khác nào một tiên nữ giáng trần. 

             Cùng lúc đó một bóng người khác cũng xông tới, thanh kiếm trong tay người này cũng hướng về phía Đức Tán Thượng Sư. 

             Người tiếp theo chính là Long Linh, cô ta không cướp quả Phật Tâm, tuy cô ta vẫn tức Linh Hồ Uyển Nhi, nhưng cũng không tới mức mất lý trí. 

             Thấy Linh Hồ Uyển Nhi ra tay cướp quả Phật Tâm, cô ta liền quay ra tấn công Đức Tán Thượng Sư. 

             Đức Tán Thượng Sư nhất thời bị bốn người vây đánh, thiền trượng lại lần nữa xoay chuyển, chặn đường kiếm sắc bén đang phóng tới của Long Linh, điều này khiến ông ta cảm thấy vô cùng áp lực. 

             Ông ta lúc này rơi vào thế kìm kẹp, trước sau đều là địch, chỉ thấy ông ta hô lên một tiếng, hai chân đạp mạnh xuống đất, cả người bay lên, một thanh kiếm cong hình bán nguyệt nhắm về phía Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Linh Hồ Uyển Nhi không còn cách nào khác chỉ đành rụt cánh tay đang định với lấy quả Phật Tâm lại, bằng không cô ta sẽ mất luôn cánh tay ngọc ngà này của mình. 

             Diệp Hạo hét lên một tiếng, rồi cũng nhảy lên, thanh đao Hoàng Tuyền nhắm thẳng vào thanh đao cong hình bán nguyệt của Đức Tán Thượng Sư. 

             Đúng lúc này, cánh tay anh kẽ run lên, Long Lân liền xuất hiện, rồi phóng về phía quả Phật Tâm. 

             Phụt! 

             Quả Phật Tâm màu vàng óng bị cắt làm đôi, chất dịch màu vàng trong quả cũng theo đó mà chảy ra. 

             Một nửa quả Phật Tâm bay lên, một nửa còn lại đã nằm trong tay Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Tròng mắt Đức Tán Thượng Sư lúc này muốn nứt toác ra, quả Phật Tâm ấy thế mà lại bị Diệp Hạo cắt làm đôi, khiến ông ta tức đến run người. 

             Thế nhưng, ông ta cũng chỉ đành đổi tư thế, rồi nhảy lên cướp lấy nửa quả Phật Tâm còn lại. 

             Hai người cùng tiếp đất, Đức Tán Thượng Sư lấy một nửa, Linh Hồ Uyển Nhi cũng lấy được một nửa. 

             “Thằng nhãi kia lại dám huỷ vật báu, mày sẽ bị đày xuống địa ngục!”, Đức Tán Thượng Sư chỉ tay thẳng mặt Diệp Hạo tức giận quát. 

             Diệp Hạo chu môi, chỉ vào đám người vẫn đang đánh đánh giết giết ở đằng xa: “Hoà thượng, đừng hét nữa, các lạt ma của ông sắp chết hết rồi kìa”. 

             Đức Tán Thượng Sư giận run người, nhưng không đợi anh nói xong, thanh trường kiếm trong tay Long Linh liền chĩa về phía Đức Tán: “Hoà thượng thối, Tiểu Tuyết đang ở đâu, giao cô ấy ra đây!” 

             Long Linh vừa dứt lời, Âu Dương Ngọc Quân cũng gào lên, sát khí bừng bừng. 

             Ánh mắt Đức Tán Thượng Sư chợt lóe lên: “Tôi không hiểu các người đang nói gì cả, tạm biệt!” 

             Vừa dứt lời, Đức Tán Thượng Sư liền cầm nửa quả Phật Tâm nhanh chóng chạy đi, không thèm quay lại cướp tượng Phật cổ bằng vàng thật kia. 

             Thế nhưng, trong lúc ông ta bỏ chạy, một tiếng huýt sáo đặc biệt liền vang lên. 

             Các lạt ma của chùa Đạt Mẫu đang chiến đấu dữ dội kia lần lượt rút lui theo đường mà bọn họ đi vào. 

             Không ít người ngạc nhiên khi thấy bọn họ rút đi, thế những cũng không ai chặn bọn họ lại, bớt được một đối thủ, bọn chúng càng tăng cơ hội để bọn chúng có thể lấy được bức tượng Phật cổ bằng vàng thật. 

             Đức Tán Thượng Sư bỏ chạy, Âu Dương Ngọc Quân cũng không đuổi theo, bởi vì bọn họ có đuổi cũng không kịp. 

             Và dù sao chùa Đạt Mẫu cũng vẫn nằm ở đó, bọn họ cũng không thể nào chuyển chùa đi được. 

             “Bắt lấy!”, Linh Hồ Uyển Nhi đưa quả Phật Tâm vàng óng cho Diệp Hạo. 

             Diệp Hạo cũng không ngần ngại nhận lấy ngay, rồi cảm ơn tất cả mọi người một lượt. 

             Diệp Hạo nhìn quả Phật Tâm, không khỏi kinh ngạc khi trông thấy ánh vàng không chỉ toả ra từ nước của nó, mà ngay cả đường vân bên trong quả cũng có hình giống Phật Đà. 

             Quả Phật Tâm lúc này toả ra một mùi hương dược liệu vô cùng đặc biệt, Diệp Hạo thấy vậy vô cùng kinh ngạc, tự nhủ phải sử dụng ngay, bằng không thuốc sẽ mất tác dụng. 

             “Bây giờ tôi phải ngồi thiền, để chuyển hoá hấp thụ quả Phật Tâm, bằng không sẽ phí mất!”, Diệp Hạo nói với ba người bọn họ. 

             “Tôi sẽ giúp anh!”, Linh Hồ Uyển Nhi cười nói. 

             Cô ta nhất định phải đi theo, vì nếu Diệp Hạo thật sự có thể khôi phục lại trí nhớ, thì anh sẽ không còn là Diệp Hạo nữa mà sẽ trở lại là Diệp Phàm. 

             Cô ta rất muốn biết sau khi trở lại thành Diệp Phàm, anh sẽ đối xử với cô ta như thế nào, đây mới là điều quan trọng nhất với cô ta, còn những thứ khác đều là phù du! 

             “Cùng đi đi!”, Âu Dương Ngọc Quân nói. 

             “Đi hết thì không ai ở lại cướp lấy cổ phật hả?”, Diệp Hạo nói. 

             “Không cần, tôi tự biết lượng sức của mình”. 

             Âu Dương Ngọc Quân cười nói, mùi máu tanh sớm đã toả khắp cả trong hang động, ai cũng không dám nói trước trong này có loài rắn độc nào đang chuẩn bị xông ra tấn công hay không. 

             Bảo vật tuy quý, nhưng không quý bằng mạng người. 

             “Được, chúng ta cùng đi!” 

             Bọn họ tới tìm Zado, rồi đi vào góc khuất, chỗ này có một tảng đá chặn ngang, hơn nữa cũng dễ để bảo vệ cho Diệp Hạo. 

             Diệp Hạo ngồi khoanh chân, há miệng nuốt quả Phật Tâm, dòng nước màu vàng theo cổ họng chảy vào trong cơ thể.  

             Roạt! 

             Cơ thể Diệp Hạo giống như bốc lửa, một luồng sức mạnh rực cháy trong người anh. 

             Ngay cả nguồn sức mạnh của Độc Cô Thiên Đao trong người anh cũng rung chuyển kịch liệt, khí tức trong người chợt điên cuồng bay ra. 

             Cảnh tượng này không khỏi khiến những người đang đứng canh gác bên ngoài hang phải sững sờ, vì nó gây ra tiếng động quá lớn. 

             Khi nguồn sức mạnh đặc biệt này chạy lên đến não, khiến não anh như muốn nổ tung, đủ mọi loại hình ảnh bắt đầu hiện ra. 

             Đương nhiên, anh cũng sớm cảm nhận được cơn đau dữ dội này, cả người không ngừng run lên, nhất là gương mặt đang nhăn nhó vẹo vọ kia của anh. 

             Những mạch máu đè lên thần kinh não bắt đầu được chuyển hoá dưới tác dụng của một lượng thuốc lớn, đại não của Diệp Hạo lúc này giống như đang được chiếu một bộ phim điện ảnh, hiện lên đủ mọi cảnh tượng. 

             Linh Hồ Uyển Nhi bên ngoài bị ảnh hưởng bởi sự dao động của anh, dường như có phản ứng nào đó, vội vàng chạy vào, ngồi xuống trước mặt Diệp Hạo. 

             Sau khi ngồi xuống, khí tức trên người cô ta cũng bạo phát ra, thế nhưng khí tức trên người Diệp Hạo giống như cảm nhận được luồng khí như đang nhảy tới khiêu chiến, liền đè luồng khí của Linh Hồ Uyển Nhi xuống. 

             Linh Hồ Uyển Nhi cũng không ngần ngại mà nghênh đón, hai luồng khí trong chốc lát đã quyện vào nhau. 

             “Ngọc Quân, cô ta đang làm gì vậy?”, Long Linh chỉ về phía Linh Hồ Uyển Nhi hiếu kỳ hỏi. 

             Việc này quá kỳ lạ, khí thế của Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi lại hoà quyện vào cùng với nhau, thậm chí luồng khí của từ người bọn họ toả ra cũng đang dung hoà lại. 

             Âu Dương Ngọc Quân cau mày nhìn một một lúc, nhưng cũng chỉ ậm ờ nói: “Tôi không biết, nhưng hình như là phương pháp song tu cực hiếm thấy trong giới võ thuật...” 

eyJpdiI6Im42SEJkRDhUa3BRRmx5cnp4VFlvM1E9PSIsInZhbHVlIjoiODZLY1JaeStjdk8xcG5LbjdaUEk2NTdVSXlGMFJQSTM4Tkl5Zno2RUlmTWppT3NiMEdWQ2x3K1NtVjVpWVhiUGhuMDdBNGNKWHZZeW5kNkU4cTB5XC92WmJ3XC96aWRqWmtQaWRGeTJhQ1wvTzVrMkdkMHJSdElyeTJ0akhxYk1CTTd1eUpxU1NtU1Z6Y0pCWWxPSnVSYlVnazJpeTRFZmRiNDFuVHFYTmhveU1jPSIsIm1hYyI6ImI3M2U0NmMxY2FmODdmODUxYWM2ZmNlYjE3YzQzYTg2YWZhOWU1NTVkMjkyNTNmYTVkOWJlZGVkZjhiM2ViYWEifQ==
eyJpdiI6IktoVnNOVU8wVUV4ajNcL3Zub1d4czBBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im5IR0Y2UHNQMWpEU1lRUXR6RXhmcmpBd3BRNHRCWE5zbUc4c0xiVVR0RUh5eW8yNWtkY05TakVuTkRoWHYrdEgxNjMxSVlKYktpcXljRmZoaUlmXC80cllhK3IySWFzdE5xN2ZsVjVkVngzUEtaNjJSZU9lakxlNno0WGZFZ3JvN2txYTBKcnFMZXpDUWtDSEUrM3dFdTUzNUduZ1c3Z0RZK2xkMEdkd01oMmVjRHNZYkpybHIxQXpxYXdWUGhuVDQ0TGdcL2dxeFQ5YWViV1wvb0o4WGNSbHpUM0w0enUxeDNUVlFcLzNuZHhvb3BJUHU0Nk1NSStnZEdLb2VrekVpRkJUWFwvSm1HcmNSc1FSdHdaMFwvT2ZaQkNVTEpIR0FVenJXdUJyUm9RdDEwYklZPSIsIm1hYyI6ImVkNDg1MjIyMDdjMjhkYzcyNjRiNmYwMmRjYzk5NjdiNzY3NWVlZjY2MzM0ODgyMzFiMzlkODc3NGM2YWZiNTIifQ==

             Đập mạnh vào cánh tay của Âu Dương Ngọc Quân: “Đầu cậu đang nghĩ cái gì đấy hả, vẫn còn mặc nguyên quần áo thế kia, song tu cái quỷ gì!”

Advertisement
x