Đức Tán Thượng Sư rất tức giận khi bị Diệp Hạo dùng con dao Long Lân đâm lén một nhát.
Trong mọi trận đấu của giới võ thuật đều có một quy định bất thành văn, rất ít khi sử dụng vũ khí lúc cận chiến, dù sao vũ khí sẽ để lại vết thương rất nặng.
“Hi, hoà thượng giao lại quả Phật Tâm cho tôi, tôi giúp ông cướp lại tượng Phật bằng vàng thật kia!”, Diệp Hạo lại lần nữa nhắc nhở Đức Tán Thượng Sư.
Mục tiêu của anh là quả Phật Tâm, còn anh không để ý tới tượng Phật bằng vàng thật kia.
Đức Tán Thượng Sư mặt biến sắc, không ngờ anh cũng tới vì quả Phật Tâm.
“Nằm mơ đi, thằng nhãi kia đền tội đi!”, Đức Tán Thượng Sư hô lên một tiếng, rồi lấy cây thiền trượng của mình ở trên lưng xuống, đánh về phía Diệp Hạo.
“Hừ, hoà thượng ông mạnh đấy, nhưng tôi đã quyết phải lấy được quả Phật Tâm này!”, Diệp Hạo lạnh lùng hừ một tiếng, rồi cũng lấy cây đao Bá Binh Hoàng Tuyền từ trên lưng xuống.
Lưỡi đao ánh vàng, cùng với dòng phù văn màu đỏ máu kỳ lạ của người điêu khắc, khiến cây đao giống như vật đến từ địa ngục.
“Ma đao!”, Đức Tán Thượng Sự liền hô lên một tiếng, nét mặt ông ta lúc này đanh lại.
“Ma đao cái đầu ông ấy!”, nghe đến chữ “ma” không khỏi khiến Diệp Hạo tức giận, liền tung ra đao thứ nhất trong Thập tam đao Ma Phong, đường đánh loạn xạ không theo một quy luật nào!
Vừa xông lên đã dùng chiêu thức ác liệt như vậy, song tốc độ của Đức Tán Thượng Sư chậm hơn một nhịp, cứ thế bị Diệp Hạo chiếm thế áp đảo, thế nhưng chỉ trong một thời gian vô cùng ngắn ngủi, Đức Tán Thượng Sư đã kịp phản ứng lại.
Thiền trượng ánh kim trong tay ông ta xoay chuyển như vũ bão, Phật hoàn trên thiền trượng phát ra những tiếng giòn giã, giống như có thể gây ra chấn động đối với hồn phách của con người ta.
Soạt!
Đúng lúc này lại có một bóng người nhảy ra, thanh đoản kiếm bay về phía Đức Tán Thượng Sư, người này không ai khác chính là Âu Dương Ngọc Quân.
Cậu ta cuối cùng cũng lặng lẽ từ một bên khác chảy ra, rồi trực tiếp đối đầu với Đức Tán Thượng Sư, đoản kiếm trong tay nhắm chuẩn vào phản ngực của Đức Tán Thượng Sư mà bay tới.
“Tiểu nhân!”, thiền trượng quá dài lúc này đã không còn kịp để thu lại.
Đức Tán Thượng Sư tay ấn chặt vào đại ấn Phật môn, làm thế chỉ lan hoa đánh về phía đoản kiếm của Âu Dương Ngọc Quân.
Cây đao Hoàng Tuyền của Diệp Hạo chém về phía thiền trượng của Đức Tán Thượng Sư, một luồng sáng từ vai phải của anh bắn về phía Đức Tán Thượng Sư.
Soạt soạt!
Đức Tán chặn được đoản kiếm của Âu Dương Ngọc Quân, chặn được cả cây đao Hoàng Tuyền lẫn Long Lân của Diệp Hạo.
Thế nhưng vạt áo trước ngực của ông ta lại bị rách bươm, quả Phật Tâm vì thế mà văng ra giữa không trung.
“Âu Dương Ngọc Quân cậu tấn công phía dưới, tôi tấn công phía trên...”, Diệp Hạo hô lên một tiếng, khí tức điên cuồng, cây đao Hoàng Tuyền trong tay quay tròn không kẽ hở.
Một bên khác, trận đấu vô cùng kịch liệt thậm chí có phần tàn khốc hơn, xác chết lúc này nhiều như ngả rạ.
Tất cả mọi người có mặt ở đây đều đang tham gia vào trong trận chiến, thế nhưng bên bọn trộm mộ bị thương vong nhiều hơn cả, những tên này bảo bọn chúng dùng súng thì còn tạm, nhưng để bọn chúng dùng binh khí thì chẳng khác nào dùng dao thái rau, vung vài chiêu cũng đã có thể đánh bọn chúng bị thương!
Vẫn may ba tên thủ lĩnh của mấy nhóm trộm mộ này có võ công tương đối cao, thế nhưng cũng không có hy vọng gì.
“Ba người chúng ta phải liên thủ lại, bằng không chết cả nút đấy!”, ba tên thủ lĩnh của nhóm trộm mộ lùi về phía sau, một tên liền hô lên, về tổng thể, các lạt ma ở đây quá khác bọn chúng.
“Được, sau khi lấy lại được cổ Phật, chúng ta chia đều!”, ba người cùng thoả thuận, rồi cùng xông về phía Hắc Thiên.
“Khốn nạn, bọn người ngoài chúng mày đều đáng chết!”, Hắc Thiên gầm lên liên hồi, ba người bọn chúng vây lại tấn công cũng khiến gã ta cảm thấy áp lực rất lớn.
Và càng quan trọng hơn là, không thấy Đức Tán Thượng Sư đâu, kẻ thù lớn nhất của gã ta chính là Đức Tán Thượng Sư, gã ta không tin Đức Tán Thượng Sư lại từ bỏ bức tượng Phật cổ bằng vàng thật này, dù gì những lạt ma của ông ta vẫn còn đang chiến đấu.
Thế nhưng không nhìn thấy Đức Tán Thượng Sư khiến lòng gã ta chợt cảm thấy u ám, một bên khác Lương Hồng, Âu Dương Lăng Vân vẫn đang ẩn nấp trong bóng tối quan sát, rồi bọn họ quay ra nhìn nhau.
Âu Dương Lăng Vân liền lấy ra một vật dạng hình cầu bằng sắt, chỉ có điều bên trên quả cầu sắt này có rất nhiều các con mắt nhỏ.
“Cái này tôi bỏ ra không ít tiền mua từ chỗ nhà họ Mặc đấy, mong sẽ không lãng phí khi dùng ở chỗ này”, quả cầu này tên là Ngàn Vạn Tám Trăm Kim Trâm, bên trong quả cầu có chứa tám trăm cây kim.
Nhà họ Mặc nổi tiếng trong việc sử dụng ám khí, và nhà bọn họ là một trong những gia tộc mạnh trong giới võ đạo, chủ yếu sử dụng đủ các loại cơ quan.
Nghe nói, bây giờ các cơ quan mật trong đại nội Hồng Tường ở thủ đô đều là do nhà họ Mặc bố trí, nhằm để bảo vệ thủ trưởng cao cấp nhất.
“Sư đệ Lăng Vân suy nghĩ nhiều rồi, kim thân cổ Phật bằng vàng thật kia không chỉ đơn giản là vấn đề tiền bạc, đây là bảo vật hiếm có, hơn nữa nghe nói chân đế của cổ Phật đó còn có khắc bí quyết tối cao của Phật môn, Kim Cương Đại Thủ Ấn!”
Lương Hồng trầm giọng nói, gương mặt bừng sáng, Kim Cương Đại Thủ Ấn là bí quyết tối cao của Phật môn.
Nếu như gã ta có thể học thành, thì tương lai nhất định sẽ đạt được thành tựu không hề tầm thường trong giới võ thuật.
Gã ta sẽ lọt vào mắt xanh của các tông sư võ đạo, một khi nhận được nguồn bồi dưỡng lớn như vậy, gã ta có thể một bước lên trời.
“Nói cũng phải, đúng là tôi nghĩ nhiều rồi!”, Âu Dương Lăng Vân cười, rồi ấn vào cái nút nhỏ trên quả cầu sắt.
Hắn có chút đau lòng, món đồ chơi này ngốn không ít tiền của hắn ta.
Sau đó hắn liền ném quả cầu về đám hỗn chiến, tất cả mọi người chỉ thấy một quả cầu được tung ra, nhưng không ai chú ý tới nó.
Bụp bụp bụp...
Ngay khắc sau những chiếc kim trong quả cầu phóng ra ầm ầm.
Tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp nơi, một vài người phản ứng nhanh, vội vàng dùng vũ khí của mình để chặn lại.
Nhưng cũng có một vài người không được may mắn như vậy, bị những chiếc kim này bắn trúng mắt thậm chí còn bắn trúng cả vào huyệt thái dương.
“Giết!”
Lương Hồng hô lên một tiếng, rồi từ trong chỗ ẩn nấp nhảy ra, trường kiếm trong tay vung lên, một cái đầu liền bay ra.
“Mẹ nó, đồ chó dám đánh lén...”, một người đàn ông tức giận nhảy dựng lên chửi một tiếng, cầm chặt thanh đao trong tay xông về phía Lương Hồng.
Cuộc hỗn chiến lại lần nữa diễn ra, Lương Hồng chặn đứng bọn chúng, Âu Dương Lăng Vân và cô gái đó cùng đi tới khiêng cổ Phật bằng vàng thật kia.
“Khốn nạn, bỏ xuống cho tao...”, một giọng hét vang lên, lúc này tất cả mọi người không để ý tới vết thương do kim đâm vào, mà cùng đồng loạt xông tới giết nhóm Âu Dương Lăng Vân.
Thế nhưng, Lương Hồng lại quá dũng mãnh, trong một khoảng thời gian ngắn đã chặn được hết đám người này.
Ngàn vạn cây kim kia phát huy tác dụng rất lớn, khiến tất cả bọn họ mỗi lần xuất một chiêu đều trưng ra bộ mặt thống khổ.
Một bên khác, Âu Dương Ngọc Quân và Diệp Hạo liên thủ tấn công Đức Tán Thượng Sư, cả hai bên đều đang trong thế giằng co, quả Phật Tâm vẫn quay tròn giữa không trung, chưa rơi vào tay bất kỳ ai.
“Hai thằng ranh kia, bọn mày tự tìm đến chỗ chết mà!”, Đức Tán Thượng Sư tức giận tột cùng, sát ý nồng nặc toát ra từ một hoà thượng như ông ta.
“Hoà thượng, ông mà có sát ý, cẩn thận Phật Tổ xử lý ông đấy, để ông vĩnh viễn đày dưới địa ngục!”, Diệp Hạo mở miệng hô lớn.
“Ha ha ha... giết chết bọn mày rồi, tao sẽ tự mình sám hối với Phật Tổ!”
Đức Tán Thượng Sư điên người cười ha ha, thiền trượng gần như đánh ra cả tàn ảnh, nhất thời xuất hiện cả tia lửa, mỗi một chiêu của ông ta đều là sát chiêu, chiêu nào chiếu nấy giáng xuống như muốn giết chết đối thủ.
Linh Hồ Uyển Nhi chạy trước nghe thấy tiếng Long Linh theo sau, khoé miệng liền cong lên, sau đó tăng tốc chạy nhanh hơn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất