Ánh sáng trong hang vốn đã rất ảm đạm, hiện giờ lại thêm khói mờ cuồn cuộn, nhóm đạo mộ bên kia liền rơi vào thế bị động. 

             Tuy nhiên, họ cũng không phải là không có cao thủ, ba người dẫn đầu đồng loạt hạ lệnh. 

             Trừ vài tên phòng thủ bên ngoài, tất cả những người còn lại đều đổi sang vũ khí lạnh, một tên thủ lĩnh trong số đó rút ra một lưỡi lê, đeo khẩu trang rồi xông về phía trước. 

             Mà lúc này đám người Diệp Hạo cũng đã tới đây, tiếng hô hào chém giết cùng tiếng hét thảm đinh tai nhức óc không ngừng truyền ra từ trong làn khói mịt mờ. 

             Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, Âu Dương Ngọc Quân nhìn về hướng Zado: "Cậu cầm theo súng nấp vào chỗ tối đi, loại chiến đấu cấp bậc này cậu không phù hợp để tham gia". 

             "Vâng!", Zado không chút do dự, ánh mắt tuần tra một vòng xong liền đứng dậy chạy đến chỗ khuất hơn, trong tay nắm khẩu súng trường tự động, chuẩn bị hỗ trợ bọn họ. 

             Chỉ còn lại ốn người bọn họ còn lại, Diệp Hạo quay đầu nhìn Long Linh và Linh Hồ Uyển Nhi: “Còn có hai người phụ nữ các cô cũng qua một bên đợi đi, đây là trận chiến của đàn ông, các cô không phù hợp!” 

             “Diệp Phàm, anh có ý gì?”, Long Linh lập tức quát tháo, đôi mắt đẹp phẫn nỗ trừng mắt nhìn anh. 

             “Tôi nói là, trận chiến này không thích hợp với phụ nữ như các cô, còn muốn lặp lại lần nữa sao?”, Diệp Hạo nhìn hướng cô ta nói. 

             Long Linh trong nháy mắt liền muốn ‘nổi bão’, Âu Dương Ngọc Quân vội vàng kéo cô lại: “Long Linh, nghe lời đại ca đi, các cô núp trong bóng tối nói không chừng còn có thể trợ giúp chúng tôi”. 

             “Tôi không có ý kiến!”, Linh Hồ Uyển Nhi nói qua loa. 

             “Hừ, tham sống sợ chết”, Long Linh hừ lạnh. 

             “Hay là đánh thử một trận xem xem, ai thua thì gọi người thắng một tiếng bà cô?”, Linh Hồ Uyển Nhi nhìn Long Linh đầy khiêu khích. 

             Ánh mắt khiêu khích này khiến Long Linh lập tức bùng nổ: “Thử thì thử, tôi sợ cô…” 

             “Đủ rồi, đây không phải nơi cho các cô tranh hơn thua, sau khi đi ra ngoài, các cô có thể tùy ý so tài”, Diệp Hạo mặt lạnh quở trách, phụ nữ đúng là rắc rối.  

             “Hừ!” 

             Hai người không ai phục ai, nhưng cũng không cãi nhau nữa. 

             “Các cô đến chỗ của Zado đợi đi, hai người chúng tôi hành động”, Diệp Hạo nói một câu, ra hiệu cho Âu Dương Ngọc Quân, sau đó hai người lặng lẽ đi vào trong. 

             Bên kia, đạo cô dẫn theo cô gái xinh đẹp đợi trong bóng tối, cô gái lên tiếng hỏi: “Sư phụ, khi nào chúng ta ra tay?” 

             Đạo cô cười đáp: “Không vội, đợi phật vàng xuất hiện rồi hành động cũng không muộn!" 

             Ngư ông đắc lợi tốt biết bao, sao giờ phải lên tranh giành sống chết. 

             Cách nghĩ này của bà ta không sai, Âu Dương Lăng Vân, Lương Hồng cũng có ý định này, ba người trốn trong bóng tối, quan sát trận chiến bên trong. 

             Tuy nhiên, cũng có người gấp không thể đợi, một bóng đen không biết xuất hiện từ đâu, chui thẳng đến chỗ tượng Phật và gài thuốc nổ vào đó. 

             “Khốn kiếp..." 

             Đức Tán và Hắc Thiên đều khẩn trương gầm lên, bọn họ liều chết tranh đấu, làm sao có thể để kẻ khác nhanh chân đến trước được? 

             Bức tượng Phật rất có thể là kim thân của vua Viêng Chăn, khó có thể ước lượng được giá trị. 

             “Bùm!” 

             Lúc này, thuốc nổ bạo phát, cả sơn động như kịch liệt rung động, tiếng vọng ầm ầm không ngừng vang lên. 

             Tượng Phật trực tiếp bị nổ nứt, tuy chưa vỡ hoàn toàn nhưng mọi người có mặt đều trở nên phấn khích. 

             Vì có một tia sáng vàng lộ ra ngoài. 

             Cổ Phật vàng ròng! 

             Bốn chữ này hiện lên trong đầu họ, nháy mắt mọi người đều trở nên điên cuồng, tất cả đều chạy về phía tượng Phật. 

             Lúc này bóng đen kia lại xuất hiện, thuốc nổ trong tay hắn đặt ở bên kia. 

             Đám đông giận dữ nhao nhao dừng lại bước chân mà vòng ngược trở lại, từng người đều há miệng mắng chửi. 

             Bùm! 

             Lần này, hang động rung chấn càng mãnh liệt, tượng Phật hoàn toàn bị tách ra, sau khi làn khói tiêu tan, một luồng sáng vàng càng rực rỡ hơn tỏa ra. 

             Cổ Phật vàng ròng, cao không quá 20cm, điêu khắc sống động như thật, giống như Thích Ca Mâu Ni. 

             Trong phút chốc, hô hấp của tất cả mọi người có mặt như ngừng lại, bóng đen vừa đặt thuốc nổ lại xông ra, lần này không phải một người mà là hai người, muốn chuyển cổ Phật vàng ròng đi. 

             “Để xuống…” 

             “Hỗn xược…” 

             Các tiếng la hét liên tục vang lên, đạn thậm chí cả dao găm cùng bắn vào hai người mặc đồ đen. 

             Hai người vừa mới chạm vào cổ phật, nhưng đối mặt với nhiều vật bắn tới như vậy chỉ có thể lùi lại trước. 

             “Cổ phật là của tôi, kẻ nào động vào tôi giết kẻ đó!” 

             “Mẹ kiếp, cổ phật là của ông đây…” 

             “Pằng pằng pằng…” 

             Nhóm trộm mộ này rất vô đạo đức, bắt đầu gây ồn ào trước, một trận hỗn chiến lớn trong phút chốc nổ ra. 

             Tuy nhiên, cũng có người không nhằm vào cổ phật, chính là Đức Tán thượng sư, đối với ông ta mà nói phật tâm quả càng quan trọng hơn so với cổ phật vàng ròng. 

             Lúc bóng đen làm nổ tượng phật vừa rồi, quả phật tâm trực tiếp bay ra và rơi xuống một nơi sau tượng Phật. 

             Đôi mắt của ông ta vẫn luôn chú ý tới, nên khi trận hỗn chiến vừa bắt đầu, ông ta đã từ bên cạnh chạy thẳng tới muốn lấy đi quả phật tâm. 

             Ngay cả Hắc Thiên cũng không phát hiện ra, bởi hắn ta cũng đang bận rộn tranh giành cổ phật vàng ròng. 

             Nhưng ông ta không biết rằng Diệp Hạo cũng có cùng suy nghĩ đó, vừa rồi mắt anh vẫn luôn dõi theo đồ vật trên tay tượng phật, hình thù xấu xí giống với những tóc xoắn thành vòng trên đầu phật tổ. 

             Diệp Hạo lặng lẽ chạy từ bên hông ra sau gốc cây to cạnh tượng Phật, quả nhiên có một quả hình dáng khó coi màu vàng nằm ở đó, nhưng điều khiến anh khó chịu là đã có một kẻ bước tới, đang cúi người muốn nhặt lên. 

             Diệp Hạo không chút do dự, trực tiếp nhào tới tung ra một quyền vào lạt ma trước mặt anh. 

             Đức Tán thượng sư vừa chuẩn bị nhặt lên thì cảm giác được nguy cơ, vung tay trái đánh về hướng Diệp Hạo- người đang lao tới. 

             Pằng! 

             Hai lòng bàn tay va chạm vào nhau, dưới đòn tấn công ập tới bất ngờ, Đức Tán bị bức phải lùi lại hai bước. 

             Trong mắt Diệp Hạo xẹt qua một tia ngưng trọng, đây là một cao thủ, anh chỉ giành được lợi thế vì đã tập kích bất ngờ. 

             Đối phương có thể nhanh chóng phản ứng lại, còn vội vàng đáp lại anh một chưởng mà chỉ lùi về phía sau hai bước, điều này cho thấy thực lực của vị lạt ma trước mặt phải cao hơn anh. 

             “Hòa thượng, đưa thứ đồ đó cho tôi, tôi có thể giúp ông cướp đoạt tượng phật vàng ròng”, Diệp Hạo thấp giọng gầm lên, anh không muốn gây tiếng động lớn, để tránh việc hấp dẫn những người tranh giành cổ phật về phía này. 

             “Nhóc con, người xuất gia có tấm lòng từ bi, tôi khuyên cậu mau rời đi đi!”, Đức Tán nhướng mày giận dữ quát nạt, không đến bước đường cùng ông ta cũng không muốn tạo sát nghiệp. 

             “Hừ, vậy thì không còn gì để nói nữa!” 

             Dứt lời, Diệp Hạo trực tiếp bạo phát, đôi chân gập cong lại, một quyền  

             “Phật tổ nhân từ, nhóc con cuồng vọng khuất phục cho tôi!” 

             Đức Tán hét lên một tiếng, một tay nhanh chóng chớp động với tốc độ như trong tưởng tượng. 

             “Thủ ấn phật Bàn Nhược Ba La, đền tội đi!” 

             Đức Tán thượng sư sử dụng bí điển của giáo phái Tây Tạng, có thể thấy ông ta muốn tốc chiến tốc thắng, trực tiếp đè bẹp Diệp Hạo bằng một phong thái vô cùng mạnh mẽ. 

             Ngay khi phật thủ ấn vừa ra, xung quanh có hàng chục hư ảnh đồng thời công kích về phía Diệp Hạo với tốc độ khó có thể phân biệt bằng mắt thường. 

             Ánh mắt Diệp Hạo lóe lên, cánh tay phải chấn động, Long Lân rời tay đâm vào thủ ấn của Đức Tán. 

             Sắc mặt Đức Tán lập tức thay đổi, nhanh chóng thu hồi lòng bàn tay nhưng đã quá muộn. 

eyJpdiI6IlBQK3NoYlMzTTBQQUMwWFZmbmFxXC9nPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkFGdzE4RkZZcnhiRmFOUmJielc5aytTR1FxaXdcL3hZYlJkTnhzbGd5aE55NnJsYStBMVlrT2NFcXh0cFpvWFh1d0R4R1VvVE1UbWZmZ01INExzdEszWDNJMGVqbUVJODNUdWdGK1d4NDhrYUtTbUxtN2oyd3lJeFFIOUlIMmR0Szc2czVCNms3ZFVoSEIyNmt3dk9LUm5uMUFDOHpSWDJKXC9XTWl3M0NrNU9FS1wvUFY0SFJcLzNqNmtSZzZvbzJzTlNEUldJVkpLRGZvNE9yVTk0QUVkdHBTZmlBdWcrNzVUNUFMaCszMzRMOXlVekI0eHh6XC9YRHVcL0JHMlJjVDlUdWtcL01UYzhreDVJMG1KbzVqbHR0Wm4yWWp6RjdtTlgwbkhjaVpcL2tQWk1xcHcrZGFVWHdhdERiSXc3UVJuZDhpSmt5ejRTK3hDNlUxbE9RRFFqdGhvM2o4NTlUVjd6Rmk4R1FDVkVlZzJVVmNGRUk3OHM3citPSENqZDNUQkRWTVwvZiIsIm1hYyI6IjM5MDZmMTUwMDUzMzM5OWI3NDIxY2M0NDFiYThmZGJkODdmNDdmOWYzMDkwN2Q2NWI3NWU0OTNiMjJmYWVlNjEifQ==
eyJpdiI6InJYcG1CUEJzWXVcL2NueTM1XC9oaXg3QT09IiwidmFsdWUiOiJQTHJWV3F4V2p5ZUxhN1FEK1c4dVVhZitubCtQOE93UHQxNjI2bFllalVrQWJsYVJ5OGwzR3c4d0N5eGtwc3dVNG4ycGlQMVNTNjMwdW0zSmxxXC9LVTBLeFFPWG42ZytZRkRDUFUwWnJQb0VKMjg5SzFXTjRSTHRjcDZmYzJFXC81Nmw2ck1ncmdMMlpwQmNuOHFIUmtybGJ2SE5vSmlzYnRhMEFLUWpEcUtFazV1VlhpMkwzaEh6cW9HdWIxXC9FOFYiLCJtYWMiOiJiOGI0YjYwNDE5YWRmOTZkODU0OGViYzNjMzFhMTJlNjIzNTQzNjkxMTU3MzM0NjRkYjI2ZWRmY2VmYTljNGUxIn0=

             Đức Tán phẫn nộ tới cực điểm!

Advertisement
x