Tại khu vực Tây Tạng, việc tranh đấu gay gắt giữa các ngôi chùa lớn là điều vô cùng bình thường, trực tiếp ra tay giết người thì rất ít.
Hơn nữa, người theo Phật giáo thường ngăn cấm hành vi sát sinh, huống hồ là giết hại các lạt ma của đệ tử phật tổ.
Hàn Tuyết kinh hoảng nghi vấn, sắc mặt của Đức Tán thượng sư lại vô cùng u ám: “Bọn họ không phải phật, là phản đồ, là ma…”
“Họ là giáo lạt ma hắc ám, tôn thờ phật Dục Thiên, là những con quỷ trong chiếc áo choàng của Đức Phật ..."
Đức Tán thượng sư chỉ trích đối phương gay gắt, vẻ mặt thể hiện sự chán ghét tột độ, dường như đang nhìn thấy thứ đồ ghê tởm nhất.
Giọng nói của ông ta không nhỏ, thủ lĩnh của bên kia- lạt ma Hắc Thiên, người vừa nói chuyện cũng nghe được lời này của ông ta.
Lạt ma Hắc Thiên cười phá lên một cách điên cuồng, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía Hàn Tuyết: “Thí chủ muốn tu thành phật pháp, chỉ có gia nhập Mật tông chúng tôi mới có thể học đại thành phật pháp nhanh hơn, song tu lên đến cực lạc, tu luyện Yoga tối cao, không biết ý của thí chủ thế nào?”
Tinh thần Hàn Tuyết run lên, tướng mạo của Hắc Thiên này có chút dữ tợn quỷ dị, thoạt nhìn không phải là người tốt.
Đương nhiên cô cũng từng nghe nói qua hàm nghĩa của việc song tu kia, cho nên không cần Đức Tán thượng sư giải thích thêm, Hắc Thiên này hẳn là thuộc tà giáo.
“Các người hộ tống Hàn thí chủ rời khỏi đây trước, chúng tôi sẽ ở đây chặn phía sau!”, lúc này Đức Tán thượng sư đột nhiên lên tiếng, chỉ ra bốn người bảo vệ Hàn Tuyết rời đi.
“Thượng sư, tôi không thể rời đi khi chưa tìm được bạn của mình”, Hàn Tuyết lập tức từ chối.
“Hàn thí chủ, bạn của cô, tôi sẽ giúp cô tìm, hiện tại vì an toàn, cô nhất định phải rời đi!"
Đức Tán thượng sư vừa phất tay, bốn vị lạt ma liền vây quanh tới.
“Hàn thí chủ, hãy cùng chúng tôi rời đi!"
Bốn người đem cô vây lại, trong lòng Hàn Tuyết vô cùng căm phẫn, trầm giọng đáp: “Không, tôi không cần quả phật tâm kia nữa, tôi tự mình đi tìm bọn họ, ngay bây giờ ông thả tôi đi!”
“Hàn thí chủ, xin lượng thứ!”
Đức Tán thượng sư chắp hai tay hình chữ thập, vái chào với Hàn Tuyết, trong nháy mắt cô cảm thấy có một dự cảm chẳng lành.
Ngay sau đó, cô chỉ cảm thấy trước mắt choáng váng, giống như có một cây kim bạc đâm vào người mình, cơ thể yêu kiều của Hàn Tuyết run lên, sau đó ngất đi.
“Dẫn Hàn thí chủ vào trong chùa, sau đó đi tìm kham bố Phổ Đà”.
Một vị lạt ma gật đầu, từ trong ba lô lấy ra một cái túi vải, đem Hàn Tuyết bọc lại, hai người hợp lực khiêng cô đi, bốn người thuận theo con đường lúc tới nhanh chóng biến mất.
Hắc Thiên không ngăn cản, mục tiêu của hắn ta là Phật cổ bằng vàng ròng, ngay cả giết chết người của Đức Tán thượng sư cũng chỉ là thuận tiện mà thôi.
“Hắc Thiên, đám kiến hôi các cậu dám ra mặt, thì phải chuẩn bị thật tốt tinh thần xuống địa ngục!", Đức Tán thượng sư cầm thiền trượng chỉ vào Hắc Thiên từ xa, vẻ mặt hung dữ.
“Ha ha, Đức Tán, các ông cũng quá giả dối rồi, mọi người đều tới tìm kiếm Phật cổ vàng ròng, đừng giấu giấu giếm giếm nữa, mục đích của tôi tới đây hôm nay không phải là giết chết các ông, có lẽ chúng ta cũng có thể hợp tác với nhau, ý ông thế nào?”
Hắc Thiên cười híp mắt hỏi, nhưng con dao giấu trong tay lại âm thầm chớp động.
Đức Tán thượng sư lúc này mới kinh ngạc, phật cổ vàng ròng?
Nhóm người Hắc Thiên lại là tới tìm phật cổ vàng ròng, ông ta tất nhiên biết đã từng có một vị Phật cổ vàng ròng ở chùa Viêng Chăn.
Nhưng sau đó khi nhà vua Viêng Chăn rời đi, đã đưa tượng Phật cổ đến chùa Jokhang, và vẫn được thờ phụng ở đó cho đến ngày nay, ông ta còn từng nhìn thấy nó cách đây vài năm.
“Thế nào, ông không biết?”, thấy Đức Tán thượng sư lộ ra dáng vẻ bối rối, Hắc Thiên kinh ngạc hỏi.
Đức Tán cười một tiếng chế nhạo: “Phật cổ vàng ròng ở chùa Jokhang, cậu bịa ra những lời nói dối này có ích lợi gì?"
“Ha ha ha…”
Hắc Thiên lập tức bật cười: “Đức Tán à Đức Tán, chỉ dựa vào các người cũng mơ tưởng trở thành chủ tự của tông lớn thứ năm, ngay cả loại thông tin này cũng không biết, đúng là khôi hài mà..."
Sắc mặt của Đức Tán sầm lại, Hắc Thiên nói tiếp: “Không lẽ các ông không biết ở chùa Viêng Chăn có hai vị Phật cổ vàng ròng sao?”
“Được đưa đến chùa Jokhang là Phật cổ lớn, còn có một vị lưu lạc ở bên ngoài, cuối cùng được tìm thấy bởi vua Viêng Chăn. Sau khi ông ấy qua đời, đã cùng dung hòa làm một với cố phật nhỏ này, những điều này ông đều không biết à?”
“Hừ, đương nhiên là biết, nhưng cũng chỉ là tin đồn mà thôi”, Đức Tán hừ lạnh.
Sắc mặt ông ta rất khó coi, ông ta đương nhiên biết những tin đồn này, nhưng chỉ là cười trừ cho qua, cũng chưa từng quan tâm tới.
Đột nhiên, ông ta nhìn về phía bức tượng Phật cách đó không xa, chính là thân bằng vàng của vua Viêng Chăn.
Nếu tin đồn là sự thật, có nghĩa là tượng Phật nhỏ bằng vàng đang nằm trong bức tượng phật này?
Thấy ông ta nhìn về phía tượng phật vàng bên cạnh, Hắc Thiên cười chế giễu: “Ha ha, Đức Tán, xem ra ông còn không ngu xuẩn lắm…”
"Hợp tác với chúng tôi, cùng nhau hộ tống Cổ Phật ra ngoài, xong việc sẽ chia cho các ông một nửa lợi ích, thế nào?”, Hắc Thiên cười tít mắt nói.
Nếu hai người không còn việc gì khác có thể trao đổi thì đội ngũ hai bên vẫn còn đang đánh nhau, mỗi bên đều có người bị thương.
Đức Tán hừ lạnh: “Chẳng lẽ mấy người không thể tự mình hộ tống ra ngoài sao?”
Hắc Thiên không đề cập tới quả phật tâm, xem ra sự chú ý của hắn đều đặt trên cổ phật vàng ròng, nhưng một khi bắt đầu cuộc tranh giành cổ phật, chuyện của quả phật tâm chắc chắn sẽ bị bại lộ.
"Pằng pằng pằng…”
Hắc Thiên vừa muốn nói gì đó, thì tiếng súng vang lên ở đằng xa, một vài viên đạn đã bắn qua đây.
Cho dù là Đức Tán hay Hắc Thiên đều liên tục gầm lên, báo hiệu cho người của mình nhanh chóng lui sang một bên.
Ở phía bắc của họ, những viên đạn được bắn từ năm sáu khẩu súng trường tự động, bao phủ khu vực như một bức màn mưa.
“Đại sư hói đầu phía trước, thành thật đứng lên theo lệnh của chúng tôi, nếu không những viên đạn này cũng không có mắt đâu…”
Nhóm người này là những kẻ trộm mộ đã đi vào trước đó, nhưng không phải là hai nhóm, mà là ba nhóm hợp thành liên minh đạo mộ.
Một số lạt ma không kịp chạy thoát khỏi làn đạn đã nằm ngã trong vũng máu, người cho dù lợi hại cũng không thể ngăn lại súng đạn, trừ khi bạn là tông sư.
Nhưng tông sư lớn mạnh như thế nào thì hành tung vẫn còn là một bí hiểm.
Đức Tán trốn ở một bên há miệng chửi to, tất nhiên không thể ra ngoài đầu hàng, những kẻ liều mạng kia cũng không phải là người nói đạo lý gì.
Ở một bên khác, nhóm người Diệp Hạo nghe thấy tiếng súng tàn sát bừa bãi liền vội vàng chạy về hướng này.
Hang này quá lớn, lại có nhiều lối nhỏ, nếu không cẩn thận sẽ không biết bản thân đang ở đâu.
Bên kia vẫn ầm ầm tiếng súng, mấy người Đức Tán hoàn toàn không dám xuất hiện, lúc này một vị lạt ma ở cạnh ông ta thấp giọng nói vài câu.
Nghe xong sắc mặt Đức Tán vui mừng: “Ý hay, mau châm lửa”.
Một số Lạt ma lấy quần áo từ trong ba lô và đổ dầu hỏa ra, số dầu hỏa này họ sử dụng để soi đường vào ban đêm, không ngờ nó lại được dùng vào lúc này.
Dầu hỏa trên quần áo bắt đầu bốc cháy, lập tức thiêu đốt trong nồi lớn, tiếp đó họ lại dùng một lớp vải dày hơn một chút bao lại khói đặc đang tỏa ra.
“Ném!”, Đức Tán ra lệnh, ba bộ quần áo liên tiếp mang theo khói dày đặc được ném ra ngoài, rất nhanh cả hang động bị bao phủ trong làn khói dày đặc.
Nét mặt nhóm đạo mộ mang súng liền trở nên khó coi, khói tỏa mù mịt cộng thêm thực vật trong hang, khó có thể phân biệt được bằng mắt thường.
Trong nháy mắt tiếng la hét của bọn đạo mộ liên tiếp vang lên, nhưng làn khói dày đặc che khuất tầm mắt, rút ra súng chỉ có thể bắn bừa bãi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất