Đúng rồi, nếu Linh Hồ Uyển Nhi cũng cho rằng Độc Cô Thiên Đao làm ra loại chuyện không thể tha thứ kia thì chắc chắc sẽ không đi cùng anh. 

             Nhất định là Linh Hồ Uyển Nhi biết rõ sự tình bên trong, dù sao thì ông cụ Linh Hồ cũng là một trong những người tham gia năm đó. 

             Diệp Hạo cười gượng, có điều lại thầm cảm động, không cần biết Linh Hồ Uyển Nhi có mục đích gì, anh đều nợ cô ta một món nợ ân tình. 

             Có điều, Diệp Hạo cũng phẫn nộ vô cùng, tin tức giả này chắc chắn do Độc Cô Diên Khánh lan truyền ra. 

             Ông ta thân là minh chủ của Liên minh Võ đạo, đại diện cho chính nghĩa một phương của giới võ đạo, lời nói của ông ta rất có trọng lượng, chỉ cần thêm dầu vào lửa là sẽ có rất nhiều người tin lời đồn này ngay. 

             “Lão khọm già, sớm muộn sẽ có ngày tôi sẽ giết ông để báo thù cho sư phụ tôi”, Diệp Hạo thầm chửi rủa trong lòng. 

             “Đúng rồi, tôi nhắc nhở anh, tên Lương Hồng kia chắc chắn sẽ lan truyền thân phận đệ tử Đao Ma của anh ra ngoài, sau này một khi thân phận anh bị bại lộ sẽ bị truy sát căng đấy!”, Linh Hồ Uyển Nhi trầm giọng nói. 

             “Hừ, lại đám người tự xưng là vì chính nghĩa ấy hả?”, Diệp Hạo hừ lạnh, càng tự cho mình là chính nghĩa lại càng là đám chuyên dùng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. 

             Anh khinh thường nhất cái loại đạo đức giả đó. 

             Diệp Hạo quay người, Âu Dương Ngọc Quân mong chờ nhìn anh, trên mặt cậu có vẻ lo lắng. 

             Diệp Hạo cho đao Hoàng Tuyền vào trong bao, nói: “Chúng ta vào trong thôi, tiếng súng phát ra không ngừng, chắc hẳn bên trong tìm được đồ tốt đấy…” 

             Âu Dương Ngọc Quân suy tư nói: “Anh, chuyện vừa rồi…” 

             Diệp Hạo cười cười: “Sau này rồi nói, không sao!” 

             Tuy chưa khôi phục trí nhớ, nhưng anh đã chấp nhận cách Âu Dương Ngọc Quân gọi anh, chỉ là anh không nhớ được chuyện trước kia nên ít nhiều vẫn còn xa cách. 

             “Hừ, nghe thấy chưa, người ta bàn chuyện tình chàng ý thiếp, không cần cậu bận tâm”. 

             Long Linh đá Âu Dương Ngọc Quân một cái, hừ mũi: “Chúng ta vẫn nên nghĩ cách ra khỏi đây, cứu Tiểu Tuyết mới quan trọng!” 

             Cứu Hàn Tuyết? 

             Đôi mày Diệp Hạo lập tức chau lại, nhớ đến người con gái kích động ôm anh òa lên khóc, chẳng lẽ cô đang gặp nguy hiểm? 

             Không biết vì sao mà trái tim Diệp Hạo đau thắt lại. 

             Vội lên tiếng: “Cô Long, có thể nói xem có chuyện gì không?” 

             “Hừ, không thể, nói cho anh cũng vô dụng!”, nói xong Long Linh liền rảo gót đi vào sâu bên trong. 

             Nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi và Diệp Hạo đứng sát bên nhau, cô ta thấy rất cáu, cảm thấy bất bình thay cho Hàn Tuyết. 

             Diệp Hạo cười gượng gạo, Âu Dương Ngọc Quân nói: “Anh, tính tình Long Linh hơi không tốt, anh đừng để bụng nhé”. 

             “Không sao, cô Long nói đúng, chúng ta nên đi cướp quả Phật Tâm trước đã, đợi tôi tìm lại ký ức rồi nói cũng không muộn!”, Diệp Hạo cười bảo. 

             Sau đó họ liền đi về phía trước, đuổi kịp bước chân của Long Linh. 

             Trong góc tối cách đó không xa, đạo cô kia cùng cô gái xinh đẹp thấy nhóm Diệp Hạo khuất dạng mới từ sau tảng đá đi ra. 

             “Đồ đệ ngoan, chúng ta cũng đi thôi…”, đạo cô nói, rồi cùng đồ đệ đi về một hướng khác. 

             Ở một nơi khác, nhóm Hàn Tuyết đã đi vào hang núi, trước mặt họ xuất hiện một bức tượng Phật uy nghiêm. 

             Tượng Phật tuy không lớn lắm nhưng không kém gì người thật, vừa nhìn thấy bức tượng Phật, Đức Tán Thượng Sư liền sửng sốt vô cùng. 

             “Vạn Tượng Pháp Vương… không ngờ lại là Vạn Tượng Pháp Vương …”, Đức Tán Thượng Sư kinh ngạc thốt lên, các lạt ma khác cũng lộ ra vẻ bất ngờ. 

             Bức tượng Phật này lại giống hệt với dáng vẻ của Vạn Tượng Pháp Vương! 

             Vạn Tượng Pháp Vương từng là cao tăng được kính trọng nhất ở khu Bắc Tạng, ngài được coi là Phật sống, đã một tay gây dựng lên ngôi chùa lớn nhất ở thành phố Viêng Chăn – chùa Suzerain. 

             Chỉ là sau này do Bắc Tạng xảy ra chiến tranh, thành phố Viêng Chăn bị quân phiến loạn đốt phá, Vạn Tượng Pháp Vương mới đưa tăng ni đến chùa Jokhang. 

             Mà giờ đây bọn họ lại có thể nhìn thấy kim thân của Vạn Tượng Pháp Vương! 

             “Thượng Sư, đó là kim thân của Vạn Tượng Pháp Vương sao?”, một lạt ma kích động nói. 

             Đức Tán Thượng Sư lắc đầu: “Không phải, có ghi chép rõ ràng rằng Vạn Tượng Pháp Vương đã đến chùa Jokhang, có thể đây chỉ là tượng phỏng theo dáng vẻ của ngài mà thôi!” 

             “Có điều, vậy cũng đủ đáng kinh ngạc lắm rồi!” 

             Bên phải tượng Phật có một cái cây, rễ cây chằng chịt, râu của cây rủ xuống dài chạm đất, một quả vàng trĩu nặng, vừa hay chạm vào lòng bàn tay của tượng Phật. 

             Quả Phật Tâm! 

             Đức Tán Thượng Sư xao động, niệm một tiếng A Di Đà Phật trước rồi mới quay đầu nói với Hàn Tuyết: “Thí chủ Hàn, tôi đại diện cho toàn bộ tăng ni của chùa Đạt Mẫu cảm tạ cô!” 

             “Thượng Sư, đó có phải là quả Phật Tâm không?”, Hàn Tuyết giơ tay chỉ vào quả vàng trong tay tượng Phật. 

             Quả vàng này, xét về hình dáng thì thậm chí có phần hơi xấu xí, chỗ nào cũng có nốt sần tròn, to bằng lòng bàn tay. 

             “Đúng là quả Phật Tâm…”, Đức Tán Thượng Sư không ngần ngại mà xác nhận ngay. 

             Hàn Tuyết thầm vui mừng, có quả này thì cô có thể giúp Diệp Phàm khôi phục trí nhớ rồi, vất vả nhiều ngày cuối cùng cũng có thu hoạch. 

             “Thượng Sư, tôi lên lấy nó xuống!” 

             Hàn Tuyết nói một câu, vừa định nhấc chân lên ngắt quả thì bị Đức Tán Thượng Sư ngăn lại. 

             Hàn Tuyết tái mặt, vừa định mở lời thì Đức Tán Thượng Sư đã bình thản nói: “Thí chủ Hàn, bây giờ cô chưa quy y cửa Phật, người ngoài trèo lên kim thân của Vạn Tượng Pháp Vương là bất kính với ngài, để lạt ma của chùa lấy là được rồi!” 

             Nói rồi, Đức Tán Thượng Sư cũng không nhìn sắc mặt khó coi của Hàn Tuyết, vẫy tay bảo hai lạt ma đi lên hái quả Phật Tâm. 

             Cũng đúng lúc này có hai luồng ánh sáng lao đến, bắn thẳng vào hai lạt ma đang đi lên trước. 

             “Dưới đất có ám khí…”, Đức Tán Thượng Sư lập tức hét lên, đồng thời ông phất tay áo, một lưỡi dao sắc bén bắn ra từ tay. 

             Không ngờ đó lại là hai cái lưỡi liềm, vô cùng nhỏ gọn, nhưng lại là ám khí thích hợp nhất. 

             “A…” 

             Một lạt ma hét lên một tiếng, lưỡi dao sắc bén do Đức Tán Thượng Sư bắn ra đã bắn trúng một trong hai lưỡi liềm, cứu được một vị lạt ma. 

             Nhưng người kia thì không may mắn như vậy, ông ta bị lưỡi liềm cắm thẳng vào cổ, máu tươi lập tức tuôn ra xối xả. 

             “Ha ha ha, phản ứng nhanh đấy, Đức Tán, chúng ta lại gặp nhau rồi…”, người vừa đến bật cười, người này nói bằng tiếng Tạng chứ không phải tiếng phổ thông. 

             Tất cả họ quay người nhìn, đây cũng là một nhóm lạt ma, đầu đội mũ mào gà màu vàng của lạt ma, giống hệt với cách ăn mặc của nhóm Đức Tán Thượng Sư. 

             Chỉ có một điểm khác biệt đó là trên vành mũ của họ có một sợi dây tua màu đen, để thả rũ xuống. 

             “Hắc Thiên, hóa ra là đám phản đồ các cậu!”, Đức Tán Thượng Sư nổi cơn thịnh nộ, một lạt ma của ông đã thiệt mạng, sao có thể không giận cho được. 

             “Không không không, chúng tôi không phải phản đồ, chúng tôi chỉ không đạo đức giả như các ông thôi…”, lạt ma được gọi là Hắc Thiên kia nói với vẻ mặt đầy sự châm biếm. 

             “Hắc Thiên, cậu đã phạm vào sát giới, giết tăng lữ của chùa Đạt Mẫu tôi, hôm nay tôi phải thanh trừ hết các cậu!” 

             Đức Tán Thượng Sư phẫn nộ gầm lên: “Tôi sẽ lấy danh nghĩa Phật Tổ xử lý đám phản đồ các cậu, cho các cậu xuống địa ngục sám hối!” 

eyJpdiI6Im5PUjRrekl0MkFmSnFqeGF3enBrcWc9PSIsInZhbHVlIjoiQzhtd3c0eTh2dkc1QnZOMlptb0xXU0pqcWlRQ0ZqcUpqTkdcL3pDampjMzl1SXd3enpcL1ozZVJScHpqVEpPdU9jV1h2cWx4NHVaUURwOHc3d0xWMFNobUViN1hQWDhrQWpXcVwvRzgrTlYwdFwvOW5ud21FYlhDbU1ld1Q0TzNqS3JsSEluWkx1QTlaTjRFWGgzSXpRd1ZPTHdoUzlJSTF3MithQng3VTQ2K2dLOUpSUkUwdm1VcmRyZWFRaWExSHJyMGhxd2QzTXdHVTNYVDFaQTdZZXN3cmpNS2lqclpTdnBkWGhkczd4S2pONDNyclJVMHJqWmg0ME8rTDhNUW55WE5jc3pcL1BCSlpNaHFhbzFGS082UXJRd3Y3QW9GeFBwTkFLTHhuREhqYVBQMW1DXC9UdlVDSWlVcUFqQVwvcFdXS2NYUXYxSFY1c2JSbVpWMlVHbDdSTnJIUmhMeXVcL2Fybm5QTTNcL0hKQ1lreFFod1Z4YVozK3pPNHExYlFnNElNNGs0N0pxQ1wvN1pPQWd1K0RGd054c21JWmc9PSIsIm1hYyI6IjZhY2Y1NDJlZTk4OWQ4YWI5YTBiMTI1OTFkYmRmZTUyZGY0ZjUwYjU1ZTI0MDYyOWIyODRmNDUyYjJkNDA1ZDEifQ==
eyJpdiI6IlZRclYySTNvNExwTkRqTjQyeENMWGc9PSIsInZhbHVlIjoiZERJS1A3NlcyWk5cL1wvUHEzRFpVVUFiTzhYZzdTZUx5SndGM1VocHJ5OHR2QVQ0YWwxR1p5XC9abzZvYVVac09LVGVNS2xTcFNuZzJIdStTVnQ0WTY0aUdMVms3UXZheStzK3BlNGI4Z3NFNGZTSVhFa1VnZWJYaUVzVitUMmc5OVl6YlhCOXl0aGtjNmJPR3RqT0JEM0JtNmtOcWUrVXJrMFR0S3BnQVArdnFBXC90KzBwXC9BM2NHYXd6OFVhd3Y2VEcwa0U0eG5RY3htSXhPcmFWenBuekFwRHBLSzdrekFPYk8weWhadWNCNmFPOGJHNmF2NUVcL3NyOGdJeFVweWNcL2EiLCJtYWMiOiJkMWI0YzgyNDZjYjVhNTI1MGRjZWEwZWNmN2ZjMzk5YWNiZmI0MGUxYjk4MTQwNDMxNjY1NWFhNDcyZTBlNTRkIn0=

             Hàn Tuyết đứng sau hoảng hốt hỏi.

Advertisement
x