“Nhưng mà…” 

             Cô gái xinh đẹp mím môi nói: “Đó cũng là lời đồn thôi, lúc trước con có nghe nói tiền bối Đao Ma là một anh hùng…” 

             “Hỗn xược!” 

             Sắc mặt đạo cô liền tối sầm xuống: “Bây giờ con to gan nhỉ, lời của sư phụ mà cũng dám bắt bẻ?” 

             “Một người đến chị dâu mình cũng cưỡng hiếp được mà con nói ông ta là anh hùng?”, đạo cô cười khẩy. 

             Cô gái lập tức há hốc mồm kinh ngạc, giống như không tin, nhưng trước giờ đạo cô chưa từng lừa cô ta. 

             “Có phải rất ngạc nhiên không?” 

             Đạo cô hỏi, vỗ vỗ bàn tay cô ta, nghiêm nghị nói: “Đừng nói là con, năm đó trong giới võ đạo cũng dậy sóng lớn, phải biết khi đó anh trai của Đao Ma, Độc Cô Diên Khánh đang là Minh chủ của Liên minh Võ đạo”. 

             “Thế mà Đao Ma dám làm ra loại chuyện trái luân thường đạo đức như thế, đó không chỉ là vả vào mặt anh trai ông ta, mà còn là sỉ nhục cả Liên minh Võ đạo, sỉ nhục tất cả những người chính nghĩa trong võ lâm, thằng nhóc đó là truyền nhân của Đao Ma, con có thể chắc chắn nó là người tốt sao?” 

             “Không thể, ma đầu chỉ có thể dạy ra ma đầu!”, cô gái xinh đẹp vội nói. 

             “Vậy là đúng rồi”, đạo cô cười cười, hiển nhiên là rất vừa ý, bà ta nói tiếp: “Cho nên sư phụ cần con giết chết tên ma đầu đó, để tránh sau này gây họa cho võ lâm, con cần đứng về chính nghĩa, trừ gian diệt ác, biết chưa?” 

             Cô gái nặng nề gật đầu, nhưng lại ngượng ngùng nói: “Sư phụ, nhưng thực lực của hắn không kém gì con, con còn chưa luyện thành thạo kiếm pháp Ngọc Long, bây giờ muốn giết hắn thì hơi khó nhằn…” 

             “Ha ha ha… đồ đệ ngoan, giết người không nhất định phải dùng dao, cũng có thể dùng cái khác, sư phụ sẽ nghĩ cách cho con…”, đạo cô cười nhẹ, gương mặt đầy vẻ hài lòng. 

             “Sư phụ trực tiếp giết hắn không phải là xong rồi sao? Chắc chắn hắn ta không phải đối thủ của người đâu!”, cô gái ngờ vực hỏi. 

             “Không được, con phải biết vật họp theo bầy, tuy tên ma đầu Đao Ma kia người người đều muốn giết, nhưng vẫn còn một số tên cặn bã trong giới võ đạo có giao tình tốt với ông ta, nếu sư phụ giết đồ đệ ông ta sẽ bị gắn mác bắt nạt kẻ yếu, truyền ra ngoài sẽ không tốt cho danh tiếng của phái chúng ta, con hiểu chứ?” 

             “Ngoài ra, muốn con giết hắn ta cũng là để có lợi cho con, sẽ đưa tên tuổi của con ra võ lâm, rồi đến lúc tổ chức Đại hội Võ lâm con sẽ tỏa sáng rực rỡ, trong Liên minh Võ đạo sẽ phong cho con một chức vị, đó sẽ là nguồn tài nguyên không thể đếm xuể”. 

             Cô gái xinh đẹp rất hiểu chuyện, hào hứng gật đầu: “Sư phụ cứ yên tâm, con nhất định sẽ giết hắn, giương cao tinh thần chính nghĩa!” 

             Đôi mắt cô ta vô cùng kiên định, từ nhỏ cô ta đã đi theo đạo cô lên núi tu luyện, dường như chưa từng bước ra ngoài thế giới bên ngoài, tâm tư cũng rất ngây thơ trong sáng. 

             “Đồ đệ ngoan, nhìn cho kỹ các chiêu thức hắn ta đánh ra, sau này khi giết hắn con cũng có sự chuẩn bị tốt!” 

             Đạo cô nói xong, thầm suy sét trong lòng xem nên làm gì để đồ đệ tiếp cận Diệp Hạo, cướp lấy cây đao Bá Binh Hoàng Tuyền trong tay anh. 

             Bà ta không trực tiếp ra tay giết Diệp Hạo là vì bà ta sợ, sợ lỡ không giết chết anh được, chuyện này bị đồn ra ngoài. 

             Đao Ma mà tái xuất giang hồ sẽ là mối hiểm nguy cực lớn cho môn phái của bà ta, bà ta không dám đặt cược. 

             Hơn nữa cho dù Đao Ma không tái xuất, những bạn bè cũ của Đao Ma mà biết bà ta bắt nạt truyền nhân của ông ta, cũng sẽ ra tay đối phó với bà ta, vậy thì thành lợi bất cập hại. 

             Trên chiến trường, tiếng hét phẫn nộ của Lương Hồng khiến Diệp Hạo hơi giật mình, không ngờ Lương Hồng này chỉ cần nhìn võ công của anh mà lại có thể nhận ngay ra anh là đồ đệ của Đao Ma. 

             “Ha ha ha ha…”, lúc này Lương Hồng bật cười ha hả, tiếng cười chứa đầy khinh thường cùng châm chọc. 

             Gã ta giơ kiếm chỉ vào Diệp Hạo kêu: “Thằng ranh, không ngờ mày lại là truyền nhân của lão già Độc Cô Thiên Đao, mày chết chắc rồi, ha ha ha… chết chắc rồi…” 

             Lương Hồng cười như điên, ban đầu Âu Dương Lăng Vân và cô gái đi cùng gã ta cũng bất ngờ, sau đó lại bật cười châm biếm. 

             Sắc mặt Diệp Hạo u ám hẳn, Lương Hồng dám nói sư phụ của anh như vậy, đúng là không thể tha thứ! 

             “Lương Hồng, tao phải bắt mày trả giá cho lời nói của mình, không ai được sỉ nhục sư phụ của tao!” 

             “Không ai được sỉ nhục?” 

             Lương Hồng cười to rồi hét lớn: “Thằng ranh, không biết mày ngu thật hay giả vờ ngu nữa, là truyền nhân của lão già Độc Cô Thiên Đao thì mày chính là cặn bã, là loài sâu mọt, là kẻ địch của giới võ đạo chúng tao, ai ai cũng phỉ nhổ!” 

             “Không sai, không ngờ lão già Độc Cô Thiên Đao mất tích ba mươi năm, vẫn chưa chết, lại còn đào tạo ra một thằng ma đầu như mày, thú vị, đúng là thú vị thật, ha ha ha…”, Âu Dương Lăng Vân cũng cười hố hố. 

             Người Diệp Hạo dâng trào sát khí: “Dám sỉ nhục sư phụ tao thì phải chết!” 

             Diệp Hạo giận dữ gầm lên, lao về phía Lương Hồng, Lương Hồng đang cười lập tức biến sắc. 

             Nhưng thay vì lên đánh trả thì gã ta lại hét một tiếng rồi cùng Âu Dương Lăng Vân và cô gái kia nhanh chóng lùi về sau. 

             Điều ấy khiến nhóm Diệp Hạo sửng sốt, không ngờ đám người Lương Hồng lại chủ động rút lui. 

             “Thằng ranh, đợi giới võ đạo đuổi cùng giết tận đi, không ngờ đệ tử của lão già Độc Cô Thiên Đao lại xuất hiện, ha ha ha…” 

             Ba người Lương Hồng chạy mất tăm vào trong hang núi, chỉ còn vang vọng tiếng cười điên khùng của gã ta. 

             Diệp Hạo không đuổi theo, một mình anh không thể giết được nhóm Lương Hồng, nói không chừng còn bị trọng thương. 

             Sắc mặt Diệp Hạo u ám khó coi cùng cực, sư phụ bị châm biếm, bản thân lại bị gọi là ma đầu, khiến trong lòng anh rất ấm ức. 

             Rồi đột nhiên, Diệp Hạo nhìn Linh Hồ Uyển Nhi, anh rảo bước đi đến, nắm lấy cánh tay cô ta, nhìn chằm chằm vào cô ta: “Linh Hồ Uyển Nhi, cô có chuyện gì không nói cho tôi biết không?” 

             “Buông ta, anh làm tôi đau đấy!”, Linh Hồ Uyển Nhi tránh, đẩy tay Diệp Hạo ra. 

             “Anh muốn nghe thật chứ, những chuyện này có thể sẽ tác động rất lớn đến anh đấy?”, Linh Hồ Uyển Nhi nói. 

             Nhà Linh Hồ phải trông giữ Độc Cô Thiên Đao, tuy nhiên đây là chuyện bí mật, rất ít người biết đến. 

             Đây là một bí mật trong bí mật, thậm chí đến đại trưởng lão nhà Linh Hồ cũng không biết. 

             Có điều Linh Hồ Uyển Nhi lại biết, vì dù sao cô ta cũng là cháu gái ruột của ông cụ Linh Hồ. 

             “Nói đi, tôi rửa tai lắng nghe!”, Diệp Hạo trầm giọng nói. 

             Đây là chuyện bí mật, Linh Hồ Uyển Nhi nhìn quanh một vòng, kề sát tai Diệp Hạo nói. 

             Đến mấy người Âu Dương Ngọc Quân cũng không cho nghe, Long Linh đứng nhìn tức ngứa cả răng, cô ta tò mò vô cùng. 

             Diệp Hạo càng nghe sắc mặt càng âm sầm, sau khi Linh Hồ Uyển Nhi nói xong, anh nổi cơn thịnh nộ: “Đúng là tầm bậy tầm bạ, căn bản đó là vu oan giá họa, sư phụ của tôi quang minh lỗi lạc, còn cái ông Độc Cô…” 

             “Suỵt…”, Linh Hồ Uyển Nhi vội ngăn không cho anh nói tiếp. 

             Nhỏ giọng nói: “Có những chuyện không thể nói thẳng ra, nếu không sẽ dẫn đến họa chết người đấy, trong lòng anh hiểu rõ, tin tưởng là được rồi!” 

             Ngực Diệp Hạo phập phồng, trong lòng đầy lửa giận, nhưng Linh Hồ Uyển Nhi nói đúng, chỉ cần bản thân anh tin tưởng Độc Cô Thiên Đao là được rồi, chỉ cần không nhục mạ sư phụ anh thì anh cóc thèm quan tâm người khác nghĩ gì. 

eyJpdiI6IjNlNTQrMWNSMk1GVUg2MkRaSWtjR3c9PSIsInZhbHVlIjoibDBlWWJ5K2xkN1JTdjZZRWtnaVBlZVJiblFaUG5XMXhKY01nbTE5VWYyN1hjc3F6VHR0VjQ0aFNkNlVYNVpBUnRkUjhueGh6VW9Qek9KdWRCUDc1aUxYUU5CXC84ZFwvNGRYMXFpenFKcDgrMGo3RTA1NTZVcWZ5VVdGQWp0Z1lYTGQyM2pOdWt3SVNIQW1FdEpyWDVhYzgwdUVZZW5HOTAzSm5NUWIrQkJta3pXTkpURERpUU1cLzI4cnN1N3ZpRCtBVjdpZWJ5S1ZIVWx4RmdqZEVHemxFdz09IiwibWFjIjoiYWYzMThkMjg4ODg3NDViMzExMWEyZWU4YTA1ZDI2NTgzZDk4ODQ5YjY1M2IwYTgyMzUyYzlkNjNmZDUyNmNlYyJ9
eyJpdiI6ImRlN0lwUFdcL0tJSjVHSnkxT3JvQ3V3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im0yMGtmNWlZazNQUkcyMDNXN2htY2grZnA4aitzeEs3Szg3QzRRbVJOR0xGajk2bGRFMTFwcFlaaERYYjJJU1FjXC9PeXBhN1BxYVwvSzY4YldQekhlZjVUV1lFR2JtQ1VSdmh3TU9WWk5YVVBreEZlZFYwb2NlUUtDSnpZd2NXUDRnZEdpR0lkdkFrMytpS25UWDVxKzNyalFuaE9YWFkzdmJsUGR2WHM0QlwvZWU3c05CaFBPV01aNG5LZ0RiMFwvdWNzZURhV1dITSszYmJLbUVzQTNlU2JpQm4xYlY1aUtYNTJEbDcrbHB1VVpHOG5JZjQ0NGcwdDNVYjdTZnpmRTcrWDVnNG80ZXhKODEzWWFcL1F0V1l2NHlqcTlHUzlraDIzalVFRTB5K1ZHUVZwUzVnM05Nc0EzNms1Rm16YVpWeWE0b3BDUHVYbVwvb2M1emtIdXVwS2R3V2FJRWtaYjRGSEtmQm5QZWFveWpJdz0iLCJtYWMiOiJmOTM0ZjhlYTg2YTUxNjVhOGU1NTEyYjI2YTZmZmNjYzgxZTcwZWYzNjBjNDFkZWVhY2YxZGM0NDkxNThhNThkIn0=

             Linh Hồ Uyển Nhi trợn mắt nhìn anh: “Hừ, tôi mà nghĩ thế thì tôi còn đi cùng anh chắc, đồ ngốc!”

Advertisement
x