“Mẹ mày muốn chết à!”, Lương Hồng tức giận, Diệp Hạo dám nói sẽ chặt đầu chó của gã ta.
Trong chín môn tám tông, Thất Tinh Tông là tông môn xếp thứ hai, tiếng tăm lẫy lừng trong cả giới võ đạo.
Ngay cả ở giới thế tục bên ngoài, nó cũng rất có danh tiếng!
Thân là đệ tử của Thất Tinh Tông, ai lại dám nói gã ta như vậy?
Diệp Hạo chính là người đầu tiên!
Vù!
“Đi chết cho tao!”
Lương Hồng rống giận một tiếng, cả người nội lực cuồn cuộn.
Thanh kiếm mỏng cầm trong tay phát ra tiếng kêu leng keng, dẻo dai như rắn đâm về phía Diệp Hạo.
“Giết!”
Vừa dứt lời hai người liền xông vào nhau, đao kiếm chạm nhau chỉ còn nhìn thấy bóng. Mấy người Âu Dương Ngọc Quân lần lượt tránh qua một bên tránh bị bọn họ vô tình làm bị thương.
Ầm!
Cả hai như chim nhạn xông lên đánh nhau phát ra cả tia lửa. Sử dụng các chiêu thức mạnh mẽ, đao kiếm va chạm tạo ra sức mạnh như những lưỡi kiếm gió xé nát mọi thứ xung quanh.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn hai người đã so được hơn mười chiêu, sắc mặt Lương Hồng tức giận: “Nhóc con, nếu mày còn cậy mạnh thì hôm nay chắc chắn phải chết, để mày mở mang kiến thức xem sức mạnh Thất Tinh Kiếm Quyết như thế nào!”
“Thất Tinh Kiếm Quyết, một kiếm xuyên biển trời!”
Lương Hồng gầm lớn, đột nhiên khí thế lại thay đổi, thanh kiếm mỏng trong tay đổi thành thanh kiếm hoa, khiến người ta hoa cả mắt.
Như thể có một ngôi sao xuất hiện ở đầu mũi kiếm, chắn cố định giữa hai người chặn lại đòn tấn công của Diệp Hạo nhưng thanh kiếm mỏng của gã ta lại như xuyên qua đâm thẳng vào tim Diệp Hạo.
“Ngăn lại!”
Diệp Hạo quát lớn, Bá Binh Hoàng Tuyền chặn ngang lại, cả người lùi nhanh về phía sau, Lương Hồng áp sát lại gần, trên mặt lộ ra nụ cười điên cuồng.
Gã ta là hoá kình tiểu tông sư, tuy chỉ vừa mới thăng cấp được nhưng dù sao cũng là tiểu tông sư, so với Diệp Hạo cũng cao hơn một cấp.
Nhưng Diệp Hạo luyện võ có tâm pháp kỳ lạ, lại thêm Độc Cô Thiên Đao đã chuyển công lực của ông ta vào nội lực của anh.
Tuy công lực đó không hoạt động, không thể dùng theo ý muốn nhưng vô hình trung nó đã làm thay đổi cơ thể anh, khiến nội lực của anh càng thêm mạnh mẽ vô cùng.
Mặc dù Diệp Hạo bị đẩy lui nhưng không có nghĩa là anh đã thua. Phải biết rằng đến hiện tại anh vẫn chưa dùng đến Thập tam đao Phong Ma của Độc Cô Thiên Đao cho anh.
Diệp Hạo biết Thất Tinh Tông, Thất Tinh Kiếm Quyết cũng nổi danh trong thiên hạ. Anh muốn nhờ những áp lực đó để đột phá bản thân, nhưng việc này cũng rất nguy hiểm, chơi dao sắc thì cũng có ngày đứt tay.
Ở bên này, Âu Dương Ngọc Quân xem xét tình hình chung. Một quyền đánh mạnh vào bụng Âu Dương Lăng Vân, một cú đấm mạnh mẽ khiến Âu Dương Lăng Vân bay ra xa, trong miệng ho ra ngụm máu.
Bị Âu Dương Ngọc Quân đá bay, sắc mặt Âu Dương Lăng Vân lạnh lùng đáng sợ: “Được lắm, xem ra mày cũng nên người rồi, có lẽ không cần phải đưa về gia tộc tra hỏi gì cả, cứ thẳng tay giết luôn thì càng tốt!”
Âu Dương Lăng Vân tức giận gầm to, rút ra một con dao nhỏ trên người, rồi phóng qua hướng Âu Dương Ngọc Quân.
Âu Dương Ngọc Quân không chịu yếu thế, cậu ta cầm thanh kiếm bị gãy của mình lên, hai người xông vào nhau.
Long Linh thì đỡ hơn nhiều, người phụ nữ đấu với cô sức lực cũng không kém nhau, ai cũng không làm gì được người kia.
Chỉ có Linh Hồ Uyển Nhi đứng cách bọn họ không xa, tự do tự tại đứng một bên nhìn bọn họ đấu nhau.
Ở bên này bóng dáng hai người nấp ở chỗ tối quan sát trận chiến, một trong hai người đó có một cô gái xinh đẹp cả người mặc đồ đen chỉ tay vào Diệp Hạo.
“Sư phụ, lúc nãy là do anh ta cản con lại!”
Lúc nãy hai người giao đấu trong một khoảng thời gian ngắn, mặt nạ che mặt của cô ta bị Diệp Hạo gỡ xuống, vẻ đẹp tuyệt mỹ cũng đã bị Diệp Hạo nhìn thấy rõ ràng.
Người phụ nữ bên cạnh cô ta mặc trang phục như một đạo cô, trong tay cầm một cây phất trần, nghe lời của cô ta nói thì dường như người này có chút suy tư.
“Thất Tinh Kiếm Quyết, đó là người của Thất Tinh Tông…”, đạo cô khẽ nói, bà ta nhận ra được kiếm thuật của Lương Hồng.
Nhưng công pháp của Diệp Hạo thì bà ta vẫn chưa nhận ra được, nhưng nhìn thấy thanh đao trong tay Diệp Hạo thì bà ta chợt cau mày.
Nhìn thấy thanh đao này, dường như bà ta nghĩ đến một người, một người được các tông phái chính nghĩa gọi là ác ma, nhưng giờ bà ta vẫn chưa chắc chắn.
Trong trận chiến, Thất Tinh Kiếm Quyết của Lương Hồng như mây bay nước chảy buộc Diệp Hạo phải liên tục lùi về sau.
Nhưng sắc mặt gã ta lại không có vẻ gì là tươi cười mà ngược lại rất lạnh lùng.
Bởi vì cho dù gã ta có tấn công Diệp Hạo như thế nào đi nữa thì cũng không phá vỡ được phòng ngự của Diệp Hạo, anh cứ như một cái mai rùa vậy.
“Cũng gần được rồi, tiếp theo đây là đến phiên tôi ra tay!”, Diệp Hạo cười lạnh nói.
Vừa dứt lời, khí thế trên người anh đã biến đổi, cả người cũng bắt đầu thay đổi, sắc mặt trở nên điên cuồng.
Thập tam đao Phong Ma, đao thứ nhất, Quần Ma Loạn Vũ
Giết!
Diệp Hạo xoay Bá Binh Hoàng Tuyền một vòng, gầm một tiếng, cả người như trở nên điên cuồng bắt đầu phản kích tấn công Lương Hồng.
Có thể nhìn ra đao pháp của anh rất lộn xộn, không hề theo nguyên tắc gì, thậm chí có thể nói là rất nhiều sơ hở.
Nhưng Lương Hồng lại giống như thanh kiếm sắc bén mà không đâm thủng được, mỗi một chiêu kiếm đánh ra như thể đã được Diệp Hạo đoán được trước.
Kỳ lạ hơn là, dưới sự chém giết điên cuồng của Diệp Hạo, kiếm thuật của gã ta lại trở nên loạn xạ, giống như cũng bị ảnh hưởng bởi Thập tam đao Phong Ma.
Lương Hồng rống lớn liên tục bước về sau, nhìn đao pháp của Diệp Hạo như nghĩ đến gì đó.
Đột nhiên sắc mặt thay đổi lập tức, hét lớn với Diệp Hạo: “Ma… Mày là đệ tử của Đao Ma, mày là đệ tử của Đao Ma…”
Thập tam đao Phong Ma đã từng rất uy danh trong giới võ đạo, là tuyệt kỹ thành danh của Đao Ma Độc Cô Thiên Đao.
Độc Cô Thiên Đao là người nửa chính nửa tà, rất nhiều người trong giới võ đạo e sợ ông ta. Nghe nói ba mươi năm trước, Độc Cô Thiên Đao đã làm ra chuyện trái với đạo đức, đã bị liên minh võ đạo đưa người đến tiêu diệt ông ta.
Đao Ma Độc Cô Thiên Đao cũng trở thành một đại ma đầu ghê sợ trong giới võ đạo, thậm chí tên của ông ta cũng trở thành điều kiêng kỵ.
Không ngờ được, ngày hôm nay lại nhìn thấy Thập tam đao Phong Ma, lại nhìn đến thanh đao lớn trong tay Diệp Hạo, lưỡi đao màu vàng, bên trên có khắc chữ đỏ như máu, lộ ra sự tà ác của nó.
Thanh đao Bá Binh Hoàng Tuyền!
Lương Hồng sợ hãi kêu lên, cùng lúc đó đạo cô trốn ở chỗ tối cũng thay đổi sắc mặt.
Cả người bà ta như dâng lên sát ý, cô gái xinh đẹp bên cạnh bỗng nhiên cũng kinh sợ. Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy sư phụ mình tràn ngập sát ý như vậy.
Nhưng đạo cô cũng không định manh động, người đời đều đồn đại rằng Đao Ma đã chết rồi, trước giờ ba ta vẫn không tin, Đao Ma uy danh thiên hạ như vậy sao có thể chết được?
Bây giờ Diệp Hạo xuất hiện càng củng cố suy nghĩ của bà ta là đúng, trong mắt hiện rõ một chút tham lam.
Trong giới võ đạo, có lời đồn rằng Bá Binh Hoàng Tuyền không chỉ là vũ khí đánh ra sét, mà là một chiếc chìa khoá, một chiếc chìa khoá vô cùng đặc biệt!
“Ha ha, không chỉ là người xấu, hắn vì để luyện ma lực mà giết người không chớp mắt. Tên nhóc này đang dùng Thập tam đao Phong Ma, nghe nói là khi Đao Ma giết người thì đã lĩnh hội được, con nói xem hắn có phải là đại ma đầu không?”. Đạo cô cười lạnh nói.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất