Tiếng cười của Âu Dương Ngọc Quân vang dội ở đây, ba người Âu Dương Lăng Vân đều dừng lại, ánh mắt đồng thời nhìn về phía Diệp Hạo.
Đại ca?
Âu Dương Ngọc Quân thực sự gọi anh ấy là đại ca, vẻ mặt của bọn họ dần dần trầm xuống.
Những thứ khác không nói, Diệp Hạo chỉ dùng một chưởng có thể bức lui Lương Hồng thì thật sự không phải là người đơn giản.
"Đại ca..."
"Diệp Phàm..."
Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh vội vàng chạy tới chỗ Diệp Hạo, vẻ mặt vô cùng kích động.
“Xin chào, chúng ta lại gặp mặt rồi”, Diệp Hạo cười nói, thể hiện vô cùng thân thiết.
"Đại ca, không ngờ chúng tôi lại gặp được anh ở chỗ này, ông trời đối đãi chúng tôi không tệ, hahaha...", Âu Dương Ngọc Quân kích động trực tiếp ôm chầm lấy Diệp Hạo.
Diệp Hạo có chút xấu hổ, dù sao hiện tại trí nhớ của anh vẫn chưa khôi phục, Âu Dương Ngọc Quân với anh cũng chỉ là một người xa lạ, tuy nhiên anh vẫn không có đẩy Âu Dương Ngọc Quân ra.
Tấm chân tình đó không phải là giả, Long Linh cũng rất kích động, nhưng khi nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi ở bên cạnh, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ tức giận.
Cô ta cảm thấy bất bình thay cho Hàn Tuyết, sau khi Diệp Hạo mất tích, Hàn Tuyết thường rửa mặt bằng nước mắt, nửa đêm còn quỳ xuống trước tượng Phật để cầu nguyện cho Diệp Hạo.
Diệp Hạo ngược lại dẫn hai cô gái vừa đi mua nhà còn đi karaoke.
Cuối cùng, còn là trực tiếp biến mất...
Long Linh kéo Âu Dương Ngọc Quân đi, tức giận nói: "Ôm cái gì mà ôm, đến cậu là ai, người ta còn không biết, không thấy người ta đi cùng người đẹp đến đây du lịch sao?"
"Long Linh, cô đang nói gì vậy?"
Âu Dương Ngọc Quân cau mày: "Mất trí nhớ lại không phải là điều mà đại ca muốn, chúng ta nhất định sẽ tìm được quả Phật Tâm để khôi phục trí nhớ cho đại ca!"
“Hừ, vậy cậu đi tìm đi, tôi không muốn đi!”, Long Linh tức giận nói, giơ chân hung hăng giẫm lên chân Âu Dương Ngọc Quân một cái.
Diệp Hạo có chút không nói nên lời, đều nói phụ nữ mang thù, nhưng Long Linh cũng quá ghi thù rồi.
Linh Hồ Uyển Nhi lúc này cũng bước đến, địch ý của Long Linh đối với cô ta ngược lại làm cô ta thấy buồn cười, lúc đầu vì muốn sắm vai giống thật một chút mà mình còn vô duyên vô cớ bị tát một cái.
“Cô rất có ác cảm với tôi sao?”, Linh Hồ Uyển Nhi cười nhạt nói.
“Không dám, cô được anh Diệp Hạo bảo vệ, tôi làm sao dám có địch ý gì với cô!”, Long Linh nhấn mạnh ba chữ “anh Diệp Hạo”.
“Ha ha…nói như vậy là cô đang ghen tị với tôi à?”, Linh Hồ Uyển Nhi không hề cảm thấy xấu hổ, vô cùng tự nhiên choàng tay ôm lấy Diệp Hạo.
Trên mặt lộ ra một tia hạnh phúc, nhìn Long Linh nói: "Ghen tị thì cũng vô dụng, mấy tháng nữa đứa bé sẽ sinh ra đời!"
Đứa bé?
Khóe miệng Diệp Hạo giật giật, nhanh chóng rút cánh tay ra khỏi cánh tay cô ta.
Trời đất chứng giám, anh và Linh Hồ Uyển Nhi chưa từng xảy ra chuyện gì, cùng lắm là hôn nhau một lần.
Tuy nhiên, đó cũng chỉ là phản kháng của anh, cắn vào đôi môi đỏ của Linh Hồ Uyển Nhi một cái, còn bị truy sát đến cấm địa của nhà họ Linh Hồ.
Hôn môi sẽ không có thai được đâu...
Lời nói của Linh Hồ Uyển Nhi làm mấy người kinh ngạc, Diệp Hạo mở miệng muốn giải thích, mấy người bên kia, sắc mặt lúc này đã vô cùng âm trầm.
“Bọn mày thật sự quá ngông cuồng, đây là không coi bọn tao ra gì sao?”, Lương Hồng tức giận gầm lên.
“Người anh em này, tao không quan tâm mày là ai, Âu Dương Ngọc Quân là tội đồ của nhà họ Âu Dương, tao khuyên mày nên rời đi ngay, bằng không, chết!”, Âu Dương Lăng Vân rống lên.
“Giải quyết việc trước đã, đợi một hồi tôi giải thích sau!”, Diệp Hạo vô cùng đau đầu, hung hăng trừng Linh Hồ Uyển Nhi một cái.
Anh quay đầu nhìn ba người đối diện: "Các vị, vừa rồi các vị cũng nghe thấy Âu Dương Ngọc Quân gọi tôi một tiếng đại ca, vì vậy tôi không thể đồng ý yêu cầu của các người!"
"Lăng Vân, cậu còn phí lời làm gì, trực tiếp giết nó, Thất Tinh Tông chúng ta từ trước đến nay giết người không cần lý do, không cần phí lời, giết!”
Lương Hồng vô cùng bá đạo, hung hăng dậm chân trên mặt đất một cái, trực tiếp lao thẳng về phía bọn bọn họ.
Vù!
Diệp Hạo trực tiếp bộc phát xông tới, giơ tay chống lại chưởng của Lương Hồng
Hai người trong nháy mắt giao chiến với nhau, Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh cũng không chịu thua kém, chia nhau cùng chiến đấu với đối thủ của mình.
“Âu Dương Lăng Vân, hôm nay mày phải nằm lại đây cho tao!”, Âu Dương Ngọc Quân hét lên, sự xuất hiện của Diệp Hạo đã đem đến cho cậu ta niềm tin vô hạn, không còn phải lo lắng Lương Hồng cứ mãi phá đội hình nữa.
Dù sao một khi cậu ta bị thương nặng thì cả Long Linh và Zado đều không thể sống sót.
Thất Tinh quyền!
Lương Hồng gầm lên liên tiếp tung ra bảy cú đấm, tốc độ ra quyền cực nhanh, quả thật như thể xuất hiện bảy ảo ảnh cú đấm.
Nắm đấm cọ xát vào không khí, trầm đục vang dội như một vụ nổ không khí, Diệp Hạo liên tiếp lùi về phía sau, không mạnh mẽ tiếp chiêu nữa.
Thất Tinh quyền xuất hiện ngang trời, khóe miệng Lương Hồng xuất hiện một nét cười châm chọc, Thất Tinh quyền xuất hiện, võ đạo trong thiên hạ ai có thể chống lại chứ!
Diệp Hạo nhìn thấy nụ cười của hắn ta, khóe miệng cũng nhếch lên: "Thất Tinh Tông thật sự rất bá đạo, chỉ là không biết Thiếu Lâm Thập Nhị Lộ Đạn Thoái này có thể chế phục được không đây…”
Lúc ở cấm địa sau núi nhà họ Linh Hồ, Độc Cô Thiên Đao đã giảng dạy các thế lực lớn trong giới võ đạo ngày nay, tất cả đều là truyền thừa vô cùng lâu đời.
Về phần những thế lực mới quật khởi mấy năm gần đây thì Độc Cô Thiên Đao không biết, dù sao thì ông ta đã bị nhốt trong hang động đó gần ba mươi năm rồi!
Thất Tinh Tông, tông môn đứng hàng thứ hai trong chín môn tám tông, mạnh hơn Tứ Phương Tông của Hoắc Thanh Thanh không biết bao nhiêu lần.
Giọng nói của Diệp Hạo phát ra, sau đó đột nhiên lui về phía sau, một chân phi lên đá về phía nắm đấm của gã ta, ngay sau đó ảnh ảo đầy kín không kẽ hở tung về phía Lương Hồng.
Thiếu Lâm Thập Nhi Đạn Thoái, một chân một biến hóa, chiêu số thiên biến vạn hóa, tấn công phòng thủ đều nhanh chóng.
Trong giới võ đạo từng có người nói: "Tay là hai cánh cửa, đều dựa vào chân để đánh người, đàm bốn chân một tay, người quỷ thấy đều phát sầu!”
Nói đến chính là Thiếu Lâm Thập Nhị Đạn Thoái, một chân đá ra rất nhanh chóng uy lực vô song, làm cho Lương Hồng phải liên tiếp rút lui về phía sau.
Vũ khí dài một tấc dài, một tấc hiểm, con người cũng như vậy.
Sắc mặt của Lương Hồng càng ngày càng khó coi, bản thân vậy mà bị lùi lại dưới đòn tấn công của Diệp Hạo, thân là đệ tử của Thất Tinh Tông thì điều này thật sự khó lòng dung thứ.
Lương Hồng dùng nắm đấm chặn lại cú đá của Diệp Hạo, mượn lực tránh qua bên canh, Diệp Hạo không nương tay, chân như bóng theo hình.
Đúng lúc này, Diệp Hạo bắt được cơ hội, một chân đạp mạnh vào xương sườn Lương Hồng.
Bịch!
Lương Hồng bị một đạp trực tiếp đạp bay, ngã nhào xuống mấy mét mới dừng lại, cổ họng chấn động nôn ra một ngụm máu tươi.
“Lương Hồng sư huynh, huynh sao rồi?”, Âu Dương Lăng Vân hét lên, hắn ta chiến đấu với Âu Dương Ngọc Quân tương đối dễ dàng, thực lực của hắn ta hẳn là cao hơn Âu Dương Ngọc Quân một bậc.
Cô gái kia chiến đấu với Long Linh, hai người ngang tài ngang sức, duy chỉ có Diệp Hạo là biến số!
"Không sao, dám cho tao thấy máu, tao sẽ cho cả nhà nó thấy máu!"
Lương Hồng gầm lên dữ dội, từ thắt lưng của mình vậy mà rút ra một thanh nhuyễn kiếm.
Keng!
Nhuyễn kiếm được vung lên, một tiếng kiếm vang lên!
"Ranh con, có thể khiến tao sử dụng Thất Tinh Kiếm Quyết, cũng coi như tổ tiên mày có phước đấy rồi!”
Diệp Hạo tay cầm Hoàng Tuyền Bá Binh, ánh đao chớp sáng, lao về phía trước!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất